Logo
Chương 93: Kỳ Văn Quái Sự (1)

Sau khi cướp sạch Tần Phong hai lần, Triệu Hưng dự định tiếp tục đi dạo.

Không ngờ đi được một đoạn, tiểu sơn miêu đói bụng, muốn ăn đằng hương quả và bạch hương thảo lần trước.

Vì vậy, Triệu Hưng tìm đến chỗ này, bắt đầu trồng hai thứ mà sơn miêu thích ăn.

Do trước đó bù nhìn cỏ đã để ở bên ngoài thần miếu, khoảng cách quá xa nên mất hiệu quả, hắn dứt khoát trồng thêm một ít trúc kim cương.

iđ chiều. gn gió hgônK
ruiT lực ikm dùng pđ ưngi hpá cái, nauqg Hưng Văn ntrê hêiCu. v mt
mèo utx con tm .mt trong ngay hiện tm Tuy nágđ hn ,này êyu lcú hêni,n
ihTnê tưrc nhớ Vnă êChui qua qgnu Đàn. àgyn Hưng riTu ihk lại ôhm lên trường cảnh nthì
híc bnê. Thậm c gnhkô kích htáp cũng hai ar ìhnn chp ađng nhi
gmin lời, uđ giẫm àov ar otnà àl óni ongrt giẫm ùb.n ănV h,tc ht đất, ~ êhuCi bùn khgnô bị hắn b
ggni chế phía iug t nđế .aus rutyn nói Một
hắn páhp ugnaq trong phủ âhnt gtn tgi tàno co hê,iuC đất, nùb ph, thuật boa pnh bị Văn đi. Hồng
mà tgnor núi ngtr nươTrg àv Nhiên! ácB yv được Hắn cóg đgan ănV này uiChê ,ttr li gặp
pk ếpit cáB rên crt .đi tiếng, tm Trương ngất Nhiên knghô
trên qaun ếuy, hMni nh.m sự ac sát hgn càng àgcn iưD M,c ngày kim yàgn ăVn nigư Cuiêh quang quang
hít usâ lại urTi ơ,ih nl.ê sơn ănV một iưd aig Chiêu hnìn t mt Hưng, nth đt hnnì êum,i cành ycâ
ryntu nkhg cơ ngrTươ ngược thể thanh bay “Bốp!” không cáB gonài. được ,nếđ Âm nêhiN ra thể hếc
iurT ,iNơưg !?gnHư
num hiện ognm sẽ Ta của ngươi!” tch
do àl tu gnkôh un.yl oàhn àm mìhn nh ưđc nàhth l yâĐ
it Văn t knôgh ab yếu soa hiuCê .ih phải T,i ior?
an tgnư lúc sẽ ũncg rng vn gp ưcđ tm không Hắn mya. âlu vn
ngs ca Chiêu li là âyđ t,s nVă phải o?as at hgcn
s ngđ .kia bình gm íhnch kinhế Th là ưHgn hciếc glnò irTu ơnh
nađg umiê mg Hưng .uq nsơ yv Triệu iv ayt
quất óc hêmt, hung yta lão lgưn cây lấy ah. innhê ênl, nói gia cành notrg iruT vào đhn hắn, lao nđga gHnư Hắn đột ăgnh iag pcư
lớn, mhp hp xa rất ưnthg! bình tưv dẫn ilhn cS ungrt
hđn nđế tìm mc được Bác ngcũ th cả gì…” ,hinêN igơnư Văn hỏi “Bác vt rgnTươ hn đã nl bảo ìmt này Nhiên .iđ Ciêhu ì,g đcư mxe đgna đao bi
th nnh más at mc s nưig nh tyh ngđa hếink thc ,ih sai. hki khôgn Như
ulyn, gp ca Bi bây ưgin ,ơn l s năV tm lên hgôkn lễ vì bi an tầng ut giẫm aD l ig ta áhp oeth thù ươnig hnne, nơigư chân v ôđi. giảm trả b là ơnh nếu uđ Hưng inó hpáp vi còn tu pá.hp uTir mc một hn, nhỏ nên Chiêu,
t,u l nTê này cũng đ.ưc ênnhi ygan nhcà qu “Phụng ơhci c it xin
hík htí uas l,gưn !áhtC gáic đau Văn unyrt ơhi Chiêu Cm đến rtá t mt .hnl
bù ta ba ta, đt quất roi!” gơinư ásu sẽ ìhnn ca con “Ngươi
ng uưm nchg nogthá hnÁ ,il yv. thấu của dgnà lại b không nhìn kế hiêCu dễ như mt ănV
pB!
aki trên hcc chn giưn thúc đồ ăn ngươi đi Mua còn gnưi s đi, htcí!h hai i.cg ưgHn onn,g iTru
nôkhg thú unhiê va c mhc nhập ynà pnh không là hn d ngay boa ntu phm ơSn ,út hcu nlih tiếb cũgn miêu ,mhp ig cú li n.i
b nếu mau pg a!h h,a ãoL nkghô gia uma s ngươi iđ ihln ,guxn
rtúc hyn pđ ct .úrtc loa lên imk ra lp mạnh, bưc sau đã khỏi sua hncâ Nó dùng óđ rừng gncươ, cyâ y,nh vià
đừng ăn ơsn uTi n,a i,êmu trò viu !ri
ncog miêu iưn,g akhó kh gm gừ, ~sHis cúi chặt ănV C.hiuê nSơ lưng
Mo~e aưch u,vi nó nv óc êimu on. ôknhg nSơ úhtc ăn
ncũg vàng ơir trong vãi uQ nlòg nơi, bình uxng d gốm tđ. hkp iơr nh
Trương giai. Huống h Bcá ch btá Niêhn
ếht opghn ba ơnư,gi ưiơgn ếbti mâ Bi ìht ng cm óc nhgĩ ũgcn al bồi óin: ?l so rằng ‘Bồi đất ta lnòg ac gnươi so?a l n?ào tí, của cũng iug u,h lễ vi l iưd lc uy Tiru giàon kghôn àv lễ, kôghn Hnưg ngươi phn hỏa gưiơN ha sẽ cếh
hnìn ănc nh hc li hápp ơsn thể có b nb kháng, Triệu sức quất mc gHưn cmh r.oi hp,á chm, umiê nưhgN úcl đgan cho ãđ phn ca không này đ
trên Hn tr hkotá tm dt mn .tđ
vi ión như ig âyB hn iuTr ếnđ ltư v.y gnưH
yuchn hiện ý họ ra. nb ngay biết táhp Khnôg ì,g trải ãđ cố rừng ctrú là c này qua trồng không người hai có nưgi gũcn
chkí hnàht c.c il bồi ưnghn hpn l áhpP nhận gcưn cđư cực, hoạt, không tuiê được rt ih ítch
chạy. lên, Cái bỏ cúi người đã bình yx hếcic Văn oeht còn knhgô hn mg ucyhn ar gănn gì, uihCê ếtbi gsn nhặt bn !gì? ,s nđh
vy. như hắn ưngH riuT đó, Lúc vi đã óni
ihêCu, nnhì luôn ugn nòc xuống?” oa?s b nVă nhbì ĩtnh Hgnư Đc đến mức ôkngh ruiT sách ,h “Sao n ri
tco nêil ngã xuống đến ănm nnhah Văn đau quất âcy k,hí kgônh ,ếpti t.đ Chiêu roi ócgnh éx hnàC cm
gHư.n t t gn,ưi Trui đi đó mặt uaS ếđn ưcrt ciú
cần chí ngdù đ thể il ,uđ thần lmà hnơ. nũcg nhìn nhanh hành, tm có Thậm hkôgn đi ùndg niếhc để số
cgnù hn.htà xin “Triệu lỗi, úci chắp Văn xin m gndù chân uhh,yn ori gưin i,t hôm ya,t n.gi óni đc nVă cùng Cêihu yhã qua đ giọng trút nhiều vô
Nhiên, ơri trong lên, ơphưn,g phgn Tnrê Trương gì àngh Ánh Hưng ca áo biết av đã người nuq mắt ht ovà uiTr vậy?” Bác đi lnòg khniế tốt. th hnìn là
htáC ctáh hcát! cáht chát
n,g không đã mya cũng muốn ếnđ, hgôKn ưcđ. vận ártnh
genh thấy to oeM! êl.n tức đôi gnás Sơn ngon, đ mắt ăn lập êium
irTu đi nH rúc.t nhn,ì rừng li inh xoay nHưg từ inưg ar áhtp trong
bay iag một ,hết đã Nhiên ncò Trương hty ht gntru hacư n,êl il kp htành ugcn. chiếc êhinn hgNnư ongc nghkô óin Bcá tđ