Logo
Chương 995: Điềm Báo Xâm Lấn (2)

Vu Sinh nhíu mày, vô thức nhìn về ba lối rẽ ở ngã tư.

Dị vực… cũng sẽ cảm thấy sợ hãi ư?! Thậm chí sẽ vì “bất an” mà chủ động phái thực thể đi trục xuất những kẻ xâm nhập không thể khống chế?

Đây là đặc tính vốn có của “con hẻm tối”, hay là sự thay đổi nảy sinh sau khi nó bị những “tơ nhện” kia xâm thực quấn lấy?

Trong lòng Vu Sinh nghi hoặc chợt dâng, cùng lúc đó, Tiểu Hồng Mạo bên cạnh cũng bỗng nhiên phá vỡ sự im lặng: “Vậy còn chuyện về tòa tháp đổ nát kia thì sao?”

uit nhìn hnnâ lẽ aN lặng dừng g.un li, quay Lộ uđ
hn h c b hip s nógn s s ôkgnh “Vậy gkhôn hnki khăn ihmế oic “Vu ly gưni quàng hot chê.” nh ra mùa là htn ôngl có ưing một Eileen ihnS khi nực cũng tếhc, èh không h,tôi linh guànq ưci nhưng iag bị đu ln, ngoài ta iđ k
ếtK là f.aso quả gnôhk rtên một tb áhnc gcũn lăn hàmn il gếh cách gNi nl uđ âLm ,hiu
yđ. cíh “Thám iđ rtên hiện tb Cũgn lông ml chân coá t cđư phát hin cQu Đặc cv iếlm nhiều cn có pk equ đâ,y úci ơgvưn Cn mèo phải nhng Cục Đặc tưghn inLh tin xảy óc nói, dị mb trước, Cục iht v tm áob iig ncuyh cho ưntg orntg th liếm uh nghĩa ra đu och ábo Cn tc rt il
gnyà yL hikn gcn ar ar đang ht ìv uic óaH nnìh cùng ng hut tth c nglô yngà u:âc là grn chủ nưgơi âyđ H ư?! nín nnh mi tm gn,hch mình àyn na dn đgn Eeieln cái
lnù oké t hc oké :h àl Ly, itu ý đang này, nli ca n ia ưNơig tay ưnlg êuy hì,mn tKế một lu ôđui nếđ yãn ngđ ếnđ đến đều thy agđn H quả pih bận mnìh ac H ai đ ý lầm cũgn mãi… Ly yaho bm lmà aus đ cái Eileen ìg? nuaL cvi cứ của lời bu giờ ônhgk utihế nhìn rtái àlm đến layo âyĐ vậy, gì mình, giơ hnìn ghkôn
nêb nghôk hnng đu tp hknôg vẫn có “Còn nơi quay pếti ưnghn hơn đưgn không?” yV hìnn thm,ê tìh thgnô động Vu èom ác,i hnàh gì bây tư t hiSn xa nìhn mtì tm đen ãgn ig sao?” đgan tc thi con đường il ti sâu tm
H “Ừm” mặt v ý: Ly cđ
nàgn nhanh ếhg ra ìnhn Lộ sofa, kia gnóch nằm của lại quét đến óđ ườn nd. uđ Ri Na
th hgnôk gây áng.y ang sẽ ngốc đó L:y aT H
cao bitế gônhk ôghnk giống chgnú ht c.v uđ nid ocn thế đi đu kết mi onàt bắt bên hm bnê my ơhưngp aòt mt nghưN tm tm rõ hay noàh hẳn nung được rota iang l vương loại hnôkg trnog th con chúng thật ákhc, là nB htc at noc của tháp ũcng hm nào kách suy tbiế suy cư,b là nhện’ hkgnô da àm lấy thể ptáh gì, iđ uhi náđo hgĩn quấn vào phtá nohà hôgkn ginào toàn pih ct hpn â.yđ óđ nào ng mh nv av ucQ nhập’ aki ogiàn ca àl àl d áhnp nkgôh ocH gốc tối này cu êbn tơ ‘con mh ac óđ ưgnh rngà, iognà tối’, tòa ănm uq àv một hnua, ht âmx V ,uđ aki óc thêm này lắc int đoán
nhiên lăn yên ưim rt ti vòng gếh êrnt il th nên ngnà htnĩ. nbg bảy, iKh faos
coh lEenie mt lmà nh ơNưig nĩ,gh cái nhgĩ hnnêi ásgn ltó đột tm quần iđ lne liền ê:ln bng
trợn h!è nòrt mùa ưnghN âby uTi mắt, èh Có ai quàng cổ lại đan gi nnhâ maù là ugn gnôk?h hnăk
.ành vào icg mgn hnSi Vu chìm đp Nàng gn ch về ,ri
ra Mo vn rtm ra nHg ưgin tư: emX đó iTu rưtc hpi tìm đã
trời nũcg bên xong hắn àov cngũ dn va nH yàn quả không ãđ ràng rõ r,i tối ngoài, nìht iđ cửa, nũCg ìnhH at uV aưch lâu ta óin gntư hc, rồi… cúL cngũ muốn oas ãyn àl dn trở còn ngoài v nh hknôg hc nhniê đi lm qu ar mở ocn ngũc còn người, ìnhh hSni cgnũ mh ta kết không òcn mxe “A, gi ,đi ,tiôh dẫn ta ôghnk ivc dn v ktế ika iđ ir hngkô đt chết ưnh đi.”
ugn: Ly nhìn H uđ ngẩng Ee.leni mhc nâhn chm iut lên,
trnog ón vô ,hpn ta nl thiệp ht hcn b mới kch đến ngơiư ngđă onhkh va lhni mh miuê ar “Thời khoảnh d b d nngh xảy dễ uncêhy kinh àl t nhất.” chí con cũng cv các với cđư đu ,pgnih níhhc ht cuQ ingg dị thực, đó quan miđ nuc âmx nik gươnv s iv xâm htn hti iđu xâm nghiệm khắc iàb óni nph giưn vt giao khắc “Theo ti thậm nùgc sát loại oàv chính
mát tm, ân “Bây hạ mn trên cũng .m àl giờ átm, ngcô “Đông at thích chỉ H Ly m eohn têni chút đư,c hápp dùng đôiu ac vì đó
một đề hng thôi là đ ar ch hc ngẫu h,gn pl tm tc ciư “Ta nhân o:g Tiểu ggưn àm ađư
nl:ê ưhn đó nưg,i đu s nghị thật inl iơgưn ếnđ chưa óc ìnhh ym hnung không?” ôm ng,hĩ hit đ tnh “Vậy im ngây sợi àv usa gnôl H tm này, nle iygâ từng ĩhgn chuyện gnđ Ly gì sau suy ngẩng
áhh,ck nằm đgn va lăn thảm rtà, để hmăc nLua hìt ưtcr òb uCiêh H rtên nghịch trình nhghc ôknhg ghế hohnak vừa uD chnâ cNg dọn .bu ihnT len lầu tp étqu Ti chi lăn mt Eleine khách ai gnpòh Ly li ,hcn cưnơgh rtnê tay ngồi k sofa nn ,ý chú bnà vn iv lm cm đang nđga si, qua mt êbn ếucih bm gpòhn rngto chán cạnh
aos phía yhta ti để êbn ygâ đu v túc gđn agnđ nhôkg ghế ngáy, àlm syu nhnì nghĩ thc khố enl đổi chú n,hc ý bèn gnb gna sofa. H mêinhg ĩtnh ggnn in yL
đi ‘xâm giưn eđn cnog tư: àib tìh giác aty ntiê cm, nhập’ trm ncgh Mạo phát k Hồng năm ?ư Vy óngn đu ‘đăng ba ar uTi cưrt
ocn một mLâ: ìg hgnc nôrgt .n"d "Bây rối hcká ngươi Nig ig utéq
v ơih màl àmL tc gì?” cth :d lp Eileen
tựa thở dài giây, Na mt ưhn hi:ơ bị hgnk êyn L"ù.n.." mới ngđ sau óđ ,li L hai
unhi gi cl ‘tầng i,r òcn ý đã đã sâu tih ptáh hm ôthng mnha về it hncgú hnkgô Hng quay ayqu Mạo tức ytut v ếnib sp cu túc nó ta, pếx ưtcr ,đi ta im tm sinh hcút “Dù soa tc cn nưgđ ir tin u,đ đã nghĩa,” hóa, gcnũ .có tới ĩghn ôkhgn đang lại suy êhgmni các đã nnê có của nV uTi úhcng âyb kết c con tiếp tìm được
nnàg lại lúc !C" êrut ul,â óKha" không chọc: mt Qua ch nhịn ưcđ
khẽ. nnâh uD Ác ar mô g,ôn đm, khe êyn gáyn iếntg ruiT nrtê ângy htáp ugn oeth cưi lặng Tinh, nụ mang Tui đang mặt mn giữa
màu nắm ar gntor uđ quàng nl trắng đuôi một mình mtú là cho Ly ta ôcng ,ýl aT cổ,” unm nhung tm áic hinmêg qua lngô caưh nađ gần x túc, lông ar hyat từ yâĐ đy.â v il hknă ân H tm bạc