Logo
Chương 2: Không biết xấu hổ đến thăm(2)

“Đi đi đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, gọi tất cả người trong thôn đến đây, gọi luôn trưởng thôn đến đây phân tích đúng sai, xem thử có cần chia tiền cho các người không!”

“Nếu đa phần mọi người đều nói nhà bọn cháu không được giữ không được độc chiếm, cha cháu là người tôn trọng người khác, chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào!”

Diệp Diệu Đông trực tiếp túm cổ bác cả của mình bước ra khỏi nhà, do cha anh coi trọng thể diện, coi trọng tình cảm anh em, không muốn trở mặt, cho nên mới cải nhau lâu như vậy.

cũng émt ch táoht pk iDp thấp, cánh anh nmu iđ rất ta hc một nơh Bác tmá, goà.in ưc,đ ngô đảo cổ ra không dưới aty, cả eoth c su,á bác oáhtt tém Diệp lo một ôgnĐ iDp Diệu bị thể
ux itbế không xưa, nêt tth ìg qu năm, xấu hikn hành Nhưng là nhìn. ngkôh c chc tt vn dễ gcnũ nyà gnđ anh cáb hổ my ac không tm với là như nh,a ghnmi còn
ms ãđ uiđ ìg yv nigư loại ,ch ux hổ! ngàio ar ,ri bị Nếu ếbti han bọn là họ hkông ìth
được đnế không biết hôngk ác hi Đgnô átm vàng póh ênn ,htiô ra cáB bắt gtn aso cyuhn inó bt tôi đối có hoa piD noàig là đưc nói mó.x qáu c hàng nên hoc “A.... tò mẻ...” đ itô gnort chúng nyuch ciư iưl lớn il chúng iv óngn gì, mt iuD tt, kgôhn cynuh ,han bo hc tcúh àml
,ir óin: Diệp ngại nđg không gcũn nói aH cBá ra cnũg đ.i anh tôi v m hgncú óc ah, nnùgg at c, núghc trước ngox hai ciư nhcyu nàh,
yv. lgn uâl nìbh ir, hưn gnhôk âđy ra lão tam hnkgô Diệu ngác btếi nói àl ngơ ngB c hìt gnũc uic nha để nya ra, phào ta,y bây xảy vn lão sgná sm tm nyhuc ipD sao ãđ ohc giờ, nhõm, â,uc mat im trước đến nói c gnơ ếun nhĩt hn bác th mất óc ãđ ìg cág,n ht hai nùgc bác
piD nha ói,n chỉ nghề óc vào gntư uđ hki nă ar gôcn họ còn mi người, dưgn hưn lòng ca rồi ha!n nb vào yhncu đ ôgnĐ yx hgnkô Diu ôv hnìh sâu mỗi ncgũ đã
,cưrt ư.tcr về , v
ihp osa? tr im oha ?aso cân Không Không đang uqa ngàv bán “Sao ?vy hơn hôm aih vẻ uvi mtră pih
mt họ t hncuy bn hai gncũ inêrg s nt,ôh bọn h ctáh Bác hyt bọn thân c mọi imũ óni ra đã ,lý chút piD cgũn ,onà ra ếnu igưn điu cm oas yàn kôgnh vi ăn.m trong còn
bạc inmg hna Diệu ach đ đây nìbh người àl đều lại, ipgú của ch uách chút iv nđế bnà soa uiD iDp cgũn Đông ngùgn mi nói: thường...” khăn, ,à thôi, vi bt mm khó me c Diệp ưic vàng ca ôĐng ácb mt cuc nmìh ngi Bác hai đ dù bác áhcu nàh iv gsn
anh úLc xóm ũgcn hyt tụ gxun òt nhìn em hgen n,yà òm hàng .Dip hn,auq oà, ành tập tgiến h n my
ra hiun ngcô nhuyc ux ig àigno sao? óni, sẽ khai àb yhucn âphn aR ocn cùng mi ingư i,as hgnôk mì.hn v trong och đ nhà ôti không iếbt không rng ànigo gbn hcít gđnú ích mhcếi ...H nên ếtib ybâ lợi
ahnhn .đâ..y. ti “Bà con ...uh uh con,
nhA hki đmá cơm lỏng, ăn thnâ èb tm mục chỉ ir cm hgnôk ãđ nghề nsg còn cunyh chế bn cnò gônc usa kết u s mi ahnu kiềm êtn nhớ ,đi đích thôn, ikh bản trẻ t.nâh k iơhc c bn ánđh gnrot ,ab ônh lêu cnùg ngày
ra, cáb iv yv, at ta nói ir được, ôht,i nmu bạc th tùy nàb có mua uchny nioàg ch vào hai cha ra nti đnế cháu aos ó.in eđm th nàh àhn “Đúng gcnhú únhgc bác cháu
làm này gì?” nL lại uiD Đông cái
c sang Đông Diệu oé,k oék tay nìmh Diệp uyhcn ca cáb a,r cửa. ubông ar
lmà yv nhô kết cnò nhis rồi, soa đã nưh Cũng cnhuy con
Diệp thấy. cải oàV iác sớm nàb êbn bác miệng đang đ iha cháu igoàn gnhe iuD đập mhìn ó:in mọi Sáng Bà ,đu nghe ?gì ginư hce hu... nưgi .i.ơ.. n,ahu các yat đều nhà óin ac ênn kéo ocn ra, thấy gĐnô nió ãđ đ,i đau ếnđ nghe ..uh. vn
đồ cùng nói ùd óc ácb iha oké àgoni thể cũng thì ra hồ không cũng suy hết mà, àon có th ưnhgN ,yhcnu đánh, .inó cáb c của och hn,a hc
ìg tôi i!ón ta đu hàn Bcá của k ngoài chúng tin moi àl muốn ,iôt c hùt ar ca ,hc
li vậy? à? nuha đhán ngiư iM sao ngôĐ Diệu
mắt ca ìnhm cBá ach Loã rtgn ìnnh iDp sao?” atri noc chú không hai mta, Dp.i lý qun
:ión hAn ìg, nkôhg btiế mày, đng ôit, ux ....h giận nhướng có tôi rối ygâ Ln ônhkg người óni ynà tức là rc
óin àl l ôhnkg mãgn nòc ăn ,nl như giưn anh civ li rất thy cm yv tyh ai Cho hkcá nưcg mc nư,tgh tgnư.h éko nên bình ôil
dám ácb Tao láo mày !àym yta ra, nubôg Mày àl éok ato nh ca c yv! c ưnh