Logo
Chương 2: Không biết xấu hổ đến thăm(2)

“Đi đi đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, gọi tất cả người trong thôn đến đây, gọi luôn trưởng thôn đến đây phân tích đúng sai, xem thử có cần chia tiền cho các người không!”

“Nếu đa phần mọi người đều nói nhà bọn cháu không được giữ không được độc chiếm, cha cháu là người tôn trọng người khác, chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào!”

Diệp Diệu Đông trực tiếp túm cổ bác cả của mình bước ra khỏi nhà, do cha anh coi trọng thể diện, coi trọng tình cảm anh em, không muốn trở mặt, cho nên mới cải nhau lâu như vậy.

chứ, ãđ sớm đui họ anh bn oil là biết h! ux Nếu ingư b àngio tìh yv hkôgn ar r,i gì
ux ynà ir nAh knhôg ngi gây itô mày, nhướng ngđ :óni .h... là ôhgnk gì, iếbt ct ưing ión “Lần rc t,iô
không li cúth nói knhgô cá nchuy àlm ra nên nên cgnhú ohc gvnà xóm. ì,g Đông biết chuyện óc hi anh, để hàng c tôi tốt, m... tb iôt nóng mt bo ngoài óc sao uncyh được quá Dpi ácB ..A.. nió hoa póh àl bt tng hc hôti, Diệu cưđ đến iv òt đối tnrgo ưli ln ámt icư không gúhnc
ra ht gcnũ ùd thế m,à hđá,n oàn àl và ,hyncu coh hna, chỉ thì h ũncg ngoài có cả óc ngcù ac nói. ácb ngkôh óni đ ht koé suy gNhưn cbá hai
này cái iDu il Ln ôgnĐ ?gì làm
ms sáng Dip ulâ ngơ rồi, câu, vn óc yđâ ábc cuối ágnc cùng gơn tma nếu mt bây ahi đ lặng hìbn gi, ibtế ayn ra một c đã như nió anh im .yv ãđ hm,nõ Diệu là hn đnế yx ácb ágc,n trưc không ãol gBn cnũg th oãl thể r,a c tĩnh och tam aos oàph hìt nói chuyện yta, hgôkn
không uihn ngoài s ig phân biết kôghn v con chmếi ux ?aos gntro yuhnc nùgc ành rằng “Hừ... ,ión gôcn bây il nên hknôg Ra úgđn hoc kiha .mhnì ra a,is híc đ tích ngiào ếibt tôi bà cuyhn iưng bằng mới
trước, v v .ưtcr “Ừ,
n,l nhôgk vy người l háck t.gưhn bình ngược rất mãng ,tưngh civ il ôil yht àl òcn cm tyh nnê như kéo ăn ia óin hna Cho mc
con mlà hôn vậy…” hnư sao còn r,i tếk ũngC inhs nhucy đã
con, .uh.. uh “Bà nahnh ..â.đ.y cno it àb
ácb ùyt với bcá oas mau hc at cúgnh nhà úngĐ muốn nhà h,iôt tin đem hac cb thể at áuch chúng ri ra, th bàn iah được, .óin vào ra ngoài có vậy, ión cháu ychnu đến
kéo ra, àl cổ olá hỗn ayt Tao ota Myà buông ádm àmy nưh y!àm bác cả của y!v
à?” đánh nauh gnôĐ sao li nưig “Mọi ?vy uDi
ácB àl chúng tiền tiô thù oinàg k at moi đều c,h num ra cả !nió t,iô ca ành ca
chc òcn hink ôkngh vi ênt c nv mgihn h gì gnôhk n.hnì ,anh cũgn hành ôgnkh mnă, qu này ym anh ưhn ưgNhn ac htt động xấu ácb biết d àm một aưx, àl tt xấu
cha của tam, hai chú nco ýl s?ao “Lão tgrn mt pDi tiar nình ôhkgn mình Bcá iD.p unq
ađgn Kghnô ábn v nôKhg iuv hai vàgn mới a?so phi “Sao hoa hip cân trăm mhô vy? tr oa?s qua ơnh
rồi ếhc sua ikh èb kim mới nùcg nhau cmơ không hnô sự nghề hđíc mục rt hc ẩu một nă òcn hiơc lỏng, bn b,a khi đánh Ahn sng ònc mc uynhc ngày ãđ tkế ôngc là ntê õr vô thnâ c nb bn nhớ k nrtgo lêu thân. áđm hnt,ô đi,
có mẹ đi.” nnggù ,c iDp ongx nhà, nói nđg tôi ra rưtc knôgh ri, ha, icư cáB chuyện cũng v nig hncúg óin: hai Ha at anh cnhúg ũcng
rt c hp,t ar mt c đi áhtot nơh một ông b htoát num at ol htoe ôgĐn Diệp Diu ođ ácb ngũc idư c Dpi không sáu, c,đư chỉ étm tám, hc tay, ngi.oà th mét cáB kẹp pDi ánch hna
Dpi ,ar ìnhm buông cnyuh .ac Đôgn tya ra kéo bác ,kéo c ca uDi sagn
bcá gns iưc iv chút cháu ngại à, iDp vi aih Đôgn hôi,t nếđ mm ănh,k gàvn cuc ca iDu ó:ni ucáh người khó miệng hac đỡ hna iuD cb nbà giúp gĐnô ch là đu cáB hmìn Dpi thường...” vi tm đ cáb c il, ành của yđâ nnùgg bình cũng sao tb mọi em
nũcg oas óni này tyh niêrg s mt mũi h cáht năm. chuyện tâhn nb tự vi lý, Diệp cnò h ,htôn nào, người ra ếnu Bác c cũng đã ùd mi nb mc ar không chút iuđ bn hia otrgn
óni tyh háuc vẫn ión: g?ì aih cbá n,hua yt.h gnáS nbà đ,i gnhe các đã cái ngoài gnđa ôgnĐ đ Bà ,đu đu ci ,ra đp nheg ơi.... đua ênb Vào sớm nàh mình nói h.u.. mọi éok uiD hec nghe uh... inmg ac người nđế con nnê yat người piD
me mấy pt Diệp. mò iếntg xung h thy ũngc t quanh, Lúc ày,n óxm àhn ào, ghne nhìn anh hàng ồn
có bn anh! kih ra vô suâ nũcg hc ca ưhn im ,óni xy công anh àov ưngt gì nhg chuyện lòng Đông còn ipD đu im ìhnh gniư, ri oàv đ h ăn Dui dường đã hngkô