Logo
Chương 915: Lại chiếm một mảnh? (1)

Trong bóng đêm, vạn vật đều trở nên tĩnh lặng.

Thế nhưng Vu Sinh lại trằn trọc không ngủ, rất lâu sau vẫn chưa thể chợp mắt.

Hắn suy nghĩ rất nhiều chuyện, nào là về Hối Ám Thiên Sứ, nào là về đám người đông đảo mà hắn quen biết hiện tại, lại còn về kế hoạch xây dựng Sơn cốc trong tương lai, hắn còn nghĩ đến quê nhà của mình, nơi có ánh dương đỏ máu chảy trôi – hắn chợt nhận ra mình đã rất lâu không còn nhớ nhà, thậm chí… khung cảnh ấy trong ký ức của hắn đã có chút phai nhạt.

nth lại vốn sâu thay vách tinh ògln dưới binế lại dưới thác, đ ntgh đây thể dugn khoáng mt yxnêu sáng thể rồi ahnm hưgnn m lờ ti,k dung có ahik số ámx từ ca ar hmc thể, đã ôv iNơ t,đ thể gigến rognt gnnh at tinh tan dòng vào ònc nGếig hc tinh mạch násg có ánh qua iàđ hnp đcư m đa mđá óđ màu y cạn trong vào nham. hty o ig gr.tn
ri htc lâu, trôi Ý xa, ngrt ac ginã rt rất iđ gxnu hưn vy rngot nhiên áhti chmì đã hn tđ tưh
Tịch. hTú
hnt rất íhc còn hnơ Thậm hiun. nc
số ìg s nit h,t bt trí, m à,yn với lp địa, ht aus, ni ht tmâ ,m lát tinh hnt ,óđ oàv il tối nhôtg àmn uđ il ưnh nhhna thy trong ma,ư tm ungx nhưng ìnhm “nhìn óbng bt in một đầu ôv nyà ếkt hn tm s cảm ócngh ,ngr iđ rtong thành chìm tếk nH rồi ct ht mt thứ s tyh nôkhg aù
ahò bão iv hưn mt k. htế ,óđ os Nhưng phùn trận ưrtc àny nliê thi ơnc ôn là đáng iênm mưa đã t tếit
iágc nằm ggin nhhà iptế xa gtn ixô xác tiên hn rng h mới lần Sơn iênl mc mád nnh nth Vu gln úcth cc ak,i qau ti, itnh một, notrg âul m mìhn mt lúc ĩthn ac iShn giữa nógb mối nc ln mình, như quản yv. an nh uđ
hn ũcng không bên gyàn ưnhgn răgn nath tiếhu lổm ayn c ôhngk ra htc cnò pkh ihnp Lâm ngu gn àit uđi hôm tuy nhân c gn ingưg mêđ àon rú,c được. ngổm mớ, uV bna nnh àno àgnn chui một hn đi ión npih hiếngn hắn êy,n bò lnă l,n Sinh Ngải than một hcn il
Từ ht ph ngitế ar hắt. trong truyền
mắt hìnn. ihnS diện tm y Vu mở iđ nghiêng Đôi ,ưnggi nv ot nm vi va ađgn rtnê
ogni váy một h.p nàt Mc cm tưgn ưcb đi đn,e nát imNh nngh ô hànth aig b vùng đ
niSh lưỡi một ênb asng Vu tc cnhíh tiếng, c.nh
ct gn tôir tnhĩ ch bao Ngải và gôknh yth chào tgron á.p ih thoảng nlêi đã ,mơ ngl nmìh gnôhk m ch k hnp biết gian quái, nhmì ni thỉnh ith màn igc gnm ulâ, ncgũ ivà ,àgnm cm nl ưhnng td rtiô nh là tongr mLâ mđê Togrn trong một
uaq t.i Li chăn ,ggnan tđ ,ra mt nm c Lâm ri vài cưc đá hinnê iNg pđ ngiư ,tpúh
sao?” chu nlă tiểu một Vu iSnh nghĩ t,ál lại: áiC hnìn qua hp ókh yus lnă vn nnâh hơi ganđ nug
nhân không ngáy khò Vu aos đội ynà ưcah cnò đầu rồi. hỏi, hưngn Sinh gcnũ đã “ngông hn, d cư,i òhk hc ngẫu ihu lnê khóc kp làm d hắn tiểu aih nucg il thấy
nh một đp nhàng tiểu ,tâm thành” đ.i ùgdn nu,g ihSn quen và ynê ucht năch “bức uV tr ngưt nnâh gn Lòng lp gia tc htpếi ri ìnhm ìnhm
àyn li ab â.đy bao ngày in đ ac Tinh âsu hkng ngnh óĐ iàogn mhn xuống hhànt sợ xưa với ơin ,cếth thành, cs nòc áphT đây rìa uc yên nv ng h,y tnhg ln grn mây iga htpá ưđc tĩnh tàn nhignêg tđ một tinh tinh đ gnn tới iđ tòa ntá Th đi nằm Sáu ưtng b ãđ b gađn thpá ãđ h,p nhuqa ib xnha nền lni gi hànht trgon nnhg gãy nhp nằm gnđá ht yuLn t ođn vn cútr a,đ áph l hành
v và m,ưa c tpáh, l óc một tới nhti nđg tự rtt cm,h cốt cnog ưdi l tn nghk quanh tòa tn qua đ ống ht htì nxug vết mọc tn cu gãy, t và lm đa tgnh đổ phía một vết sgn nh òcn gcùn ht aoc tđ mnà vết trúc gngếi ngr àm aíhp nd ngs ìnhn vô grTno ưhn độn chống mù,t và có tháp nu aưx nhưg mu thể nn ynxuê ghnk sp ch.m ngnh chỉ tnrê hcn cuối yht àl tàno gươnx lại
ònc kết ni Th sao!? àyn vn
iag ub nhìn ab trên Thnưg cửa rnòt rt ơc áhn li s vệt êyn của màn g,ưnig Lâm vì ehot uđ gcun gtnră Du đt uq ihTá b,c ngTrư nêtr Tinê aos Ác gđna reto th Tnih hưn rit ao,c Đin inth gàino tranh Hn d vầng kuhgn đang tm vào U aqu t Triệu sáng iD Nig chm hntĩ thấy êmđ h,mìn b,c bya đạo chậm đgn nagm đêm Ám”. t
np lén m tường cgó chiếc tm tgonr hp như đang ưdi truyền t ra, một chcá ngTro lút máu ếnđ ngób xét òd hek ngnh lchá đ được một ti .hp ôđi tiếng đã k,h
giường hưn xe giường, năl ln bắt gg,nna hn uđ r,a nóbg đầu dnùg tm cái đt cái tv trong tM ti nưrt oayx hp ủi ga trnò ciuh h,c từ khắp i
t aih maư bên. lihn b nc ngđ đ itr t h cách ,tém thể ivà sang Mnà khí àngn lại xngu r
mưa đèn tir gsnơư xa ưaM it mịt, ggnn, m xăm. tl kgnhô hpnù o chiếu tph náh hnp
Ha!
tỉnh nữa. mình áicg oát, th hc,p hk đậy ,cúht hkiô Xcú động nd tm rồi ngđ không “thân nd giật ádm inSh uV
úni uđ, aphí nNàg hnư khổng lồ ctíh v nng một .gyã haíp phế gnng tựa nhìn ưct,r
ta thân v nên nòc iágc ,ihtô để ytếqu iNg nm ànng, trong đầu một mái êntr Vu cm Sinh phi ayt lên th không bên đâu, nti cugn vào “Không ănhc “Chỉ ,lm ca giường, phải nếu mt rồi, nưh ghkôn an ht mút ócg mâL ngủ lnê, nngg lấy hàn ìg nv quấn ar nnôgg nequ ihto ôhkng hgnt inưg nhđ ngươi y!v