Logo
Chương 91: Rết biển(1)

Tiểu Tiểu tự vỗ trán: “Chết tiệt... sao chúng ta lại ngốc như vậy? Tại sao không đem những thứ trong thùng đổ xuống thuyền? Vẫn còn chỗ để tiếp tục chất đồ!”

A Chính cũng chợt bừng tỉnh: “Cũng đúng nhỉ? Cứ đặt lên thuyền, mọi người tách nhau ra từng góc. Khi quay về chúng ta có thể cho nó vào bao tải.”

“Chết tiệt, não lợn... cả đám ngồi đó lâu như vậy, nhìn Đổng Tử đào một mình.”

khin úđgn hnư cgũn ir Niuh quá tiệt, tởm không? tCếh v.y
nghkô ,nmu t.ya tôi kghôn găng ũgcn iôT
ếtr ih lỗ àl b yg,n bni đang !ếpkih oegn sẽ lớn ghnc sợ chtế tM ếun gniư đàn óc ad
anh gũcn Bởi nmhì nhui vt ginư động ếđ,n ábm còn biệt thứ pnogh h ngam .htn vì ođ nv phú, nôghk ònc lập tm c có v ênrt cy đá ênn trên tr ngầm coh ghkôn óc lượng đ nb nên tất s ht vẫn rất hết về,
ôm cũng không gunx M ưcb, ãib nyh ùd li áđ ưcđ ó,n nêl nyut,h cgnũ đ soa yucnh ý ếipt đcư. nữa, tìh dạo.” chạy rntê đã yđ Chính mt crt ngm gnxu, chậm sò áci kôgnh nhế mt tôi s đnh cgnũ đi A nhtùg hôgkn na ođà
thc phát đ!i cu bắt êgh tìh tự htcú t,m uQ nih uxgn cậu
đưc! ,tđ nihnê nhyucế ta iđ mt thể htn ip.ết nTi cíh cgúnh li thuyền đi hôti ilu iđ ht,iô tr “Đi không
i,r ênn tm. hnt mù tiô sắp nơi tt tM ckhá ar itô đi đ
nyh thấy av ngc negh ión đy ggni iln hAn ungx Dip hnki ta của Dui Đông.
àon uâ?đ áCi tếr ìg, có biển?” Chỗ
ếRt ~ ikếp inb! M
của àl rết, đáng có gn.n ongr nôĐg gnnô chân nib cv h.n ác hgưnn khu không là gnnh ãbi s hc hkôgn Tch oil nh am,N tv tm thân và hc là Rết có hnt nó một ctuh có ômt in,b tên mm tảo giống íhpa oahk cũng nọc động cđ, ăn nũgc ôgnc ôgnrt uyế nbi nưgrt tính ihns nưh ers,ieN biển ckíh, điều rt òcn ocn bni nó
àml M kịp!” kôngh nó,
đi icư các ôgĐn àođ qnu Diệu imếk lớn, lê,n cậu.” óni nước cạn. iv ipD mìt itô tt được sẽ đ “Được, xắn uđ bắt ri hc
thứ cu nấu nyà là ních cákh dù gdán như hiC hnư sắp thcí ,hin hình vy, anhhn nogx Quang thnùg đó có lúc chạy. nió còn gnkôh iôt kgnh?ô tpáh thể t,hế mc gũnC nôn uc hnào gns của A hìnn đcư !đi gnũc uc clú ìth rồi, nói ngxu vì nhócg toàn bỏ aos hnnha ,yv
không uđ, A ghê quá yv, ôit nl hnk,gô kếnhi nô,ghk ta c nô,ghk da êt t,m num. ưnh
in Ông gà đây r!i da
ìg àođ thêm xuống.” unế nêl có cậu ìht “Tôi ht iđ mt nữa, lại tm lcú hét ngếi,t lại tôi tt
ghnnà thứ một uDi có gĐnô gncũ ghcn bùn.” yma không lúc lnê chút, lặn Dpi này: nưnhg người để nCũg thì bnh nhẹ Đây im đgn xgnu tb t,t đi,
ơmc cũng b đã uqá anh yv, t knhôg lo unm gnhkô tnh nếu hip rồi. mắt àl nhkgô ncư iunh hìt lạnh, nêuhi công cho hnt ư,h n,hiu hết Nếu nkgôh ìv ưhn nhặt nânh oas đ ăn cưrt oba s
?nbi “Có rết
áot uht,ny đổ iv tỉnh nTr ahi rgtn Mp mi bọn lại, vi .đoà ngiư hc gnhn quya Uy, tục ht htgùn chừa hC il đ trong nói khi chuyện ptếi họ nêl vgàn
ct uirt hty tm mn:g ,eoth lên bo mình với ac gnô ,chí ácC àv i!đ hip i,r oàđ thy miếng itpế hty người rút nđg ccếih téh ret ãđ iha ugnx đá ccá nl tôi cúl, cciếh o,gnài nhp ra ngn nêrt kẹp rút, tđ triều hơPi nl hnuaq ăn gi đá nah gnm đã rồi cíh thn lộ ãbi mang lnê ,vt đã ym tìm đi đồng nsă
ingư tm cl vàng Mọi sagn ,uđ ych đu vội .bnê
ùd chỉ hưn iha không óc iha cno ũgcn sò mát ngày. bao yàn bọn nhng rửa gcnũ nói ba anh tnhé ãđ cn nnhì ơin gánoht vậy th t,i h đ pDi aos Đông Diu hôgnk yđ ,ìg sạch,
bao việc. làm hàu, Ch đến h it kih anh n,gxu đã nhìn ưlt yđ bọn nđế nig
.bin chỗ nưig hc nkih chạy iDu Đông, Dip đnế l iM rtế yàd ar hty cđ đều biển ngạc chỉ iãb óc
àm mắt: nă, iDp mun ntr ai nă gnôĐ nigư uDi “Một ra đám hkông a.ty thì bt hcu tìh