Logo
Chương 91: Các ngươi thật có duyên với ta (2)

“Choang ~”

Đá rơi xuống, vỡ vụn.

Tần Phong liếc nhìn bên dưới, không khỏi toát mồ hôi.

Nếu hắn rơi xuống, sợ rằng sẽ không khác gì hòn đá, cũng sẽ bị ngã nát vụn.

gếh ar, là ph con tht này, .ngi ir my ênin khiêng ngb đnế lúc htuếi gtorn cếich nđúg hiện, có ciư uxt ngtrù huynh, đó núgĐ “Ha sm ging một óin a,h cỏ tnêr t l,cú ah ytnur gnr Tn mỉm tm gnkôh đến một
mt .tđ uxng h,im gknhô khin đã Có nưngh ãhi đến nugy
êln chí .đó khó ìg có khăn, đá hcvá gnuy ir, mih đó nTrg va mth umn đã Nưh rất ole Nhai
i,l đã ìhnN ogrtn yta m,t hiện tux nbếi riTu Hưn.g
ìnHh như pmh linh h túy?” àl
at iTm àl hpm yú!t nhanh định Tần hnnì ngag l gnkhô noPgh v !áuq nlhi trung math tấc, m.al nortg hn đập htN ikh cây
t!t ,r pl s mừng uáq nB vn tức hík người thật
n,ày rồi, “Ngươi, mặt ln một na, ar áthn cưp ac nói ưiơng đâm ý người voà ca chúp ngũc nghĩ quá inưg ì.hnm knôgh ìmnh mun tm này rt cnò li hậu ohPng Tần
chung, c cnũg hinl cđư ióN v rt y,út rtí tbếi ca ihk nayg muốn có khó n.hkă
ch sâu, !mét yb Kôngh óc tám
ca ta .yv sai, cảm gnôKh cũng ng
ahi dgùn thế cgũn có ém.t “Ở coa “Ta hny cđư. ùty mtá sức, lên il khcá ynh nhy by cái, thể mt m,té hc thể nhận đá:p ch gnĐ cm byâ một int nb giờ
cây quả?” nhỏ “Tần my trên nyhu,h
s ứng .tyú ihln H họ được ión, địa của iđ tại cảm ihln nếđ tn nb nhiên đ quả Sơn àl ,nơs li nôĐg ‘thất đim
quả.” chúng côhui Phong ođ.a Tn chia yl đệ, v nắm aB bất yat i,t ta gciá iđ unhhy
sao? ãĐ đu hmìn ta tốt không imchế là nơh phi chẳng tm cđư, achi
bối’ tc nti Hưng ra, hnn bn nhích mád ,óđ h ùd ênl cngũ đã trước Ba cm gi.n àl li người ôgnhk Tiur nũcg pưc đánh b ngưc treo cnò nhưng
bn người b nùcg ôgknh đều i.đm ch ađ ar noà người chuyển óc ar àhhn thế iênt htì iNog ,hnau nđg đầu họ người rt cdh thế áhkc óđ. Tần mt nhgn vào hưn ngoài, nogPh nưh Mấy ưim sẽ
trung ,uq ếnu kí,h nguyên vách ing mhp yên gnưc ihln .thĩn cần thiền. ngcô hcp pháp càng ,tyú Li tăng dụng đá Trên htì ơưgnđ ngộ vn àl tm cần nhiên inơ pháp? ht ònC hgnkô ygênnu
li bn đ!ưc hkgôn Không ccáh ncă ìv h đhná ncò ào,n bản
n,m nb ht nén ahi uq ưhn vậy, đ tn nòc htt uhi il ôgnkh sức.” “Thất cn ưmơi may ơưhgn
ếlim gắng nlhi ugnrt gcnh vt li hiếm nT ncàg ncgà óc, óđ nmih ếbit C k,hăn đâu êl,n khó gnohP hpm t!yú trên ô.im bảo
gtiến c nugy ,iơưng ca s?ao giúp ,ơc ãđ một các sao cảm ngươi ta Thành đều ngay các bếit n?ói Ti un,hyh Tn ưnh gkhnô giải cm H hóa nơ ngcũ vy Vũ ơn không Người
đâ,y Tần ta một kéo unyhh húc.t ti Đư,c
khnôg? ưNc này usâ
nòh énm xem. đá một Ta ht
vẫy c so,á vọng khiêng lệnh coh cnò .đi yh rối Turi ir tay, “Khách mình gặp Hưng sau ar nl .li ht
đầu leo t tb từ nB ug.xn nưig
hcút ciu là bị ghnôk mắn gnũc amy mih, xugn trình áuQ ùcgn óc óc nguy thương. leo ia
r.i áhck oghPn đt lên Tn tnrgo nnìh giác ,đ ba gdân ynuhh hn mc lòng thường. tm ,hn thở “Xuống
àyn uaM cũng iáh n.ăkh mau hvác ugnx hít ht khó trên đá, at
hc chẳng coh chỉ nT trc:ư h.nua bốn chỉ người uq, phía ánhtr ,ưgin ,ta các có cho ácc bằng ngươi bn Hắn ba nhyhu, il t ưnigơ iếtg gioa ln
cm bc hc ac ht igng hPnog ếđn thấy hắn, nT nbu nió muốn vn máu. nghe óc
nước, đm thú vào àon xtu dữ áđ thấy con nHò ghknô ngort hmìc hiện.
hhuyn coh ptáh v,y gđná nih Tần ctếi “Đúng ra sư ch
ămrt đ mét vách nglò, đgn nv otèr bn ahi cao phục. đá ,mch leo hgưnn nhơ ignư rất họ ùd bn t yàn ihhnc tốc b Mặc
imh Có không?” yung
N!Ơ ico MC! g,ărn cười nhơ Phong nn c tm nT kóh khóc. ncò ếnighn nụ ar
dưới. môn, gnơưi àt Tn Nơi lc cn cao cngà với này chút.” các ,nl càng onghP tm cẩn bên lên cũng thn nói rt
nói ngs ra tc enuq à.ny ngig ìg? Pgohn nhận áCi lp sờ, Tn tcuh
dt tác gì một hnưng đi đ,ó nH lời, còn t.i đne vừa đã bóng mun hacư loa pgơưnh đng
m ,ênt phát tm áyđ, gtrn đáy thy quả ánh ibtế àl ar cn,ư suốt sáng Đó ngôkh idư mđ m. iha ciá trong
óc quá .cnhâ nguy đã chn ,ihã ếđn động num mi Nhia, t rtú giưn mét va ba ,ugnx sợ nhy auđ Trng gnúđ ũncg bị iơn mt h,im tM liu. at khác chút
hết Ba gưnnh o?nà người, ,qu lại cahi bốn
dám rêtn cả phục rtnê đất, hók này? cũng nTgr chân túy ia a,Nhi inhl dụng chạm ngay miũ
“Bùm ~”
gì Tần gniư rtơ oPghn hn,nì được. mt làm khác àv khngô nhưng hgnn th
cĐư.
miêu “Meo!” tg t ,hn v rt nơS đầu .uiv
mêiu me,x uriT xao h vui ,at sơn đ bn cng: xoa nHưg nơ gưiơn únchg òcn mc bọn gưiơN ,h ca phải lấy tngor kgô?hn
đến hoPgn ya.t axu “Ai xng?u hcn nữa.” nyhcu Tần gĐn này
aus r,n âgn đ,ó nT tc ba hty quả kia cảm pl mc gNya êt gônkh nPgho tay ưđc.
giơưn mươi ơmưi vy, at th tht ,átm thứ ơc hơgưn còn nén là àl đệ hội.” nhơưg pth vẫn pth gúĐn inưg nné chúng bn ưign ahi, bốn
ưĐ.c
!uq Tần hognP ab ói.n cười “Có
được! tv tổ loã âĐy mưi lắm t vả iác túy gnơưi! đi óc tám inlh im tông là nhà Vui
nnìh không rủa. ich ,hôit nT phương, ôkghn Ta goPnh gnrot đi ngừng nộ hpn lòng
ly đành tinh th ìg Phong pih không eoh.t hhnan đến nghóc ir hkcá .iĐ địa tpiế làm điểm ,đyâ lại thần, hơn, ihk nT đi
tgn ihm .kngôh đưc óc chỉ óc hngnư như là ,hnp yút mhp Mc nguy ,gì lại cio nhil h hai không
êuyhkn khi nắm đi thấy iđ Tn b nu,yhh n.h ht đ,ao có at hôgkn đa nT Một nhúcg b yma, ckh,á nv thể đi.” mt đ Ponhg nòc điểm hct