Logo
Chương 92: Các ngươi thật có duyên với ta (3)

“Để ta đi.”

Rất nhanh đã có người vớt được hai quả ‘trứng’ không biết tên từ dưới đầm nước lên.

Niềm vui sướng khi có được linh túy đã xua tan đi phần nào bóng tối trước đó.

Tuy nhiên, khi bọn họ còn chưa kịp vui mừng, một giọng nói quen thuộc đã vang lên.

bảo rn, tht tê knôhg đó ưs ac chná đ vt C ãđ a.yb aih gđna asu mà trứng ápht nih ôm quả tay
bừng. phấn Bác mt Ninhê đ mb, nht lm Vnă pl inth rTưngơ tức êuihC ,chn
Bcá thứ os ax ưmi chỉ là rất iun,h dự Nhưgn bị yuq gêNyun nưig ơrgnưT nếik. Bá vi clh nNêih hhnêc àv,o
ãđ ht linh 1 ơ[gưNi dgn thêm tăng t,yú h nhm phẩm pch m]nă
đệ ca ưS ch:n nT đao đẹp nêb ,ar có Pghno ưs đoa đ, útr ta ión vi ưingơ k?nôhg thất hyt
óĐ là… Bác gTơnưr nê?Nih ănV iCuêh
êuim snơ èoV mt ra chớp ưnh aby ,gếtni iat oingà.
hn trước tìm ra hki tiên Tuy u.êiCh không lại ,nđg ăVn ngoài sau nnêih, hành đi
phẩm ògnl trng, đp ngtr nrgt và nihl v “Hạ óđ lnòg gton.r nhn,ì ếth đ hai ưHng qu vỡ Turi thú ú.yt sau nyà nêb mc
uiB chy m tH huynh, ri. được u!ma lớn
hạ mệnh thêm inhl 1 gtăn phẩm gnd phc ,úty th Nơ[igư ãđ mnă]
đg.n ihnên cúr,t grtno íchn rcút rừng hc ikm hyt gnhe ruTi nưHg ưnơcg tđ đang tiếng
ếtci mné ìnhb bùn ôm hngp iác phong trong cáB ,lên ưngrơT một còn li. ncg dùgn aođ inu nhtah ,iđ b Nhiên hề nh diư đất, nách gnôkh
iếbt ôghKn ng vào âđ.u sẽ
hgn ơgrnTư ir đ ht. hyun,h ngơi Bui hc? Nhiên hc háo ng ácB mun
mdá Phong pgúi iếtb ,đao ươngi iđ?u tai igi kgôhn ta ,oSa yht như Tần iưc cưi: gưnH iơnưg không òcn iuTr trú hóa họa cnò
m.hna hiển uas, ignư ytú mới nkhếi uc ứng, muốn t mhp, qunâ oàv hncâ những rất có tiên uđ hgưnt linh anhtr mong hC l tt măn người hthn,á
nl.ũg xuống thung Hắn nhảy
Văn tĐ !H lạnh. pá?h Chiêu h
tero đi “Ngươi s.ao hcnyu chúng ,onghP lại iđ quên nvàg rồi Ba “Sư at người bỏ nhđá b òcn vội hu,yhn Tn b nêl oék
giải ngươi “Thôi ta ưđc họa!” r,i hóa giúp il tai một s các
uqá ếhpi người trú ar. ognrT đáng!” nT M ngăn ón, chửi c Phong ađo nb lòng hote rủa,
ncùg thy .na nhgkô tiếng phía vưn usa Cuối còn heng kêu
của cđư chuyện ia điện.” t ng nht gnng mời êvni được uhcny hic thể olã páh Bác :nió at đó có àyn ,àyn ,cưđ ônkhg pgn tárhc cũng iuB thể gia tên tm il cch huynh, gơnưrT nhêNi
,tuht cả .nhhì “Không vận v,i mà páph trong ôv còn íhk ch tu
crtư một đi. đuôi ngh únhgc i,r ngr ta tc “Đã phía ,rtúc chúng đó giơn
thương, cưđ iđ im đó grnot Văn một chữa sau thứ Chiêu số hai. ìmt Tmì óđ để icá
lên, phải so áhsn thì mé.k kách tt íkh họ ca nb li vn họ mék, kíh lẽ Có của ưgin nv àl nb hgônk
ch dnùg vào hnkgô? gnlã túy chữa của năV nhil iĐ nh,ìm ta để úty hơgưtn na it tm phí gônc nsgư i!r uếN phi hêCui ca ngươi, ynà, có hui àyn hc đu không nhli
thung tkế nrtê uh yâc rt nih lũng iDư mc rntog bn nuih họ àgnv htugn một tưởng, nhỏ, ht to th óđ àmu nđế lũng kim. hôt óc d tm không
đi cho ir ar .aghnt lnh hn,ìm iurT gHnư lnga khiêng c
iuêCh .n thời ănV dài Hazzi, gnn mhn cũng n.cgũ ht
:đ sư Thất
hnđ đạp ônđg nvi. lâm “Chân ũv h inthê honà đãng hík ,bn hề
phải đt oa?s háp chưa vn ,ch hgôKn
ah ah s các .ta thật êndyu “Ha với ơignư
cây. nđế nngg t dốc cáB d, yhc Trương usa ignết cgũn đt không đuổi dưới tyunr trnê lưng ohet ngi trốn, hết ocn ưnv tr mg ihnu iNnhê àv sc
r,p nấp.” cao khá ẩn trúc đ vẻ gnR nyà ìnnh mr có tr tt lớn,
trước. ưgin úcrt ưTrgơn gt hai ,đu hiêNn iđ píah nrg cáB Đư.c v íahp
nũgc cho ìnhb ab dù tí pih uynl cht không n,tghư nhất uT tm tệ, tg.hná
híhcn nưgc Hưng gi ,na òcn Triệu là ignh Không !ig âyb gn
iChêu ơgnưi énm ănV aođ cả knhi ?ir hãi: yht il vậy, Sao
h.cút sinh, tăng itêu mục 38 thêm ãđ Triệu Hnưg il mnă một hài tr ,glnò nhm “Thọ “Cách inết ir. thêm tgnưr
hy nV h có được hlin vng thứ ba, gntu có nưhtg được dĩ nén .hmp yút nb iếtb ghươn ac hítc
?vy th hhnna aos ìhnb Tu luyện có nhgư,t như
cho hai đã chọn định rtí. c,nh rơưgnT Để linh phẩm v chc trung xác ênNhi tyú được oca, Bác htní óc
Triu axo enh nh i.êum tnrê h,ếg nm xoa ưi,c răng Hgnư sơn
npógh đnế cgnà mt ,ơnh yn,à mhpà một il đều óc num páph nòc không u,nly sao ngày rìnth m.nă đủ thuật quấn ,úin v đi gknôh ònC có hgntă iol c,p ếnu .htnâ mt đ ùD ct đt phải hki cũng đến hip tu nhcyu lên
gnt nig ăn nhil “Biểu đỡ áđ ,gói này, hơn là ynêngu ưns đt hgn yút êNinh ,nhyhu páph huynh inú grơTưn Có nkg?hô chút idư tránh Bcá Mt ir? hcc ngơi. phá ơni êntr phần ãđ
ngắn ,nv nv hík gặp quy đã igna chắc amy, tm “Có chén amy ‘vận nl rgont nliê nữa.” etoh ith ul,t ta òcn aih ln một ưcđ tiếp
áBc cũng li. H ~ Nhiên gdn ngrơưT
nngh nv người, ghonP Hưgn tiếp, mt gưni hai Cướp hyt khác ac uáq hnóm àl m.ék Triệu íhk nT liên cm uđ cũgn cùgn và hiơ nl
tnhêi chxí nòtg bước, nhai!” tém hiện ưcb bẩm, on.àgi trăm ch Đa Chiêu ml năV bnê nãg utx âtm, một đã
người aob ôgnkh đã biết hyc Hai a.x
àl biu ngđ Đương hành .ơhn huynh an s nhiên nùcg toàn
lử. ưđc mệt ir. “Được, Văn iChuê
,sau hiện chk rtnê tM gTnưrơ xtu ihNnê sườn ácB il inú.
hn nb, âby ưgnhn núi, tgn là uynêgn r!i by giờ ngyà khi rcTư lên đã iah tụ nyêgnu hc gtn t
trôi n,auh Cngư chức thứ gknoh ,hmn invê mêđ tiên, vốn ãđ gncà nhng uđ bị gi cchá đương kéo đêm hai qua, r.a nưgơt
nh hn óc ngt thường. Chiêu, mạnh là ênynug ngt bhnì chín một t gnynuê cnò Văn tụ óc ch ưtng,h mtá hơn ôhngK bình Văn õv gi Chiêu,
cyh nát tári óct ,nol bị ahnhn àco nrt. ar bay tvế iVa mt áum, ghócn
ưgin dậy k quiá trước. gbón Hn phía aih nhnì kih hế,g vẻ đgn mt
ym. t hnli đã đấu, h,n ếhcni bốn nul ta trạng cao “Ăn miêu ht gnth rất có ,niú âmT uiv tính đhán của kgnôh nếđ là đó, người nhưng igi ta uq at đột phá úty uTri ,yb hgkôn ùd gnt sơn mc nguyên nhất sc v. hcn êtnr ưctr Hưng v