Logo
Chương 1902: Chung hiện

Lữ Dương vốn là người chỉ cần thông một điểm là thông suốt mọi điều, lời Luyện Thiên Đâu còn chưa dứt, hắn đã lập tức liên tưởng đến một chuyện khác mà trước đây chưa từng thấy kỳ lạ.

Chuyện mượn Tuệ Quang.

Khi hắn mượn Tuệ Quang của Đạo Thiên Tề để suy nghĩ những chuyện đặc biệt khó khăn, độ khó cực cao, Đạo Thiên Tề sẽ rơi vào trạng thái tư duy đình trệ.

Nói nôm na là chảy nước dãi.

áhkc: đ uến nhưng, ếhT góc đi mt
pkiế trcư. ngrt này nygâ Hơn lần dại hơn mấy n,a còn nghiêm
nv hct! ếNu cao có ta lt s th táih được nb phá nó ,nt duy nlê ếpti chất óc ca ta nl ta làm điều nl tnu Đgnú ac b. ,àyn v,y aih kgnôh thể tc xcá phải l nc àm được ,àhno bn nâng ht tm th ơnvư ..n.a ntrg nếu Kn,ôhg v s htmê tiến trì lẽ
hTêin uT pch gng ac itn tư ng,dù Nuế ixn ,T hyã Quang otnà ưnm ca Thiên tya c Luyện nưm kiệt vy có vt i:ón thể bối êiTnh bối uyd tin T. lc uâĐ
tc tbếi cáb ùgCn hniTê clú li noà. mình nug gmn nưgnh nói hip muốn T ôgkhn oĐ ôm,i Tôn hết hTế nghe ngốc, li ímm lp hpn óđ,
uđ hưn đều Quang od ac nh mt óđ ngốc mn,ô at cuối :đu nấng vậy.” Tôn nếđ Tu này, tuổi chính ,êYu hc,ká từ lc bên ba ngu nh, nêt từ nmă iôun nph ếTh Ha
đương l ca uT nh gơtưn Đạo cúL tình. ưnm ù,gdn ta htưgn htay hinTê ,l ấy, ìg iv hn tr usy nìhđ sao Tề vic thy ,hgĩn dyu cũng Quang đã ta b àl ôhnkg dù hních
phải, một vì iđ nêl cth vy hiện hgnkô .my ,nh như có hiểu thể thì đạo Dương ý nngâ tt icu a,os bếit niệm luân cao trong augqn L gKhôn điểm ếun gnlò
k Qu uáq ht,t ugi ẩn càng.”
mòn, cth chìm L trên sự, gDơnư lối mt thống Sơ uđ h at đi nMu cách.』 tư: iv mrt miã thể ccáh oteh ơS qua v tvư hgnkô Tnáhh àov cứ cứ đi Táhnh
cách, tđ hn,]ào im mhi hiện tìhn tại, iB vi gtn [t cao ,hnc ovà mình nl. l, pih v yb cao htn y,v hácc ac hn nh mun ht t huống nhưng v v có đt nâng rti phá lớn áp,h ơS cũng ac mt nhất rt sáu ưnh giá đều gnt gnươt ch qua tí hpi unt nl Thánh,
k Thánh tính kai, ctráh đối đối hók hn mặt ch phương mt cynuh iv ,htôi nep,h còn công cui ơS rồi. gài thành icá có ãlo ùcng kìa, kế đã mlà ln àl đầu emX nyà th ênrig dày ênn
ưtrgn htì tt biết nătg nìhm th tự Nếu nó .ym có
hcng đưc tht s hưn nTháh nTêhi Tu yLnu tm chít usy itến nht ri h,tc uig hc tàn ,áđon s Đo đó đ Bí T l ngoại cưtr óc ihnêT ihk .đến im ếint quang lẽ ih ơS êinTh ra, vt vt Quang thể iak bút thần? ãđ àl gion ishn haó mang nũgc Từ ehc nhđ sự t nhNâ Đ àov Cảnh, vị áBt ac ra vào hnc Đâu
Thiên là nhận nơi được h.ct T óC ìmt Thêin iãm ra trên Đ mới lẽ Ch h,nC mất nm đ.ưc tBá chhín nêuyd nhớ nên hNnâ cơ hngôk trí tàn orntg
lcú L uT đạo ac kôngh knghô uQang gi, uh vốn sao?” nsih mi nưh vậy lynu bây nkhi mày: ingư đu àl ínhu aH Yêu hip mb ut mà ươDng do cđư hegn
ccáh kia ta noc iv l.n nếĐ hp này, thượng ncò e vị têrn gnás thống đi v phù ưcn tếh hóa h hika ưđgn hhTná nch thần có không rctư uư à,ny rồi, an đã rằng uqá od
nb hìnm Lộc nh sc y thấy gTnô ntgư Thư hắn. k mà nH bo từng thực Sư, ưgtn vưt của xa ca il êhniT hct món quả iĐ Thn tngro hMn
tu được đã hôgkn thế ànhh o?àn ànhh Quang, ghônk cgnũ cm Thời ith chất! amnh ãđ áchc, họ nưgơD bn m:i óc chính iđ vị nắm mình Lữ tu uT hty c, lẽ Người int tu
êhniT !ir ra mừng Toàr lên: "!ir ra reo ynLu uâĐ r hty vy Toà"r
tâm nà,y nàto ngộ púht mhcì ntào đm Giờ vào đ.o hn ý
như vậy...” “Nói
ca iêThn Tu kia Đạo đáy ,di àvo aQung bt d ùngb T dại. cháy lp còn l T sôi Đạo Dưi L hgnk tm ngây Têhni Quang bên Tu ơri ìht tor,à đu nưD,gơ đang nưlg tức
"A!"
đơn cũng giản.” pphá ếuN đã yqtuế vy, igi phương
sáu ln hưNng ?ư
Đó một là chữ.
tưv gnđư bgn mìt Mun hìt hc.ák iph vòng iđ mặt il
tik àotn uT ihênT quá phải T h,cp hút hngn nghĩ thì ..m.i có phiền ta uT vt ra óc nhg ũcgn àM nhiều cgũn nghc usy oĐ v ht ànho Qnaug Mnu ìg una,gQ tht iv ca
nào. htế iph đ làm là nV
là tr gì n vy thứ Quang, liu úrt uT hya được.” óc gQna,u trgon cứ uT tth th ná ngkhô Đâu: nbê hui pươgnh Hn xme õr ac giấu yuLn ãđ tnrog ãđ “Nếu thì sự Thiên cạn
hct măh Ta không eghn người h in:ó ođ chối thể là cũng nếu nghưn cho hu, yà,m ayt từ.” oli ơgnưD hanoK .ó..đ L ôkhng vậy hpi at ìv liu rt Yêu xoa nhíu
Mhn gơưDn éhpc hn ưhT. il gnrot gĩhN hTnêi yđ,â mà Lộc Thánh ghi 【Thần pl nếđ tc để L lại Sơ
lần, cnò ghnkô iah Một lẽ ln .bi tth có
hya ?H hNư ngkhô đâu.” vậy lm
... n:ôT ếTh
là óiN như iuh rút yđá nc yah sau u.q việc at ìg uq il, một ntiê điu pháp tóm nồi orntg th im này ngưphơ òd túr kgn,hô ao yáđ cái xét tưcr cưn củi o,a óđ tm xem
ênn, hnàđ bối việc int này rồi.” phiền yV lmà
nhận gtrn uĐâ hneg cth, yLnu T Thiên ,yâđ mưn Quang, nit rhtn mới trường Có L ch coh Đâu. ghNĩ nuLy uđi ohc ìv nèb chgn này... khác ođná ênThi ph gơưDn hiêTn ođ ra óc nên trưc gcnũ ión bn đầu: ưgin nđế uT ct không có yv ht đây àm hnt đó cũng mò. gt nkôhg óc điều, íhnhC đúng, ãol lý là pl là duy phu ókh
dội. ògln Dgơnư hcn togrn d gđn L nhiên, Đột
phương ươgDn nhanh chọn cưđ L hn.ưg tr ãđ
L .mt ngơưD nohe
đã thấy. nôg Rồi
điểm dni mt kháng nb tm nhug àl iig om ýl sc hânt nv với ếquyt k tình đối là háhTn ca.o hiểm trc th ln tih nnâg nưtg cm đ ch iB lần, Sơ htn dt đỉnh đến vậy,
lớn.』 qáu Ri or
.ta Có ca ysu ehot đoán đui,
lcú gChn t nào. tibế
uig uT oac viên cũng m.i óc T hháTn thật si, och at ơS rognt quá nh uq thâm, thpá kóh là thêm tm của anuQg oa ưnh ihn manh oĐ Quang Tu rtong Thinê
hàng nmu ynà al Danh Nuế hành đ.u oĐt iThên ưing thi Pháp, nch íhnT
thần v ail uT nuế mt Niưg àl lch đ cht ban àyn t hẳn m,nế ngQua ưhn ihp hóa ,vy thn hTniê thì uqagn của trời nàt tích ,hi gkônh yêu bút được .íb uT .nht Qnaug hnâN àl
『Tiền cổ.』
tth tư Tu ,ta ưcn ndi ìv o?sa noàh thật ac Nuế chút gưni uT sự một vậy, aungQ hnư có Quang ydu toàn lại nào, mt ht och iđ iưng gkôhn uq aos ?idã ônghk chảy
trió ănv ũngc ca n âyđ s hải, thời càng bộ at ưH gnđ lc cho ếnđ mthê trước sắc cl rồi luôn ikếhn ôv đcư ig tm àotn lan gii b cáht uXng hình iak văn, lục tung ,nMih óđ quanh il Phủ, chúng gàn.r tỏa vn àl dáng íhap ảo huny đ, igếnt về màu cưn iMnh thoát, buộc nauhq ăvn hnư qguan
os?a ònc ìht Vy ta
nùgS măn aihk ưhn Sơ xa ra thể đại sua. [B ]Nn,g ưT gtnưh ìv bỏ nchíh Cũgn mới ư,xa hit n,êl àl píah ãđ tvư áhhTn cổ ênn háp
Mà th ó.đ
tm v rngot mẽ étn ra tna ảo. vầng snág ac lơ Đo đi, unhy êhniT at lng li mt liễu, ah thoát iH ghnn êhnin Khi Quang cl ùhmc tđ ápch văn Thức Tề Tu htnah mnh
t!a C cho giao
iNó im khi Hải bấm ảnh luư nthì ytuếq, xong, Đo ca hcT bắt hnhì unqê T, uas nkhgô nhTiê hn i.tk cngũ mxe páph sau uT đó nhìh il cạn uđ xét ôgn ngaQu ca
Đâu ta T àl gũcn mót giu trầm tng đó giọng on.áđ ca hnn n hn uq gyaN ht thế Nhân i:ón nyLu ưu ânhC tgrno im nghi uys th trong ,thc cnũg ìv bức.” ng bị tàn “Mối Quang anqu hlni cnò nhân ó,đ usa óđ, ũgnc ac Tuệ chính êiTnh h ta ,đó nTiêh s áp ưđc àv ái i,l Thiên óiN
yngà cách cưđ coh ,thi hcng v các li hc, gnnh ưim mi nhu kgôhn Lữ uêngyn đo qu qua s ơhn hc hồ tir tiếb bụng nđươg kiếp có nhiên hiu,n dù Dương cú,đ rogtn ym ,osa ưhn biết hgnpo Tôn, oas liêm hna đã ac ac dạy cđư trúc cũng nói s có hmt nhàh unhg nh diư vô yan. nh Đồng cngũ dù ơc s ưrct còn Thế tìh
gnCũ .hpi gnôkh
gt Thinê Lyun Đâu đu.
như “Chính vậy.”
hk uys một lát, đ:u Lữ Dương nghĩ gt
uếy. àhnh, điu tt voà tcưr àtn l tch... bcư qnaug nưh 『Tuệ nNhâ oac hnc chc ihêTn Quang ut đỉnh nũcg tnh, àl ng sẽ hi yâĐ đ đến s có ãđ ếnit đnh
tăng qunga nghĩ iđ chú không gncù ac L utn ý oyax iuc ,li ngh đo ovà mgi, t[ gi,hn ncuhy. nôkhg onà]h uy uyS đt s ưDgơn nmì,h lâun vhnĩ đi
nâuQ
cui Luny Đâu nhli áp Chân và của êiTnh nh nhhíc ac bức ức Quang ngoại nói ảnh Thiên lun uT hưởng .ùgcn ,T đã .nh kết ra tv khẽ ếnđ ýk