Logo
Chương 143: Một ngày kiếm được gần một trăm đồng(1)

A Tài tiện tay gài thuốc lá sau tai, bây giờ anh ta cũng không rảnh rỗi mà hút: “Ối chà, cậu cứ yên tâm, đều là chỗ quen biết cũ, tôi không để cậu chịu thiệt đâu.”

“Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng, anh nói trước khi cân đi, tôi còn suy nghĩ xem có bán hay không chứ? Nếu không được giá lắm thì tôi sẽ đưa thẳng đến chỗ Hồng Thăng hỏi xem, ngày bão không dễ ra ngoài, nếu không…Con cá mũ mỡ kia nếu tôi tự đưa lên Hồng Thăng thì có khi giá còn cao hơn…”

đưc itếhu nă úthc chút à.m aty cu gưni mt đ,i i,đ uc là mxe nêl ngàh, nti ,yv tiền, gsan có mt tm ch ar Đngú tí không h nbá b cao
hngó àtno m! rồi Người àrgn cyunh hnìn ncgũ đó ca bng rõ “Đúng cười rongt đ,i nch vang: cu àl đấy, ênb
đồng, ni ngi rồi…Bây nuế anh chẳng nói. gônkh đ iuD ra iak ági chết tgi con tìh cgũn icá, cnò ác mở óni hố hóeK miếk mm ta hai A iàT mt Đông giờ Diệp miệng
àh,o t lại nđg imơư cân.” nl nb iuđ đây “Cá ác đỏ ,mát nAh đ khiêng at đn:ơ aih iôt cân nêrt lại ivết hai óah hai úgip mú cũgn
uôln. Coi ưnh thìn ânc gnm tih!ô uenq thì tí êln tí min,g A ếikm Tài ếkmi tiế,b n
sp sao ta Lần lên càng ggnơư run d giới cũng lnê ca đp àny A mà thằng ókh lòg,n iãnh nào àTi ế?ht nàgc nàgy t,n đau hnăk nhra ahn cả. mt
mua thu iôt đcư ôkhng kiếm ch đây tin, bgn àhgn à, pih ôghkn nrgot ntrê mức my nâc biển nói gmn èok bn ,vo ếkim h td nhA hmi hào, thấy đng xu nă han ơlưgn nđế yná mkếi tibế nữa, tâm êln! om íhtn phiêu iv áy ìk đu hnhan
gcnũ ,đ gnđ pé A ym ,đ gndà gầy ưđc ămn d Chú chắc chắn óc ihp uđ ai chả nnhah cho: bắt iàT cũng mi nói ycâ hcc ú,tcr ưcđ đnáh mt onc cu ìg s chưa tm nhnì lê,n bt ũncg ôti ánb qua này mú Bn như cnâ, ,an .cyh con đ ôti cgnũ lâm ági tb ab
ncghú con thủ: chưa Dip trahn gnhà tôi gtn cực cu ngNh kchá haó lc này i.đ yãh thcú kiến, gncũ aCh cũng mt êhtm cá ý
ar tiô tôi àyn một hínt at đu sao?” ph do áig ,này sáu đưa gành con úm cha uth cũng ómx, nhé, em bà là con đều mua, mt ác chú il àghn thì cúh sao không c riư nghcú yth cu người yên, h,c “Chú của cả t,ônh em ncâ đ nđg
mtah óc tao thu à,iT đcư “Chậc…châc…chậc! ũcng yah tth én.h tsá ithn: oán ych nyà ìth d A vcáh cao iol không? đúng pđ A mua onC Không ,cp bn.i gần num muốn tb mày uma b dp đ sang igoàn không hàng iga ýuQ
á.tm cân aHi
nũcg nàb ác gi ânc nđg ác lên húc nhìn iđu ni cl luận iM iđu, ym voà tp ưgin ý hìt thấy ncgũ ugrtn iôs
ânc cân đ c!h ác iah nhơ ac kia đến ocn lên!” â,nc gnig tí nào, nưh tôi không phố gđn giá kia ovà được thhnà âdn Con đngá nàhg nông ynà đã ưach ếth tếh? ưmi nũgc thế itbế iah thì hìt oàn sẽ àl nđg nhA tm soa mỡ đgn áGi rồi, han mát tưng gái àyn il onc gúhnc trông hóa
tihô thcú sản cngũ me s ngàh tôi mt nb đưc như kiếm tm iaohk ạ, ếkmi iđ ynà nhìn mt xu hà,o ih âđu đnế vậy ch chỉ một những ôti vy úch Tht chú em lời cân lên tnr hỏi iha ác cđư ch kônhg như nhiều à,oh ab cngũ trên iđ, cưđ tếib,
nbá con gnđ. àho c, cá uknôh mặt iTà sở: uc được này êlin hgnôk htôi il y,mà ngôhk iôt iTô đc,ư được gn đến ưđc em, mày, mấy đưa đyâ tht tiôh ,vy nêiuh iếmk cũng khổ bao tmá đng sự ym A thì úch ,ri tám hc kếim cau ,ưcĐ uanq
Đôgn Ahn il bự cái mt ayh icá ac ưđc xem, này đến bụng dù oakhi nữa, mà Dui s il “Nhìn xu piD chuyện anh gnna ahn iah th cưđ gkônh với chn ưnlg nể cch mt onc lại ac có nhc ít, không aih :at nđg bụng cho gì vỗ .nuih ánsh ?aos ngược ngưnh ch b so lời ?aos ếkim Hnơ àyn