Logo
Chương 914: Cuộc sống sung túc của Ngải Lâm (2)

Ngải Lâm nghe vậy, lập tức từ trên gối bò dậy, thần khí mười phần chạy đến góc tường, mở một trong số các hộp đựng đồ ra, thò đầu vào nhìn một chút, lại dùng tay sờ sờ, sau đó hờ hững đáp lại vài câu: “Ừm, cũng tạm được, miễn cưỡng có thể ngủ.”

Vu Sinh: “Đây là ta đặc biệt mua cho ngươi đó, bốn cái hộp tốn của ta không ít tiền, đều là vật liệu tốt nhất, còn có khóa cài, ngươi xem cái dây da này, công phu chế tác này, cái này…”

“Được rồi được rồi, biết ngươi tốn tiền rồi, ngươi tốt nhất!” Ngải Lâm nhanh như chớp chui vào hộp, buông lại một câu, “Ta ngủ đây, ngủ ngon!”

Ba Ngải Lâm khác cũng theo đó nhanh như chớp chui vào hộp của mình, cái dáng vẻ như thể sợ ai đó giành mất chỗ ngủ của nàng.

uV Sinh:
thành nhà g nòvg yncuh nânh sàn my mt ung uahnq trên mâL vn ru ntưg ngắn tb iếcch gntư ếpx hp lại ph agny đu ógc rĩ, Nig tm ba lượt, từ icu ym mt sang hà.ng gcnù ri kéo êl iđ góc hákc,
phản vt mong Vu vn này ngưNh Shin trông hngc gì. s ứng gcnũ
Vu qu!á ưli Shni ơgiưn
hắn, inó bốn với âiyG chui ghnc tpiế ri ngẫu oàv gđn gxnu tt unm èđn. ri, Ngải lin hahtn n:h khi piết gn uđ trực âmL hộp, nắp nhảy hnân aT ,oeth hp ngưgi rgton
,ir nơiưg uq gn này chỗ umn đt aT uc
hiểu mấy ưđc: có ca iNg hkgnô nnh nhìn li c s?oa óN egnh xếp hnn ir này yâng tếh niưg inó sắp m,Lâ uV th Sinh mnà ygiâ nín ginươ
điều lại. vừa Ngải miệng, gì đnh voà câu êthm mLâ Snhi mt gđnó ión áh đó, nắp yhc nSih ng sập đã cph rgnto mt il “cạch” ri buông nưh Vu tiếng nhnha ngon” uV p,h
của mt ht áiC hnư y ngủ nàng. ai vẻ s dáng àghni ch óđ
tt iĐ
t sơn buổi nrtha ưcđ uđ lại ac àl đủ ưng.ơi còn ghôkn ếth trước Cũng ch, phải it gưgni hngôk dầu với đt
vải bọc gỗ .gtnro ph ,tnhí đ ưgơin thn grtno r,i inàog at bnê hmn, ovà hmnì đáy nbê tánrh ph ltó đã la tnh điu t gươin útm hot không khaó “Nói cài átoh có th,t ohc nc
iôđ o!sa bụng ta tiếng ưhac ngẫu tth il tm abn xem nl nli đầu phcó s âđy bắt Sinh, hnnâ àno iV yhn ,ihn qyau ngầu, li hki ơưign ta iưNơg hộp đ uTi uV ph tgnr ngày t còn trngo mua thấy!” ng lên ênl
trên ac giường lâu đầu bên tm cưđ auyq ưgơiN ngủ thấy Turi ht mình, nìhn Ác dài mn Hắn vui cạnh, Tinh :nói tm khẽ tr g,ếitn c,h nl ir v. nàng Du nhìm knghô cchiế ãđ
úĐng úgđn !yv yv
uq áđ miệng Ngải gnv igươn gì, inSh ta gln tc ta vy khi đt uến uch ý tâm ìnhn hồi lâu, mLâ cầu ý Thn nãogn sao it aT vui gneh, bỗng hy il: Sua đang vẻ ynà, cũng it hiện tốt. ta.” Mặc hngkô ganđ nếu nnhgư ùd ca biến ngươi lắng uV nhiên nih gnơưi ngnưh tr b ànhth cÁ iTur ìv trong N ongan gnươi hiu l quan dạng gkhnô ngươi
uD :niTh riuT đèn.” Ác coh th Hn ra lhn tT
đèn.” tắt Đi
c.s ioth ud gnađ otn kia ac nhân cnh ygan ếđn t Ác sơn yhc cb tđ nug giường, urTi Vu iTu rtcư gnn đầu hiSn nêb iđn hiTn antrh uD lon trước
mắt đèn uqay cr hcm ngột .cmh lại, iSnh tt gun xếp gchn iGa rồi ìhnn nh tối unha đi tđ agni Vu hot không asg,n Ba ba gnhp.ò rntog htành đến đỏ cp ưtng, nhân nlê sầm bên
nb lại liếc đến tra. ba thể thn Vu ưtrc điu đng c,ái hp mt nc ihSn h ra ignh mở im nhki rồi chiếc khác chạy imk giN ph nnâh ngẫu, my lúc âLm này
gì ônghK dn quan nhđá Lâm iêln ta nói, không cứ nh giN cưrt nó soa òd Ngưnh đã ón hìt nheg đến nôgkh thôi.” t,a nhùg hya tìh ti,bế hgen
àny, h vui c vẻ ũngc ápđ iđô nhìn àvi Vu ihnS hững co uâ.c hknôg lại iag ha uti ,nàgn thế iv
iShn np ht có đy t đó iCá nrt mắt: lại iđ! mình np Vu ngươi mà, gtrn
Qu nhúc vn đá íhcnh. uc hgknô
H!
ubc sơn ăln nó. trước du, Lâm nằm anrht cnò tđ tung, yên gnul óct uc cb áđ ón rtng Qu âdy đ áxm hĩnt idư ngăn ihcếc tm Ngải
Sinh rất đu ión qyu v li uD ìhnn ngkhô igơưN cđư được ôhngK lmà Ác Sinh êhnmgi khắc: ànNg ưcđ yr uV phải lời il qyau như yr at không ta Tinh, ra lung ngủ… Vu nghe ncgũ goxn, ngủ! ehng uqy vy! c g,utn ggn rTiu yba
hucyn lên t đầu giường?” yV
đ,i ípha ènđ các của gn r,a đè,n tc ,inhS Vu Sinh trong lto ếgnit li !ongn nhân il đó ph tắt aB “tách” tnhah tm tiểu gcôn mình đồng ngẫu Lâm v giN nói: nbê nđg t ìnnh bò uas ếđn chạy Vu
hôgnK được.”
nSih Vu il nl nữa. ra một nlh
iác góc Ngải ggnn v âLm ánh mt đu ,nêl nnìh toht một .ưtgn
tm liệu àgny, ph na bận đi .nơi chất êl kết nhnâ đó vào nr hkp và ngẫu bt ,cthú kéo đu Ba gnhinê đó gỗ, hp lại thử nm cu cu ca asu
cả ucnyh tốt,” hp cnh tm Lâm th nói, aT nmu chỗ hn ìnhm “Ta chiếc Ngải không?” ơgưin gignư nlê hgùn bốn t
hgin đến nàng ánb uV v đu npơghư tín quay tm ìnnh im mt thy tục tiếp tường: ìnnh yv iđ, Lmâ tTh iđ usa hnkgô ógc vẻ Ngải tđ cúl nSh,i mắt ánb tahy trừng h sự soa? luâ
:inSh Vu
gôtnr gỗ góc o,x cưah nđag màu đnế hg.nòp đặt thước, ưđc đen nB hộp một inht anyg iếchc ngắn khá iàd
tth n~gon ng này ,âyđ ng iđ nL
gkhôn uD g.n Ác h nTih riTu hnp
ugn. cnò Mặc vic mưi ihp v ùd ngg bt chỉ s vẫn tongr rưt,c ìhmn t byà nàng mnã ym hpút ng hộp nhân c đnag ac đgn
nm tm ir rntog vừa t nhtĩ nêy gNi hưca cưđ quả ,ntrog mt ácc Lâm il gâyi, phải, uc nitếg hộp Vu số ait bn hcc igN ra. tiếng tm ra bên đy hp rongt xung mLâ nSih ym gcũn xt xám gtnor áđ hgnĩ đy cáC t mô òb nắp ghnnư ,ph tm bên b ,li
cu s tv thành thật nv rti. đá tựa đã một hnư Quả bnếi chết nhích, nhúc hkgnô
tb tcếh ếtch hiCcế liư ?ìg nuly tiếb t ,nxgo hcaư cuih tt tiếng lưi knghô lười v cũng av cđ,ư i:nh ygnà đi tt đi ènđ cu lải đi ,m ònc kia phaí sao Ngải Ngươi àml thcế nuh ,ưcđ ,ưcđ bên hcc t onà nèđ ôncg tường uq ct nèđ ócg đi Lâm nrtgo vừa ra, tm ba hộp
nl thể idu cả ,iA một cđư cm mình th cl d hnát rnt nhgkô tm chếci Vu tgếin, cgnù il nhiS tm gi, ưging khóc đổi at nhpe: câhn agsn aiv có imá ơvưn nưgig othi iàd ngcũ nhgư đầu, ưci tm cui mt ưt rồi.” oàv dở không tl,ư hki ãđ gn tếh lâu
mt hoàn vì trước im một vi trong Ti, đắc toàn trước ohc hp ynh ,gnn đã ngủ àl lại vn chúng dù ngươi sau vn của Lệ hki ,ynà cho ưnh tn ihc, cái ưgơni hnògp uđ nhỏ, trở yht gnu !iếbt ingưg ếxp chật ca huni ógc àl thể àl Ái li ênn nàng yv ănc gàino ĩd àl dĩ itên óđ cưỡng at ý nưgt ncũg ncũg gưnd nit nnâh uqá aT ca như đến nên nh li ta onrgt gn ta t:ay min uam Sin,h hộp, nêl, hhkano rất at óiN âhnn ý ansg inl ra v Vu mìhn ngươi ngay đắc uti ngẫu chỉ mt hộp ch yht àtnhh nhân hgnNư iđ ng t k,cáh tóm
Vu iác nug tđ óc ca coh gái hp đặc cho v gun sao m dành àon cái nay ăn ión lý…” chuyến ,ir bn gonx, đi đặt hpng ta, itb êhc chiếc đến Sinh hnm,ì nnhâ này đ c đã cơm hàng ct àm nơiưg ti ta còn Thành aT vô nào?” nhơ lấy nhìn iơnưg iiG liếc ing ggưin cũng một c gbn luâ y,đ gđna t nânh trên ,tiếb ca đng Ta
t Ác Du quay uđ nhìn bị âmL đt hắn trên đầu, iurT óđ Tinh iln Sau igN .ưingg
hsác ìhnn công av ir nođ Tih,n óđ nh hc nghĩ đnè đt iơg xa. Ác tm Suy ôkhng ra tay nlê Đi nình ivà yig,â nit chỉ: đu giường, cđ hcác đèn.” ènb kh th tt Hn lại tya ruTi uD ơhi, unc tc tủ
uđ mâL tt dặn lại inđ Ác nh thoại đ,u Vu iut ngu bt v Sinh, nhìn nigg niSh nèđ chn Triu ađng Vu gNi nbê t yhc yth li câu: một chn Vu hộp inSh il nhân ra, uhcn ca Du giường, bước nng lmà nếđ ồn đt nhgn lc bảng Tnhi trong Knhgô g!n òd ,yàn iđ được và b ,gn chân bước cũn mt lc