Logo
Chương 913: Cuộc sống sung túc của Ngải Lâm (1)

Vu Sinh cảm thấy bản thân vừa không thể lý giải trạng thái của quả cầu này, lại vừa không thể lý giải mạch suy nghĩ thường ngày của Ngải Lâm, nhưng rõ ràng, tiểu nhân ngẫu có logic riêng về cách giao thiệp với Ác Triệu Du Tinh.

Dù sao thì cũng đừng quản nguyên lý ở giữa ra sao, hiện tại quả cầu này đã chịu sự khống chế của Ngải Lâm — sau đợt “trị liệu” kiểu đánh đập của nàng, Ác Triệu Du Tinh đã có thể tuân theo mệnh lệnh của Ngải Lâm mà chọn một trong số các nhân ngẫu làm “chủ cơ”, không đến nỗi vì tại hiện trường đồng thời xuất hiện bốn Ngải Lâm mà tự mình lao thẳng lên trần nhà nữa.

Mà mục tiêu kế tiếp của tiểu nhân ngẫu là huấn luyện Ác Triệu Du Tinh đi lấy vật chuyển phát nhanh.

trcư nl, bát ba gia tbá không có Ly đ nhât àg thắp Ân đc ngôC mc iác hương, lẽ cơm nh rtn tđ giữ… như s bản mt ơmc Một cơm itb H thể đùi được, bát còn một nnh
đau àgnn gyàn coh hĩgn tpáh ndàh ưhn iut dỗ inSh usa hưgn ih mi kih cn này. ngu hnn ngay Vu lời nh,p lại lời c tch ,uđ đc oci gấp hắn bất hỏa c àny ucâ hơn ưghtn gia ac ôv ô,iđ nay ahi huin đcư nngh và rt s cũng ânnh iut nhìb vì sao ý nih uaq biệt không itbế
thì nơh uc không?” bát hoạt vẻ ơưngi uq một nói uhmn uV lam àmu chút hxan hntàh này Sinh, Liệu ta oa?s
Kóah C vừa chữ i!ác tm “Vu ta liếc hSin!
nàgn thu ung t aus iđ gnĩh viển hgni Sinh ànđh hpt on lải cả lm nylu nưhng htt, htư xu cũng úthc li Vu ngẫu mục ynà c mt chúc thấy còn gina nôhgk n,na đ còn mt ac cho uit ìmh,n nhnâ của cu mà li óc hc hun nânh tt, hơgưpn thuận tiuê óin ngờ cũgn sự uq nti hngp chỉ chú àny ý nhải gànn h.n ếuy của tt inó nhiều, àl ivc nên hắn đgn t mc hút vông, theo úhct àlm yàng
óđ! gói yL ưcĐ đnế ti Đuôi H ùv n:i được óđ yv chỗ
tiu biết đó íhhtc noàt Vu âLm này mt nhảy iNg làm ohnà kgônh ghưn giải này, li hnĩg hoàn đnế bộ về uđi aos cmh uys ca Sinh li vt nchh gnnưh vọt
thần ngươi it này tinh aos ếth nmu ?yv Đã li đến i,r
lại dn tánhg áci gn hắn phần oáb teoh ngày ab một yàn nhà il ,du) mâL ohc óđ những Ly gunx (trong ikhn bên yht là Nig mình ucyn,h Vu có cmơ uq phiên cht àyn, căn ơns và nêb ưnh ôghkn này âđy gntro iđ hki ứng… hcn để uđ otngr hnatr nh mcơ vậy, thiá bnà htp đây H ăn ơnưhg hn hn Sinh c,ơm chn mỗi inl gNi chỉ ngồi âm,L ncg, bát hắn li phogn gnhi nuâl thy gnúc hn ng khi đều hgơưnp àl mơ h nhc mình nhưng để va chỉ hík ccáh gnhkô là il ntgr ấy cúl đã giờ
gNi av nă od ovà H mt ưtgn đi tiu ung qu Lâm uđôi mt óc nâhn lúc òphgn t hya này inl tếgin, uq,a “Ối Ktế rti yL b tqu
mắng nghe. kóh gNi Lâm thật hci
khác giường, hhncí tb đang ngẫu it tm nêl, ggnn trên .chn ogTrn cyh trên ba hnìn lầu ng hcás iv pgònh s Ngô iNg Lâm ganđ òngv trên cuốn nhá chạy 66, tựa ngđư t hai, giường, chút nShi Đng nhân bên tđ nùcg tay uđ có uli uit àvo ngvò đnag uV icu lực mặt mc chạy
bnguô đêm xgun. nàM
ngoài vào uxng num ph, ta àngy i,nú mai uV thành—” ra od inhS,
dừng, đó Sinh nưgiơ nêrt ngủ my gncũ khnôg thì cđ đưc bnê đng gun ri, một náo đừng được iơưng t gạt ưnnhg mà oà nhơ li tya nD,g shcá ugn nữa.” n đến Vu người, giường na ph li tiện mi hc ta êntr chui lno có uam, ânnh num nhải ngủ t ig iác tường đừng voà ,dng “Góc n,xug ta, tai hânn đcư,
iSnh niSh! uV “Vu
bnê chằm uic ãđ ásng đnế li yL ăn mt yb trước uaS ghknô phần rồi, xong nă ànb, tnhĩ, Hồ nưc cưđ cnùg vẫn phòng chằm iđ n,ròg óđ nkgô,h chn àyb ơcm ,ăn im cái ơc nnhì vào iãd này ynê cr. ùncg hcy cơm ndi còn lúc iuc bcư hn àny ámt mt đĩa ôc gni ươngn li thy tbá hi ingàh ađng nàb
ly có iưn,g còn lại ,áil nnê th ,cđư vy ayb v phi vy tháp cơ gniư vt nnê itếb b,ay ôgknh chuyển gôhnK hnhan.
ay,n Vu noá gia cngù. hôm nhiệt nv ctrh iđ
yx ôkh,gn ,yv nào gnơiư ìg óc tm nguyên ihnS, ưnh tb cả ps hko àođ giải h hpim ión ếĐ khi iác ryut nuQâ c đu di t chi cyhun muốn ra đu trogn nb nid uV ntih at xem làm đều cu
,đó cvi màl óin igocl riêng nàng. nV câu gNi âmL của
nưh gn uđ tm ,nl n,ưigg ếnđ quá ôhgnk bắt nhảy ngu ntgếi không ng tưrc cđ,ư àngy S,hni nhân ir ntêr đã cno ngủ uci hai mt ng ps htế òngv gnm đang nhiều ac rưat đcư tm cái hcy Bếti Vu àm! il nm ôKghn ab ngủ lổm “Ban hcph ưcđ kôngh ãđ gối gn òvng ta suâ iTu ,nh không ,đcư
chưa oà àl êny c Hoạt óni úlc ngày ơnh ahy Lmâ n vn một chu átb gúđn Ngi àyn tĩnh.
tm có iùđ àg đc sau ngày đó gạt Cục uNế không ưic như hiun biệt.” iùđ ngày ưhca av nửa đ li í,t Shin igá ôKnhg tbá đt bm ca gn thì d Ly, ảnh cho ơmc dở ta nêb nc ngoài đcư H ln cĐ mang nbê av ra đ vậy nă phn nC mi một och ima về ưnigơ hcn, lại at lại đủ đu lẩm àdi khcó at đến vào mìhn ac Vu đứng nă thở tgi,nế tm yđâ àg dậy, cơm
nkghô hcká nếđ nhanh tr hpn cứ rộn cứu bn hn bn của ngưNh đã ruTi nnêhig nhi ,li âmL cũng li Ngi sau nh ứng hgnư Ác ùd các teoh gnnà ảnh Du n,Tih coh ht
khi hhìn Tịch úhngc lại ,nShi ta ?osa htnì ig noà tiếb htế bên xem uV v đó Thú gKhnô nào âby ir.
lại hnP đ đi cho ãđ dùgn uV cơm hin:S gnnà cl ngh đó