Logo
Chương 3099: Đại Điển Kế Nhiệm (1)

“Hoàng trưởng lão, hiện tại ông tính thế nào?”

Tô Mục quay đầu nhìn Hoàng Sào, mỉm cười nhạt, mở miệng hỏi.

Đại trưởng lão Hoành Sơn Tông Đỗ Mãn, Diệp Thông Huyền, thậm chí cả Trấn Bắc Thiên Vương Dương Hữu của Đại La Thiên, thần sắc ai nấy đều trở nên vô cùng cổ quái.

Chẳng lẽ ngôi vị tông chủ Diêm Phù Tông lại được định đoạt đơn giản như vậy sao? Chuyện này há chẳng phải quá mức trò đùa rồi ư?

hT.niê xuất onáđ khếin hnbi còn gnôkh nt ln à,nC Mc Hắn nngă Đi rhn tâm nhất nb đến iĐ aL ưvgnơ sẽ ayt gcôn Tô kh nyà utir
y vị hc c,C it cc nCà Loã mt rt.iu là dù có tír nv bỏ iĐ th vì hôngk Cửu Càn đa t vn v oca vơgnư Tông, iĐ ntôg ngồi đó, nơS oãl grnot ôgin v bi Hhàon ig
Thiên đại La này, aL túng của thao ôT ngcũ c Đi Mc àm vy ư? khốn trận ênihT ênT ht ngay
ta gôn tin tm Đ đoạn.”
trận ht Đó iđ có gi cn Cnh. pc c àl nngă ưcgn siêu Đo Cc
nhoHà một iv nv tông c.b Snơ hc ,h ônTg ncò mék oS hơn
ìht hếim lc lc ônbug nưngh êihnt quyền gùcn. quyền gnưi b ,k hniu uryt cu ogrnT h, vô vô oih dám lại k
óni m giữ il il. gnoàH
ànC gnhc khuôn rõ phận itn Tôngh unHy gNhe năm, vẻ tm cn cM s aki cường mhin nkgôh Tô cihnế oĐ hcp v hc thân th ch, ếhyutt nCh lộ Dpi cC giả được gônt ưmi .in hưu ngơDư Đế nió uH
têrn không mà này mlà đi ?đưc Rốt còn chuyện nh cuộc
lgòn vy, dâng Tgnô nghĩ hki Lỗ vn Tyu trong không Diêm nim hPù hc êln nhưng gnôt olã .n mi khâm hcp iđ với người
àv muốn ngr, Đan cả ncũg tìh li Dmiê lão, nTôg c ngôT hTiên Phù ,hcniế Hàogn s gônT ếĐ cynuh aL vy s ơHn iĐ Càn htma vi àv khai hắn trưởng kết thể Hoành uến nơS n.cếih àH .hinm ngô phc nữa,
nvug ôT mếki cười n,ht ch hct l.ên Mc
mt .tt óC hniếc ,l cũng utri đối Đi hưu ơưvng Càn nuhyc vi
irngê đã àl hásn ynà páhhc hík inó ôkngh bằng. th ai hC thôi óc
cường iĐ Tông, Phù hkgná vương không iđ ànC sáng Dêim ust hổ uqa. tuir aob lp mnă ig Qu đã iv
mến họ rnt iđ nThiê La ac nb Uy r.it lc ãđ từng
nôghk đt tốt, Nưnhg tm Tô iưl g,n ếhct tấc nt Mc mục nh tm àm da ba ũcng li binh hc.đí nghc hc đánh voà đưc
Đối thường v phương Diêm ignô gTôn nchuy đcư. b có khoát phải không tuty giưn làm vậy, đyâ tnôg ch hnư Phù guônb ht td
gnưd iếcmh hp?ong Đng v k xưng dám êtn ia th tưnhg nghiệt êyu ngc n,ày phải
nh Mục ha. Têinh ôT àno t hiện xem dnùg Trường li thành ôT nv cth s tđ Mc Snhi trở ,chd giao đ cchá ulôn trăn Kể ikh
Tognr hưN cũng il hắn nghĩ nhất: ưcđ yv chỉ ao?s gnlò ý mt duy nòc
gĩhn usy chợt .oSà nhất óc Hàong gnlò L n lóe, ý nùcg với hit mni gnoTr
L n Nhưng áhc.k thì
nghc thit g.ì ona Ln ngu àyn chịu ũgcn
oàn rnt ýl ppáh th Về Mc khgôn mà nắm giữ ,óin này.
voà ươgNi Tg?ôn Tôgn của hpit anĐ oa?s th anc yhcnu nĐa óc
Diêm ơgnưv ànC hàng gnhn iNgô với đối tôn ếĐ ac Đại uytt irtu Pùh a,nig hniS v hnTêi Thiên. ngang htn Cnà chủ htế uqý tm iĐ của tông aL trnog v ưhn ôgTn Trường trí gần
c gônt ab đu Phù tc tm chnuy thành có rt Không êmiD h. ngoa tb ngôT rng, h l pl nió nkgh th nihtê khi hnàht rt m,ìhn đu ch đứng orgnt ãg ia
cn chỉ ếĐ loã ngôt yêu tng cM Càn ãLo páđ thân thuyết Tông, ng mười cngh ,b bn êtynu Diêm là cầu đi bãi hcp ch nbih s minh hắn, ca ùhP ưcđ nm.ă
il td gásn hùP Dimê yv ngTô Lỗ buông l,p do gpihn ayt n hínch àl .aty htoák
li tM mà .b v b rtí nói vy n nưh L
i,h n liệu như ếun ahy iđ được àml Lỗ mình, nghk?ô t lại oàS ngHoà
ãđ ưnh quyết ahpí loã. nhim nhđ nhiên, y,v Lỗ áthcr gi đá qu Ẩn nags b liền Tuy bóng
lời. ohc Nnưgh việc tuêr àny nửa ,thay óc trớ il chẳng Đi thể bắt bẻ li Mc nêhTi, hn kếihn La
mà thả ccá iđ trn m ngươi háp trận tự ta ta mình đ ?đi ahy ra, Là
đã boa ánsg vià đã hik .iêhTn ,hkc ănvg Trong ongtr Sào, ht olã lngu Đại nhp aL yl ch tm ra thở okhhn hp àgnHo
nhíu à.ym oàS Hoàng
lại thao t,i gưhNn hắn rành hin ngđa túng ón. hrnà
ngig iđ - oLã s phục onHàh thuếyt ôngt Hoàng B H. oàS aT đáp: Snơ nôTg hc mrt
Đan cM. ac l là ngôT àH hnhcí nhiệm đạo “Tông của kế chủ
ivc mục ôT hkó li là phi ,yv uri được utn tđ cM đnế nưh thấy cm bọ. ươnDg Hu như hđíc nghĩ gnàd hC uch d
đ.pá Mc nhiên thản
nìhn gHoàn àSo Dương ió.n cB gùnl hln uH, Trấn gVưnơ Thiên
lời k đuôi ipD Vgnươ đu ơgưnD đã mn Hữu Bc u.nyH ũgcn rnT uâc Tnhiê aqu ca hgônT uynhc ưcđ
àoS tmr cũng nHgoà cm.
ct lõi ht iĐ mt vào kghnô Một êinTh, iđ cch yat La ưgni vậy cnh utyt nà.ogi đại nrt là giao như cơ ca
s đề “Cũng Đna thành ta.” hẳn egnh ca ,đ gTôn vn àH theo gônkh ghn
gđn đgn có kinh làm được đến Một niưg thời hiêtn th ađ nihu ết?h sao cnuyh
nhàoH ãlo Mnã Đ Sơn Đi tngưr .cnh kh Tngô
htit e irut Đan s rgn ,phó iĐ Thniê hC iĐ nếu nCà Sơn c nl. iòht Tông ókh chu Tông, Tôg,n aL Hà ãđ mêiD gcn thmê gvươn một đối Hoành Phù hip
cuh nb h đã htòi thc áĐm người ìv đyâ s cưrt không tith ít nó.
Hoàng t gnĐ tonrg oSà sâu đáy c.l bất co ihn v lại, hogánt mt rút
thẳng ài,ogn đ.cư nghi này Mục tiếc tống nv ãđ hgknô hi gHàon áchc nào b ra àoS ángĐ
v đ,i khi nhik ókh yđ oàS ri tràn ngạc mắt ánh cưrT Hoàng tin.
ói.n Tô Mục
đồng mật .tin Tngô Diêm hti ếhitt đã với ôngT óc Một người Phù khó cả và Hoành nuych nSơ h auqn
phải đã vt gì uqái cuc gp này? Rt thế lão
Nếu y v chẳng li e yah nôt dmá là có h, ýqu đi b ngkh.ô ađ nđh gnưhn gnhk nb ht t tâhn bản rằng cũng
.óđ ôT li, ntghoá nòc Dmêi vẻ Tông tông vn Lỗ êrnt cNgư bt hPù cũgn ch n Mục, .ng nhìn ihn tm lão Lão
cph thuyết đ gn cường Càn rt hề kai hnig ế.Đ ưcng ig nh một việc kh năng ig Đạo Cc uy ơDưgn uH lc ca không Cảnh, v
nữa? Nay nếđ lc dính ếht tm il ncò ílu hcká nl
nhỉnh ca Tôgn ày.n gàonH iàt hHàno mt gnôT cnò ôT tông Hà ìg h nhgkô bậc, anĐ anuq Sào hơn ni mnô noà Thc vi hui ơSn Mc lc