Logo
Chương 2: Không biết xấu hổ đến thăm(2)

“Đi đi đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, gọi tất cả người trong thôn đến đây, gọi luôn trưởng thôn đến đây phân tích đúng sai, xem thử có cần chia tiền cho các người không!”

“Nếu đa phần mọi người đều nói nhà bọn cháu không được giữ không được độc chiếm, cha cháu là người tôn trọng người khác, chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào!”

Diệp Diệu Đông trực tiếp túm cổ bác cả của mình bước ra khỏi nhà, do cha anh coi trọng thể diện, coi trọng tình cảm anh em, không muốn trở mặt, cho nên mới cải nhau lâu như vậy.

gbn ?soa bây ôcng v .ìhnm ngoài biết bà thcí không chiếm rgont ..H. ôit con tbiế ig để coh ưngi ar ynchu mi ngoài cíh ânph rng yhncu s nói, ikah đgnú xu ghôkn hnà ùgcn inuh li sia, aR nnê nhgôk
ác tr mới gônhK ânc trăm “Sao oa?s mhô hai pih viu qua aos? ábn đang ihp vậy? hao nôgKh v nhơ gvàn
rt ácB Dip b at ehto đc,ư iDu táhto táoth đi cũng ás,u óc chỉ một chỉ ám,t Dip tém c ar dưới một ht nách c lảo goi.nà hnkgô cổ pDi ođ Đông tay, cáb pt,h mét ông ơhn num kp ahn
như dễ iv xấu tốt cũng nikh êtn kghôn ư,xa là gNưnh hnàh uq nghiệm cả h gì hgnkô bác ìn.nh này hcc hna ncò ux tth m,nă mấy anh, một nghkô động ac tếbi nv
gkôhn ux g,ì óni: nhướng ếitb người ti,ô Ln tiô hnA đừng âyg ,àym ir nig không cr nói .h... tức là này
chuyện àlm đã cnò aos ,ri nôh nhsi ũgCn hưn kết con yv
hu nhhna cno àB đây.... u...h ,noc ti bà
ugnbô ra, hnmì c ra o,ék .ac Dpi nhcuy Đông Diệu ac kéo tay cáb ngsa
nkghô uyhcn bo vàgn àl ión ilư nngó anh, ôkghn để gôĐn được gniào hi gì, mt “A.... iv nên tôi tb gì nên ntg lớn hc c óph nói tb mát chuyện yhnuc ghnúc chúng tt, mẻ...” il ếđn ó.mx aso ànhg thôi, áuq Dip làm có Diệu áBc nkôhg chút cười ưcđ ra iôt och biết đi oha ntrgo
đcíh cả àl nhớ ulê n,ôht ,iđ hc sng ygàn gnotr khi ếch nkôgh hik mục êtn nhA một cùng im tr lỏng, gônc nhô haun đám ihcơ nuchy bn ăn nghề hđná đã ânht òcn kết sua kiềm còn là s bản bữa, k mặc u cmơ bạn èb ir thân.
, tc,ưr v .crưt về
gì? nL này gôĐn iác làm iuD il
mắt sao?” ach mhnì Bcá Diệp hia con quản trai nhìn Di.p của m,ta lý nkgôh nrgt chú oãL
ar chúng imo tiền k cBá của ngoài ta muốn ch, ac htù nói!” itô hnà cả àl tôi, uđ
nb gront thân hai bọn thôn, mi lý, úthc không iv ãđ yàn bn Bác mũi họ gưni mặt nói h aos rginê àon, uiđ yucnh mc thấy sẽ Dpi t ra c ra nếu tách nm.ă còn cũng ngcũ
gnhe này, ồn ànhg nhà t ào, Dpi. Lúc tyh hnaqu, òt hna me òm ếtign cũng h pt mấy nìhn xgnu mxó
mm cháu ahi bác piD iúgp iv đ mt của ngại đây cb “Diệu chút ahn Bác à, nbà g.ht..nư nưgi Dui đnế mọi ăk,nh me uđ iv Đgnô chỉ cuộc bt miệng àvgn ìnmh it,ôh bác ôgnĐ cgnũ Dip ni:ó ac cười gns ókh gnnùg hca dù c vội bình uhcá nàh sao l,i đỡ
hìmn nhge hu... hai các sm nói đp ech nên đến gđna kéo thấy. ci ngiư ..u.h nghe egnh in:ó ,uđ ábc u,hna mi ra, gưni hnà bàn ơi.... nv Sáng àB Diệp uđ cháu cái ming “Vào ca ngiào Diu thấy tay ãđ uđa nói đ gì? i,đ con bnê Đgôn
ra, bác mdá hỗn àm!y Tao mày !vy ac éok như tay buông c àl ato c “Mày láo
,c hncgú gni ión óni: han iDp “Ha hai ha, chnyu ncgũ m .đi gncũ tôi húcgn có gđn v cười ùngng n,hà xong r,i Bác ta rưtc ar ôkghn
gnơ r,a ìg gnơ cả để ếnđ chuyện bcá hn ũcgn gnB y.v nhõm, àl vn nói yta, hìt nếu giờ, hai uâl ôghkn ĩnth như ếitb Dip tam c,nág ht ãđ cgán lão cu,â ar ságn trước rồi, nbìh th bây hkôgn oãl đã c cho Diệu lng cùgn ciu phào tm im sm đây any mta bcá han xảy nói osa tm
ar nó.i ht hc hoc uys àv àon mà, oék bác ácb thì là cùng ùd ngoài thể ưnhgN h nhđá, c óni thế gkôhn ahi chuyện, an,h ũncg của đ có ũncg
àhn chúng emđ vi bác nếđ ht áhuc ,yv óc mau hc ar muốn gúnĐ nuhyc đc,ư óin at yùt nàoig i,thô ht nhà ón.i cáhu chúng sao hac bác ra, àvo int cb nbà hai ri ta
đánh uhan ôngĐ soa iM người iuD à? il y?v
tr hcká là tyh lỗ lớn, mc cưgn vậy bình hna nă nên mãng Cho li ivc mc yth còn thường. nưh không nói người ai nhưg,t kéo lôi
ra vy là gniào ưing đã rồi, xấu hổ! hìt ,ch oil ếNu bọn bị h ếtbi ahn đuổi ôghnk ms
àov ăn h!na òngl người, âus tượng anh ir im dgnư nb Dui hôngk như ac ôcng xy khi im nìhh ũgcn vào ra đu ôgĐn nhg yuhcn đ iDp hc óc i,ón ôv đã h gì còn