Logo
Chương 3100: Đại Điển Kế Nhiệm (2)

Tên Tô Mục này, rốt cuộc là loại quái thai gì vậy?

Tông chủ Diêm Phù Tông, Tông chủ Hoành Sơn Tông, đạo lữ của Tông chủ Đan Hà Tông, giờ ngay cả Đại La Thiên hắn cũng có thể nhúng tay vào.

Lỗ Ẩn chợt nghĩ, nếu Tô Mục thật sự có thể liên kết nhiều thế lực như vậy lại với nhau, thì Đại Càn vương triều có gì đáng sợ?

Dự cảm của Huyền Vũ hộ pháp trước khi lâm chung quả không sai, có lẽ, Tô Mục thực sự có thể dẫn dắt Diêm Phù Tông làm được điều mà bọn họ vẫn luôn khao khát.

muốn ũgnc ac hgcn đ công knhgô hnn chuyện gnay Phù nư.tg miDê at sự àon S ếth ,bitế nhận y c được lượng tử iưgn huni gTnô
ayqu chút lại có bái nói nxog khi niGg Hn khó việc noà hắn s ươgDn .gnài đợi :ptiế bo hc,u kiến Hữu
ăngn Tông?” Các mêDi ncgh li nôkhg Đại Phù ngăn cđư đã l Càn vương giươn in triu,
li mi hcn, xut Dương ơVgnư nTr Bc hiện bên Tênhi tường Hữu tuth icv. tận
th êgmhin vững huư rtnê tt mới Bằng Ngươi c ngặt.” ht các uâtn ncũg h ng s h.c ùd nh,ciế h lnh phi ca tử buộc bn đã óc s chc tch h đưc nhn ưgnơi tngô ,khnôg óc đ nig hếg hưca
nếimg u.đâ h êimD at, Thiên ngon ếuN nhge Pùh s đ Tnôg bỏ bọn là m từ hnkgô nhl t Đi aL ônkgh
giữ íb ngưrt ncgúh êinTh, s Tưgnr ta hSni sao?” Đại êTihn nắm tch aL mt hisn
hk êinhT Hữu àm.y cB íuhn Trn ơgưVn nDgơư
Tô tông chủ.”
…………
gratn ưnig rồi.” magn iđ ntgro những đã nH
thấy, ũngc Phù nhmi àv Diêm Tnôg tử àlm Đi ági ,hc s tiru .tđ cho s trả ôntg ácc gàcn đệ sẽ Ta ihk gưhn at phải tn,hh chng ygàn vnươg nCà
nhg êiTnh gTnrư hờ hỏi. hinS
t đừng ,hn óni nhniê người àhdn đời L đ nb c,h ngtô dù h họ Đi n à,Cn theo. th,ù tân đông đều kẻ gáhnk họ coh hưu lệnh hcc tb nay C đã àl nếhci tđ nph chịu ođ nghe đ với ũcgn aưch
ta i,nêhn cyuhn nhờ câu.” tới Tuy nàig một hn
ãđ chuyện àl nđh iNgươ Phù t.đo tông ,gnTô nơiưg do yàn Diêm ch nhiên
nắm giữ trường nihTê ôgkhn còn iêhTn hnìb s. được ĩvnh ht tm gnch La ivn óni, chừng noà ta iĐ s úghcn na ìht h,sin thực nH đó íb iĐ La
nhim ta tổ nói, hcc cgnhú lời etoh đni sẽ thì tông hc. gơưni vậy iđ c tiếp ãĐ
măn hắn d.ài ncgũ uqá đi ghnc iMư pih vi
gn chiến?”
cM qauy n. khôgn nl nình L mà đà gũcn sang ti, được
ìg? Cuâ
óc Diêm mười hc ti, nữa, cuc tr it hắn tm vnơư sau ănm mngo cao Tông th ùPh cM xem đang nào? hc đưa niH
ynà cũng at hya ucynh L iv một chút.” chủ tông nghị “Vừa unm tgơnhư
ơnDưg kỳ áu.qi vẻ Hữu đáp iv mặt
ôhkgn rgTưn đáp nhiêT Sihn .li mà ngưc ih
i:ón thấy, gehn ưngi av mười ir ta ina.g nc tại gnÔ trầm ayox giọng cũng inh hti ãđ năm l,i Mc Tô
hkc thế ri. gii lúc phải biết ccá chnâ iưnơg ãđ nào htế thực đnế niH ,it ntà
Thiên.” gơnvư Tông hưu vọng riut La Đi mưi Đi c ,it ònvg th hy Càn ciếhn ta onrgT vi Phù có nmă ũgcn àv Diêm
ghét, nh Hữu Bc Vương nihTê ánđg Trấn yàn ôT lại l.ý nói, có tuy k thúc có inó gưhnn Mc Dưgnơ il
uqya gnb chứng hngcú minh ônghk Trừ knhôg được óc hpi Đi mun à,ny ìg sớm tm cũng s hêinT .li La nb
iĐ mt Thiên gniư cái ưh Đám hết kia gnhúc ámt mười ta, rtưgn aik. chín sinh mhn o La ìv phn àl oàv
mrt .cm uH Thêni Trấn Dương Bắc Vương
h.u hngù ,iđ người là c Nưghn htoe hn il ri sau đonà kih mt
đã lấy rgTna hn inTêh íhnhc H ngài tNh nhn .aki Đại ngưTr niThê iê,Tnh ohnà nh từ hthàn nch hSni agio không ước, nếđ àl gp ht cnò s La Đ Mc Hn an. rgn
Hn cđư. iđ òcn nv
khăn. ón hiện ìht ôkhng ,d vô cgnù nmhi một hu il nt hgnc nmih khó “Chứng tv gnnưh it
t iĐ s là ngvươ kẻ ur.it đu ôgnT Pùh huc ih tng Cnà Đ cb những ac Dmiê
ế,nigt bọc La ácc ưTcr hiển êTnih s khiến hnn.iê ccá oab êny àdi nTưgr inSh kỹ, nbhì iơưgn lầm đây nêihT điều ht iĐ gưnt tm ta ãđ ngươi quá
miư đ ,ănm “Có ta nh sẵn thời bị đủ cnhu ngcũ agni sàg.n núhgc
sát nid tầng th Trường iĐ aco nư,thg mi ar suá ca Thiên. quan ti hSin trời cao Thiên tại hcnuy aL đang
Đ cúL chn Sơn cM aL nmhì inThê, có Đi ếnđ oàhHn ch grưnt Tô lão mt Mãn. iđ Tông bên
ob Mun tm hnêTi mi vệ La phi giưn đều g.đn iĐ nvê,i gia hnhà
cũng ôT quả tyu tnrgo nhận Hn pih htc hícth lực hngnư lnòg ax .h vượt gnăn bọn ynà của thừa k M,c không
uH ra. Vương ơnưgD Bắc niêTh tht àl hi ynà od rnT uCâ nchhí
phi tm li là hoc nôhgk c đến chúng thì bn Tihên Nếu La ni,ếgt kôngh ht at t hta ing.ơư lmà không ũcgn ưcđ th nơigư iĐ ta
rgn gưin nhưng hgknô Ta có, iak áđm óc. li och tin
“Ngươi là kôgn?h nghĩ
nrT Bắc inó ơngVư ôm gnh gốm hêniT Dưnơg xen mki ,Mc h Tô có àNy ào,v đừng kôhng s. Hữu cương thì
đại ntâ ãđ uđ uTy Ẩn at nhất gô,nđ ,ch hyT họ nên ĩhng ptếi tt i:l nuq hc mấy đ bui chúng Diêm mnih Tông mgân nhàh iđ nđế Phù v mở c at tông lão ôgnt s rất gưnnh Tông tn ca nb tmr L c,h biết vn khuất, Hoàng iếpt àig tír tại đã muốn tử mt giưnơ in.đ Soà biết
ìth óc bi rt hhìn thất như ccá in?gươ gmno tth cho ,Hu li igưnơ at gì Ta bại? gưnơD
La nhiên gưvơn tay, hngĩ đã icến,h ếttyhu thái cM iĐ Dimê thể ?aos có đáp, gưnhn cuh ơingư gnôT nkôhg Cnà ưcđ hưởng huư rgnot ămn ngươi Phù Tô mười triu ácc Tihên phục Đi hoC ta nếu bình ngd thản
ácc đủ đ Mưi rnưtg àl nh ngươi năm, thành.”
ý điệu Giọng xa. ẩn yđ Tô uâs Mục
L mặt nió. n nghiêm
v đ yv l bảo iĐ Thiên. như ginư Có có La cs im chỉ
Hữu đến ũgnc gDưnơ đã úlc đi i.r h,n htya ihp
n L d. ápđ lời do gôkhn cúth
nhi chúng với cvi bnhì ói,n nht ,ta giờ uchn n,ên iThên gTưrn vn cấp ứng thản cbáh b ihSn n.cihế “Cho đi
il iph đ phải ta mà ùhP nhiên, ca ta, riêng câu :đó cũng vn của “Tuy ngTô không đảo ngđô ,nơưig ac hncg nhắc t. Diêm iph rêgni
không mtâ nàho lò.gn giận, tm gnhkô uth âus hn íkn iuv V nnhì rgotn oànt ht hôkng
La knhôg ch óhki la chiến nH niêhT cuốn muốn Mục aư chỉ Đi h oàv nkôhg than.r b
gơnDư ncg Bắc Vương Hu rnT hgn. nThiê
ta haưc ignư tin.” i,nó cch có hgCún at đã