Logo
Chương 90: Đá ngầm dày đặc chi chít(2)

Mọi người đều hối hận vì đã không sớm chuẩn bị, sau khi xô đầy chỉ có thể ngồi trên đá ngầm nhìn Diệp Diệu Đông đào.

Diệp Diệu Đông cũng rất hưng phấn, trên bãi đá ngầm ở bến tàu làm gì có gì, anh luôn chọn những cái lớn hơn trong những cái ngắn, giống như ở hòn đảo biệt lập này, hải sản tập trung dày đặc, mỗi con đều lớn.

Giống như con vẹm kia, ngoài tự nhiên có hai loại, một loại có màu xanh ngọc lục bảo, một loại có màu đen pha chút tím, những loại có màu đen hoàn toàn trên thị trường là loại được nuôi.

đã hàu àuh nói bao, chuyện, hàn đưc mở .đcư mở na ra, t ra nữ mang gônkh úcl trong úti yàn cy anh tt iđ inưg goTrn cả iht ,àuh cho àvo b cũng t my gian óc anh v lúc phụ
hgn nhnì hai Đông ,à ưnh ,yv còn muốn mt ,đ thúc ch có ếđiu có s uC iTu ?T không b il uiT bận mt nhã. Cu it hknôg? oab nành chăm dù nv ơngi chuẩn piD mệt aos tth uc,th Diệu chmâ Đông nr ,ghnôk abo
àl cu đ Hay không chút: suy quay ghnĩ về emx tm ếđn âhnn itô uiD đủ các có không, pDi yah .gpiú ih nếu thì ôĐgn côgn
nđe màu ,rntg uđ onc óc vẹm ahnx hnơ .ot ghnn bằng tím nnghư to chút mt nv màu nh n,rtg hká Những uq noc
giúp, tôi được.” bn dù đ không ht ncgũ sao công, bao cn cngũ có là “Nếu tiền người cmơ tìh
nếu cnâh ôti. àđo nBg gì, ônghk phải áđnh lmà ctá, đi chở cah á,đ tôi gãy ghnôk sẽ
cu giúp oba ưđc it tôi g?ônhk gnam cáC lên tnyuh
v ,đip tgn àl hctú thì to mt òs tròn, ngb ti đp,i vào hến, không ngg ămb òs á,đ và ưnh òs têmh gnũC úps ggni ànthh htt nưh nấu uytt nhưng iv! rất màu iol
làm im Kết đã nb h bao quả thnâ khi ut,hyn ênl nih phát bn tải hnyuc mt ngu nkgiêh g!nc
ônhKg tiô sao ipúg. cả, bọn ht
“Được!”
iam oas cu nb ôti đó gì A cực: cnũg inó tôi đi một gnũc tích Sau cách htì giúp íhnhC để tay.” icv l.mà àgNy có bn “Dù tm kôgnh
đựng cạnh dài, r,a àny tàhhn hC đào ir iàd đt sau hki boa ra chúng lấy thùng y,đ d nđo vẹm, it clú nco từng ln những ra ếnđ gn.dà ra nbê anh tr lên, nhgko gtnr s lấy
káhc gn đ,y bni, ig bãi lấy ihK kéo abo ar tm tre anh icá ognrt bao r.a
định ht iĐ vậy năm óc ơnH cha sao riat ciha không diện? àl xây phải ũngC ãđ đưc cn ,an kgôhn ông pih còn âmt ctúh n,l àml vô .nđhì úigp cư,đ àn,h itô âyđ khi agi ành l chng như ôuin không rồi, .đó ưđc, lớn uas th của nhất óin th con uaqn ycnuh iut itô
Tiểu gt đo lý!” “Có đầu: Tiểu
r.tgn hknôg tay ht gì Ông knghô aiv chắc cu y sao? íhCnh khẽ miệng ư:ci sao? óC btiế đánh th vậy như chỉ ít đã uc “Ha quan Cu b ~ xách A ôi.th ahC ghkôn khgêin ln ngoài cnò óin
gcùn về r,a khi ly iđ mt đào a.r il tnr ar, nhà sẽ al li khi mv auS han nhau,
hapí đu àl ph bọn ht bắt hôgnk h bi trên mắt này íhchn nàgc gì, ôniu ch pg ìv th ôgknh b,ò th gọi ibtế gi àl không ht cđư, ng.rưt
àv mắt hcn it đoà cn b lấy ,àno gùdn nhặt nđg còn sò cn để hưn ônhkg c, phải thấy cúL gônkh ghnkô cả boa anh ,ar mv đầu. đào al nba ht yn, ,la dùng òb thùng, thì
ch đcư tch đều cđư hic ôit nhà ac ũgnc theo tí gónđ sản ,cưđ vy mt anh kimế c cn rt hca itn cgnũ cgnô ih tiền, hânn, màl coh trong tnh yâx tiô óc hai ăhcm dùng ht đ unih phí phải gpó nă ,ành mêth có ahn ra bin, yâx à.hn hưn “Không ú,htc àv cũng mig nkhôg
Đc,ư đnế thôi.” giúp, hnc ơmc, yv có nđế, uc tìh thời s gnhôk gnia thì các bao cch
yàng Voà n.y.à. nực gnón