Logo
Chương 996: Ngải Lâm Có Một Bến Đỗ Bình Yên (1)

“Thế mà đã ngủ rồi sao.”

Nhìn tiểu nhân ngẫu đang ôm Ác Triệu Du Tinh nằm ngủ yên lành trên đệm ghế sô pha, Hồ Ly không khỏi lẩm bẩm một câu.

Lộ Na đi ngang qua sô pha, ngoảnh đầu nhìn một cái rồi chậm rãi lên tiếng: “Bởi vì, đến giờ rồi.”

yl ghế ngẫu nil lầu cun a,ph .iha nió ha ôiuđ ý nhân gia amng Ly tm H đắc â,uc dùng lên tiểu uit rênt hteo
lên nóm thp mh, at người xp hká ah,nc ãđ hôm H c ăn b hầm hákc il in tm ‘hung nă ,mb nòc ión yqu nmó làm hyc ,háp ohc Ly nhưng vốn nàng rơi vi ctrư iNg Ln vào khngô trn ,ir úph nhbì náđh là cn mâL ,ơcm ăn h lẩm ưnhtg mc đó nbà d
“Ân Quốc mùi g!ươnv ôncg ngửi… ưngi là óc nig moè này, trên
nanhh yigâ màu cb nôlg đu xoya theo mc cm thấy 360 h,n ati vù, đến tai gtnr ònvg xù thàhn òmv ahhnt bắt nbê ,hìnm gneh Vu òcn nil tm, giếtn :đ tm oha hnaqu ihk tnà chỉ tếpi nếđ thấy ênb nruty Sinh âm có tạo ógi
n có nă cơm hki chút ikh la éht khái, oà thế khôgn gtniế li Shin đcư quen.” đi Vu ăn ưcđ thĩn ếHmi hnkgô úcl Tếiuh tm này,” cm lại yên
trong ab tông nghe, cQu nSih nên gũnc lúc ikh “Ám och ym này chưa xiên it àv tiểu Hng mới àhn réo uq ngH tngh Vu t s ăn. ra iTu kih ra còn v đi lên xụp nbg lắng đêm, hcc ngưn, oM nli nh đang lo ưrc,t va usa ch thực inhên vương ìmnh một
Lâm ếthip r,i rồi gyan iđ gn pl giN vừa tc!
L n đánh “Sẽ nàng,” nhở, .oà gnĐ hct rất, hnc Na
một h,m btá H vui v múc mình chn bên t hnca och ngi nă. cũng Ly
ncgũ cứ itu thấy hồ thập ngẫu gn li iNg đt uht như hquna nađg mìt nhm kiếm ònvg trong giá ngađ cùng ovà tnhgù đó nàgn sưa mt ,péx một nàng yêu âhnn ô, tm gom cág my Lâ,m êtnr tìm vỡ, nữ đ thiếu ciu sya .ngươr uaS đng trong nà,h
ho đầu ihnS hia Vu iv gến,it iúc .mcơ knha àv
cun hồ lne Ly đây.” v nit rnêt nnhì v aT dậy uđ pnògh đuôi li tht, gnđ cig orte yat c H đgn ođn ngẩng nhét ũngc quy ai,v n,gtư nàng ìn,hm vưnơ ưađ Gi
,iah động lên ontrg mt xếp àov đu lầu táph ngay mìt rtngo đặt rón h ri gun ìnhh ntgếi gơnrư ar nc đt hpgòn lòng cu ngn unc đến óđ, lại đá đuôi tiểu yl viên ânnh tường, gornt ógc mt nth Hồ no.à chính yth s ngẫu gn rné ggi,ưn hàng chtú lên ânnh Ly t ra nhôkg
công ir gưni n về
đã chưa?” tđ n ngng ngH lại nhiên đcư hìnn mÁ Hồ ar ginư Ly gì đầu, òm ô,ncg tra :nh
nhắc Ân Ngải Lâm công ưngi oas đi c thế, mãi…” người it luâ
nình Na nghiêng bếi,t hút tm tưởng…” lúc, inêl ngơchư tay ,iv nhnì đi, tiện huếic ocá hìt còn thấy qua bụi rbtoo mb: uđ ti thT nrhìt ti L lẩm inmg tt ngqu ltư vi iga ađgn
auS l nnhg giếm giấu hnn oignà liền gũnc đem Hạng” tường mÁ ácsh v hắn nơi đ,ó rành nhg,e vc ũ,c của tại nl hnigm k itm H cho d knhgô hmc mình Ám mn H.ng h hổng nrtgo is Ly nnhg nbê âus ơt nrêt hnuyc rit
ba họ tht Snh,i uV vẻ. m,h tm cơm nb Ly, người vui bữa có Hồ món
vi cũng atr đ...ó gnng inhs nliê ar thần cÁ đầu, N manh rTui. đã Niơ uV kh gùdn gật quả ba, cth yn i,m cth h tác vià uQ iđu đng Sinh ãđ
thẳng htí như il chc ìth áchk người tìm ênqu tth emx đang mg thoại. mạnh, ôuxi imũ đin gn một h ca nhìn thy ưdi dạng gn khi đnè bộ hít ngđ nngă giường đang đứng pin quanh, cứu Xong âmL Ngi ênhign àl nhìh nàng
không lnê lớn hap bên ta in ni in aho để hmơt m,c chỉ nrtê liu h ònc mt ,o gi nbà cnò tm áphp nưl óc hpn ăn ih cl iđ,n mđ êgunyn cơm, ha àbn itbế luồng dùgn Têrn Đn có ncò Tiáh nghe mt đặt rtà gquan tm m, n.ca là thể sôi mcơ ghpnươ nch m nóng mt tyh bc, ũgn tgorn ra biết ưcn thảo gvnò tđ gơưnh unqah nrtog trà lại “Hồ htm m náh kia Ly mât ,hếc mh ònc ưt còn lòng in ncũg in lại đ niếgt cs nêb
trên lúc óđ gió ò,pghn uđ đgn gsná mắt iat auqy hckhá Hồ kp ,x sau theo cơn cửa. nghe uV gdưn nào đóng ingư hàn như àvo khi hnp ayqu nđh giật iđ nàng bcư óđ, ahi hn thấy àgnn hưn Ly lao lớn lên, vừa ưgin gyna và vút tingế dứt Sinh ra cái itg lời, liền av một nhòpg đnế
đói !óđ~ có hm không, gncô người ta “Ân hnca
ăn iln np ìhnn uV bên tm đầu m Shin mà voà trong i,ác l àlm nồi, nmó đi gront ngồi chào xuống i,t ni mh hỏi cơm. tb mh ly nhcg
nya tya os đon n!gon hnôgK lúc ngnà êyn aty hpía vươn tch nă có, tĩnh, cơm mHô yttu ào đã~ v hn,t về nói, Hồ vị ãđ, ăn, uV mùi trước iđ vi cmơ hánc in at tm ln phòng ar Ly viu n oké nĂ hm hká lm, crtư ihnS
thc âuđ, lắm~” nhKôg náđh at àml được khoé
ũngc ơNưgi ôc bt mình gây ngàr ?ch lại… đó nhìn ĩd óc mt qhanu m,t gđn ưg,nơn thành hgnôk iđ đã h xayo ónhcg công ta đc b n,a gTnor ùngc bt nghcó mLâ my Ngải uêy cthú ơưnv giữ ìg uV làm uđ c hồ ah iuôđ aoh htúc .mt oayx cưđ ly quá cái tya Shni hm hco icu vòng bị con ibến hc:khí đè nên ra hânc xy ađng lần
cẩn ơhi loa ìnhn nắp ànthh ac uq yđ Nàng cẩn vẻ ,ôxiu nêtr v nb cđ tất thn mt thận lại các kih ar dậy aus l ngđ vốn àv phào xgno rương ý: hìm,n rn mà.” mi gđn uiv cả ià,d thở tm aT