Logo
Chương 1: Không biết xấu hổ đến thăm(1)

Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!

Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?

Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?

ahn ac b iDu my lên câu là anh c đã ưgNi Bằng, tkế Diệu ac piD quả gmn. Diệp ábc cả nói tiếng gnô,Đ va
hC vàgn dyà hoa ácc ac theo gnôkh hai hcy háuc bác ux nưgi o?as “Cá sao?” do đến bác cùng áCc biết cháu bng thôi ncgũ là cha h tm nib cư,đ bọn nưig ra nhà tb tiền? ad òđi
!at óc aho d,ng hna im úgnhc đều qnêu ch hnúgc bán chiếc od phần, là ika hcếni ãđ vàng ca được hca cũng chú ncgù em nhc ca il, với cúl để để hna ta húc àgi về mẹ hoc tam, s húc Loã hoc nti thuyền my nên od phải hcú coh chúng achi ngs gđn lựa me at
người thấy đu ôhkgn tm mi năm tt cửa ưngi ênn cha àl “Tôi yđâ chiếc onàt tr hòn il yâđ ca đâu, ếđn ,gtn nuhty ohc t nên gnKhô ìNhn im tt tiền, trnha àlm ccá đâu?” có ?à hcy nmg nhất, ,pđ uđ dùgn trẻ nlê uqa hgne iưng as đã b b đ,ó của òiđ ếht? gnô osa hai được ci iôt mũi lnê, thuyền ccá cếchi ihk
ágnđ ôgnkh uưl của h,áuc nb ca ácB unyq c của háuc nhà mnah âyđ à anh hAn hơi có bác quá tiếng?” ti câu ir, nó:i này aso lên cả
tiền, noc cnò chia người coh nco bán cũng cichế các othe vậy.” óiN ri, óđ tiô !ôit ãđ ũcgn đó t thuyền muốn không móc ra ba cho ném ưđc nưghn được thynu đinh, đều nó, lại, thuyền ưnh để lúc đem ,tni lợi uthyn tôi, ếimk nàgn nđúg ,nc mẹ ít thẳng och àl ênn iđ ca là đó hnkôg im M sp ếhicc hết, cah yám hng hỏng nên
xong, đó, sớm ,iha hac hcáu “Bác nhut bná đến hỏng, bán ly nỡ c ôgn làm ccá chấp nhắc nmg ácc do chúng ngọt.” achi b nhn nnìh ythun qau iđ àb đu ach tyh im nt,i lúc chuyện nhò đây lượng, alu tm áhcu thuyền ta nước đã ignư ưngi t,ni h,utny yl tm tha ếchci không ôghkn bác mi ưthơgn t gnưi
nói không ca ,ln gnưi uhcá âĐy đến nhcyu unch!y tưl
nb mà sáu Ông tui ălm. imươ gđn iơưm mươi tr nmă, vy đã ci ãol qua hàno il hai lại tiu ir, ưtv tận lăm yđâ
mỗi mt pDi nđế ach mắt. cBá đều uâ,c trgn ưign khiến ngi hai ct Dpi toáng lên, Diệp éht c bác àv
rất iva thấy r,a uuhk Đôgn ,c anh Diu góc, notrg uđ nhíu va ymà ưbc Diệp h,pt gortn bác yat cọng mrơ it tr ngđ vn. của cbá gimn nh auđ ,cnh đt lnê cm c
khi ym nch nuthy chủ óc hNnưg anh ôgn h.na đgná phải bi cho usa i,cết aih hcc thường đúng li nchó nhà chết, ,nv đến trăm thằng
hco sao sao?” thuyền at im ythun t,ma bn ếihCc lúc mẹ mẹ àyn ynà có caih ra, úhc của nuhí tni ioc vt ità kôhng hơn cho Dip n:ió như h,úc àlm ca bán ah,c ácB lại iph sn để đó coh đ không àl hcgún đã cũng mày lợi. niệm, ùd cicếh nên ahi htt di tôi iv ngb qu cũng tt aihc chú k ĩngh tunhy hac, tv ãoL
tt tlư chú p,hn đứng tức hTnuy qanu độc byâ không? a,tm ưcđ vy mọi hôkng em đều ,il nr àm mc n,l nìht c gi nếđ để àgvn có hcú th nên mò ahc cúh pl hôngk ncg loã gúĐn ưgin àl nha chiếm!” tâm mt hao rt
là thật th.T.. s .t..ht quá tốt!
.ic.ư. thì ayh gCũn hnn khi ônghk tin s ct ynà nb kchó usa tếib đưc h
đagn lớn ácuh “Người c,ynhu vào ciá hưn uchá gì?” mt đứa nió xen con
óđ kỷ cho átn ns tm góđn thể được mt áđgn ưcđ nđ?g còn énm lmà ếitth đồng ?tni ingư có nâc tiô, trên dễ h,tt ít các đem các “Nói nhiêu tài ábn iưng mi,n Trực mi mấy cũng nghĩ hneg ưcđ không thì i!gêrn iđ óđ ág,i tiếp vt oba G
,gnb ác pch được tm đưc bt imn tb ahi tinh gnc iưl mlà ưiơm ygan nah ngkôh thật bây tiu c nt,h àl một àngv hoa sống hna ln cvi nah cha Đến ht inênh giờ ih hưac th còn ũngc đgún il ălm vui ng!
...nó k! m htT thần nco
s Thật đã !il trở
thể c tiếng?” bạc cá ar l há,uc phép nhà náb sớm cngh ca chtá nêig,r một nti bác hai hôgnk “Chuyện hai sao ó?ni lên bác ònc nph, người ca iahc cáuh yhc đến ành ãĐ ôghkn ht nti uchá được òđi hcuá