Logo
Chương 88: Chân Quân Hiển Thánh (2)

Loại trên đã coi là tốt, còn có một số kẻ điên muốn nổi danh thiên hạ, trực tiếp hiến tế bản thân, khiến cho Can Tương, Mạc Tà cũng phải nói một câu ngưu bức.

Triệu Hưng tuyệt đối sẽ không đi nghiên cứu pháp trận của Công gia, chuyện hao tổn tuổi thọ hắn sẽ không làm, tất nhiên hắn lại thích dùng bảo vật của Công gia.

Những người trên quảng trường Thiên Đàn đang chờ đợi đợt hương thứ hai.

Đột nhiên, Triệu Hưng phát hiện tốc độ của hai người chậm lại, ánh sáng cũng dần tối đi.

,ếnm ia cưi tếh li không niên at ihếut đánh một miđ hơn sa mc chu thán, Tông mạnh ếthc Xương này ìht uqyn gànN Thế la,ng “Nửa .ir ai hc. dmá
ahưc énn nhigà Có thứ nêNgyu hnnì ưgin yta ãđ ra đặc ãđ ig năm. đcư sự ca biệt ra ,Bá hcc ơưghn
?ìg Chỉ u..a.Q iCá
inêt bốn nigư tại, inH đã ưngơh đu nén có yl.
kết iuc Kiều .qu có icnếh agi iKu Đỗ nrT Dương cùng âunQ nũcg gùHn àv
o,rgnt H Thúc .etoh Xơ,ưgn ,vy ũcng Hưng Vì Tghơưn ếTh vào uriT oàv an toàn sua gTôn c,Thú khi
nTgô nôk?gh ihp àml “Giờ tya húgCn Thế ênn ar khụ.” at yhncu Xưnơg hc đ: hK s?oa
iđ àov nThì Hùgn ovà. Lục ob khi Liễu Kiều nuQâ Sau v cM Kiều Đỗ gDnươ đn, hT,ếni
Bác cm, ănV khgôn giơ Trương Chu.iê đấm biểu v phaí iNhnê tay
ct bậc khách quanh khiến nóbg bao âm ma lnê gnHư bya iTru igó thềm. lp như không osá, tm t,h cũng ơc
ar sua gPnoh aíph cui dám cht Cố bạc, nv at.y gcnù ncgu ópb nôhkg
th ơtr v có dâng nhìn bốn mt h uđ chiếm hC tiên. ươgnh trí
Lục Lui ncò áhcc ta ùnHg chỉ uQnâ của Mộc ca chy hnơưgt tưgnhơ ngươi.” mũi Dương ngươi bằng tìm gnưiơ qnu s tiếp uh thấy trng tục íhap Ch Tình uếN tới: đang l,y Thiến àv v
ìnhT và Lục Lui niếb .sc Thiến cM
đầu Hùng hmc iKu óin: một cho cmh giưnơ. hương gt ơưDgn ngnă ưhgnn đu énN nhìn lại, lcú, Quân iênt ingư Kiều iah Đỗ
táhc chân l gun.d ar gsán ngũc ngbó aHi a,r
nuNygê hnìn cạnh uirT hếT Hưng Tông bên ơg.Xưn liếc hìt
.Đcư
luồng bậc nêb ưgDơn ếnti àov mt rtnog lên chân sáng Hùng đn ,li ,tch .th yba ưhgtnơ hóa thềm, thu ahi kẹp thành Qânu
ngda một ntoà ocn nưh nrg dán rTơgưn ich, Nhiên, àvo tứ kinh ên.iNh Bcá ươrTng iuđ ir nohà cáB người g Hn
xy nagđ ra? uChny
t,ế mta thờ v đài pth xa. gưnt pahí lễ cgún tnh bc một mc êTnr nình ưcth hsin trgn
Nguyên ilcế iđ ì.g gHưn nhìn ơnhưpg ng không có á,B Triệu nhp
chuẩn sn đi. b gĐn a,n nhiều sàng ión
hêiCu lp nTơrưg h.êiNn tức và iva lên pÁ ácB đè Vnă lc
không ia có ý kiến. nhp đã làm hnư vy, phẩm ưgCn ádm giả
lại Nhiên là hki Chiêu nrg vi Bác hyt nhiên ych nyga nTưrơg sẽ tr người ihênN àvo đột tốc Văn nhanh còn ht hơn. Bác r,nogt thì nĩgh nhiên, Tuy năm gTươnr đ
uaS phía nb iruT hyt ưcrt âuđ. ưgnH iưgn àov khi ,nđ hônkg
Phù mình, âm ưghnn tyh hn nưig hại.” htnì li ca htT khác? Mâu i.l àl uêNgyn ngtưh ht Nhiên, tnrg ra uTri ayt, nươTgr hnht định Bcá cgũn yàn nhnì nên nhp gdn hpn th,n oàv thhn óc Bá ovà Hưng Mhin li vn hnt chính
Bác trong. cuối li gnưTơr Nhiên là gưin oàv cùng
háo hc kỳ ngc ht av đagn nyà inkhế kinh ưngt ginh Cảnh li, l người gnnh gn. va dng sức
pl cT đt êln Nhiên tăng ếth của lên, nêhin gynnêu vọt độ gtăn Trương cáB uc hík ct t ia!ig
nv hđn Hn phi hrant ưnghơ cần àgnhi sau gnũc ghơnư ămn thran khác hương giành. itthế kôngh àm không anhu ,ml th ,uđ nghôk
đ.ã “Đợi
,tm áB hn nah đã ipết nếđ ht hik ế,hc tâm trực ùgnc xy nyag ôhn đn. nh nyêuNg cyhnu ngl hội tỉnh kghôn cgũn mê, mặc nv ghnưn h vào hạn nghkô tiến uSa ,ar rcưt lại, đang icv ihu ciu quan ìg
yat. úcl luôn Nêunyg Cínhh nt đã v Bá mhiêk àny tr ã,yn ra
gđn unqa iha gai gnđ không cơ H ìg. có hntĩ con thú cũng gơnDư
giọng .u đột tng thể iơgưn ninêh gia, m gtin,ế áB điu úcht có âm imng àvo nyNêgu r.i “Thiếu nlê chưa
hương li t hgnKô ngtr này Kiều gnahĩ lông, ngờ tình uhc hmT còn ìv b bgn hpy uh. iuêCh giành tqu Kiều Đỗ ưhn hội yv. tranh chí đầu Văn phe
nmă Giáp, phía lại ưnơhg mTa trước, usa cơ uiTr ổn.” nén thứ “Triệu đi iưgơn gnơưi yl :hn Tếh nlê hoc Tgnô ,ưHng nnhì nhường gôkhn v ih ngXươ
“Đang!”
thanh vàng ưb.c ignư vi âm một àvi ùli trẻo ac nđ,g hnc im agnv ,ênl uđ tgonr ita oThe il
hn trong êln răTm ng mt. thang, nháy lao ưbc nưh cb
knohh và Kui lp tmh, tức hai bậc lên Bác aik ưnig Vào hck ơrưgnT alo Đ ưbc Nhiên uiK .ti
tỷ !t iuK
mch rTiu gưnH nhìn íahp cmh t.cưr
cugn gi cơ Tiếp hote ohgnP và sư Dương. àl Hồ C quan
Thiến hcy hnTì Mộc àv .ti iv vnàg uiL cL
Đỗ Kui ctó uiK ir iat b.i thở h,n
,nb mb: định thì hoàn Cêhui h h êntih hkí Văn hề lâm .ivn gnđã úTc nôđg lẩm ũv
ión nrtúg, bị rõ. àgn,io ếhtc ctr nđáh đánh b tm đã bya nrgă gn,tu ra ếtpi hn pk aưhc bay nsg không tếh uynq câu tứ Văn êhiuC
inh Nh.iên t,m xtu nTrưgơ htn Tượng trong lgưn aus bếin mắt Bác hắn
av Hùng với khnôg gDưnơ tr ir thm hưn gndư đu trận nhàng. ũngc nh chiến hn ,nđ nQâu tcó cíh thở ơhi rối,
ôV miêl !s
sgn uCêhi Văn vô Bui ,đ gcnù sốt. vậy?” làm ngươi gưn,ơi
ôhgnk Ta o.as
thể có, hại hội y.v gcnũ ai kôngh nh mtâ mới nngà hưn óc chắc uđ vậy, rháct giành không ngnà n,úi ưnh ta cơ cBá li il bản ênn thy rgTnơư cảm “Tuy nyhcu túy, ta nhưng Nhiên t mc pphá gơhnưt hnut làm không .ihká óc hnniê, mhếi gơưhn s bỏ.” Tht cưđ túch đcư êtrn nv
bị ư,il tt, nnêi eghn huynh, riuT ganl nimg hhícn gkôhn ihtuế dnưg nếu Hưng ơiưng tr n.ió mph gi hno hpn igơưn rgn nth tếhc đánh ut s “Tông àl võ đấy.”
hèn h! ơ,Niưg