Logo
Chương 142: Cá mú đỏ(2)

Đây cũng là sự thật, cha Diệp cũng không cãi lại được, Diệp Diệu Đông cũng rất tán thành nói: “Chú Lâm nói rất đúng, chúng ta làm ngư dân thì vận may rất quan trọng.”

“Đúng vậy, cho nên hôm nay mấy người bắt được bao nhiêu hàng vậy?”

Lời này vừa khéo chạm vào lòng cha Diệp, ông ấy cười híp mắt nói: “Kéo được ba lưới cá đuối, mọt lưới cá nục sò, một lưới tôm”

đ thì đỏ! tuộc gnc Bạch êhnni, ra Là nói mú ?aos đáng àm để
đ tuc ìG cBh ?aos ơc?
thì nghà ta cá Thăng chủ n.ếđ sn đưa A yđâ nói yth gần đỏ tươi mú nhớ tm trên gương tngôr cũng ác đu ìg trn h nha iTà ym c óc gHn tt loại ưic hìt đưc nếu ưnh ah,o cha nôg ĩk anh imếk con at, hi,ếm hkhcá
ãlo iDp à?” n âtm bị lưới yđ uc
anh, chú tam xạo àhn người ly may đang soa ngnh t htế? òt không nưh ìth uNế mò hna sẽ igưn gn il âyđ pDi ĩghn mi ,nhơ mn hkcá nió il Lâm hco gncà oãl ra
tôm, tầm “Thu ión cúh ,cch hơn hn òs cơ? c như Lâm ln phi cha kinh ?á ocn cá yna nôg ab Chc có đi ôhngk hoạch còn óni: cha ưđc không? hoạch nhỉ.” àv ác xong, tuh nc Không gnc lại vy Diệp Cộng ômh trăm nòC đã hcc lưi đuối cnâ
naho mi bên bởi nêrt phải nưh nl ,ếnb ahi ca ũgnc ong niưg ytunh thu s nói nl gì chú yàn thuyền hút ưlng .đ cái ln iggn uhytn h phải nyhuc t cạnh, unhyc vẽ, ưngi hcc máy móc voà itgnế cũng thôn Lúc ih ,ơnh nhao mú áil nói ca âdn tiếng âm ý nnê ìv
trăm ít đuối ưĐc cá h!n cân này my M yv? ôknhg
iuv mi tm nti. y.v ânc bn m mặt btếi gmn li ưcđ thu đ Diệp agny khôgn cân iươt c,úth cr,tư oab cũng Têrn ohhc lớn giưn ngxo đầy ohc ngkôh tiô Trưc ưnhgn hnư ưic, ng hàng ayn v mhô itnê ngớt, unhiê
có gkôhn óc đó Thgăn niuh, ih thích óc trên áhchk bnê trn Hồng iuêt tnr ingư ph đều h hnm tí nđế àyn aqun ,ayt uqét nb itn thị uđ ch cahư h, hcc phòng t xung àl c ca rt đi chơi. vn re,koaak nạn nhất tin nb óđ càn trong thành ncò trong igưn và tiền guqan lớn nnêi ns
ngc! lúc gnưi kih gkinêh bn bn sua họ giỏ im trở xuống n,hyut chịu xuống nĐế kinh hik mấy ưach m h tt vn cả itếp thì ngưi ilnê ác tin, kginêh mọi điu nên
ly àcvs ra ghnùt cs cá Dpi nơưv lm to Diệu chỉ đó ôĐng at ì.nnh hai Lâm tm bt từ ,ar tnrgo Chú c m àid thy tấm, ôgn àdi biển
Ahn uihên aob ht:cu tm tiền đi!” âhmc nói exm ,Tià cnâ gôĐn tcưr Diệp tiên Dui nha điuế
h trước cá nCo lắm, được đ onc úm inó: cân nhá.” Anh iưc ha này at yàn
nophg thủy gn nhà thật đ nàh nôg đgnú đy! yth iÔ soa? ,tri phgno gChn ânnh ôgn kìa, ca mới hay kia là do thật đyâ l tốt gunêyn úm
đ ng một onc nió cả ba ác nòc ?h âcn úm “Nghe
nCò đ! mú lmà Lấy gặp cũng ab ông tt tth sao uyhnc b của ông ưcđ vn đ Gn mya tb tếh? cưđ gÔn sự ra nhà ?noà ?âcn ?à sao an xme “Chà, âyđ uđ nhà tn yv,
gnđ bn miư CchNgcchhcyàc đ con hơn ab, ôhm tài òCn àhgn hip cđư đấy! yđ mú ũgnc lại đuối thì hải c,ân trăm òCn nhỉ! ht cá óc thpá mươi khác sn ,ir yna na đưc sáu, bảy bán nyà ác
ìht mex nb đm hqnau đợi để đến âyv dỡ tàu đã đno ngiư lcú yn,à nhiều h nhc hnàg bến ơ.nh
đ úM thế?”
ir umn bọt hàgn v Dpi d s i.tôh ra nôkhg thấy Mt Đôgn im thùng ly ht :an ált nbi đã rồi, Dui lại htì cá niưg
ác “A, ì!ka đ htt
tTh giả vậy?” ayh
đ!y mt “Đâu ưcđ itô được tiô nb đ ba, bắt iuđ rtmă vậy, ác ch gnúch cá ânc còn cân, únghc bt úm ab
ni p,t xem đ cái st bàn iđ mú tất tiền. mọi xúm ngáđ r yht nrtê nirgê noc ác lnu ưing c cno ác ôis inêhu đt il đỏ đnế nôrTg aob àny
tyh ml. ômh hngop ành tôi Tht àNgy n,a ônig s niưg hnge không ếtib qua h nói ìth kia im ipD có cgnũ t.t có bọn ht cha nbê ta ca