Logo
Chương 103: Bão sắp tới(1)

Diệp Diệu Đông không hề hay biết bà cụ lại cư xử như vậy, nếu biết, anh nhất định sẽ cảm thấy rất xấu hổ......

Sau khi kết thúc công việc về nhà, dọc theo đường đi chỉ cần gặp phải bất kì người già nào, họ đều mỉm cười với anh, chuyện này làm cho anh cảm thấy bối rối, anh có duyên với người già từ khi nào vậy?

Mãi cho đến khi đụng phải Tiểu Tiểu ở trước cửa nhà, anh ta hỏi anh lắp răng giả cho bà cụ hết bao nhiêu tiền thì anh mới biết được, toàn bộ người già trong thôn đều biết anh lắp răng giả cho bà của mình, nhất thời anh có hơi hóa đá.

đánh ax cah ncóh không ,yàn ,unxg "~A đau, s onc nuế con!" xấu
gnb, h ta được hôm ,inó quen h t được ý mc pih ếthc ngiư ta tm mất, ưnig he,kn auq cho này ggin tm ilo xu giác htT gnày dày rồi, nhiên làm àm ưnh bgn hni.ê'n là 'b ônghk gnưi đ òcn bn chú cáhk
,em mà âLm Vừa htế? oba ahnhT hco trai onc em aus đi ahn Lúc mất đuổi tiền răng gnũc hac bà khngô nhưng ig có mcơ inhêu cửa lấy nth nnê còn việc nă ngàv :hi "Buổi hỏi m hco me ,hi lắp đ,i tiền ôlun vẫn chiều Sau mi quyết tih ri không nhét kéo lôi inó. ngai na,h oàv. kih tú kôhng àb làm vội
nah con aos Nhóc tm .gdùn đ,ưc muốn ac trẻ, ngồi lúc cuh mi nx,ug òcn hơn, nặng còn eo cái anh mà mlà
"Lát lại uc ếnđ :óni nkh?gô náhđ àbi, na kéo hnà uiT uQang Tiểu đi óc A anh
nhô!Kg cưỡi~” ư~Ci
gà Diệu tht giờ, hìt quá cũng chân việc rt htân với tv. uq sức t hiện gnĐô sp, ngkôh nằm ahn th pDi yta yếu với mt ôngc c đng, v anh, ògpnh muốn c pếh trở xong ac như áct ngay đng tth s
tay ìH àv mẹ Dip tm hì..." auq c ngòv cái. àhTnh nhô ơưgDn
gynà ôkhgn ếth nrg đi tếbi sẽ ưnh htt nhưng lại r t ,yv r tcrư ômh nếu Qu anh ãđ mấy rồi. ngờ rt cho nha đắt, nd
cả i.cá" không btiế "Nói đắt, biết ncũg sẽ thứ nd rất bà tm inh chc cúhng gnôn nhgkô cách á,chk itô cha ũcng ac thôn này, lập, ta ùvng igá it đi lp bit
ơhn r,i nhà chỉ t,đ phải 12 tôi n,đg àno là đ ếtib ex mềm.” bà ũcgn lúc đi ãđ ,sm dn vy mtêh iếbt int ht tới n,đg gôhnk Knôgh chỉ ms ăn 13 pl ch chaư đ nếu ngc
sẽ quần kia nó uq lưng ngth iưggn hoc đi tđ ngồi Sau kết êln ihk ar Tú mLâ oaxy nigư Ciư"~ tair cno tm nóhc nó, nh,à cưỡi~” ôm con hhanT cha: rnt ntrê mi trung yl ri sạch áo vào
trả nnê cho sợ nghkô nói hC" n,it im .hêni"u bao s anh
iđ, tiô ếph đi.” gưin àlm rồi, chơi ,ygnà “Không ym đã nửa
ubi tngor m kể ưrat anh my này đi v túi unế h,n t ưahc rơi an,h hgkôn t hni mt dưới vừa ãđ lúc iph mcó rt vci ,tm nti nói b số ahn dưi thnu mt rớt v, tm han vào mlà Va tay ok a.nh cũng s itn gi, tiền s it đánh tiền cúl ig ra
ũcng ơnh itu hỏi bà ôhi"t. lắp đi ,gnră 70 mới mang không ahc ìht cái, tìh ấy tm bo xme, không uáq tôi ti ganđ yàN," đấy, ncgũ itô mà ếun ôti đắt có cậu bà ông ôti đắt hi
anh ovà rồi các ,tếch unm aum Bnu đ.i hc của đi quần iàgno ìtm oá mặc nnô noc ra
mt mt đi đi, .yđâ đi iĐ nm tôi ,ôith tchế ir unm được, itô ra v
ngh cái là... chứ..." akonhg bảo m, nlgu ngơi, thật B"à àb on il gì ăn tth ngr iognà tung keho đi nàh ra àl
tám tn bọn hc ckhá, i.ongà tới grnă đi gcn n rt uma về, ưim pl ngũc không “Răng ex ir, gcn bà mđế itn đã v ngt iđ. còn nhà tni ,ygan có êhtm uti cng àv nha bên ph thành tn iha ohà bà ign tnrog mưi g,nđ xe ăn oké, bn ba ôghkn ,xe xu, ,ngxo đgn tgn ig nhôkg gì Ngoại đ cũng gnđă giả hai em phí nah lớn
ngòV eo ..h.tég ra !Ôi" una đáng àgi ac nchó tôi! nrThá cno
được “Vậy rồi.”
con an cm náđh "Đừng trnê cũng t ìth Lâm hac ngợm m noc hhngc gômn cũng nah ôm ug,nx icá ,na kệ qnu :ón hn ac đa haThn àov ltá ánhđ yđ. mặc áo mà người nhỏ hn úT