Logo
Chương 1040: Vạn Pháp Chi Nguyên, Đông Phương Ký Bạch (2)

Chu Dịch quay đầu hỏi hai người Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, hóa ra bọn họ cũng đã vào Chiến Thần Điện.

Có lẽ là do đã luyện Trường Sinh Quyết, thu hoạch lớn nhất của bọn họ sau khi xem Chiến Thần Đồ Lục vẫn là ở bộ công pháp do Quảng Thành Tử để lại này.

Khấu Trọng và Từ Tử Lăng khi nói đến Quảng Thành Tử, đều không khỏi kinh ngạc trước nhục thân ngàn năm không mục nát như kim cương trong Chiến Thần Điện.

Từ Chiến Thần Điện, lại nói đến Ngụy Quận.

“Vâng!”
nuc t T .ntg ãđ Từ chính mà L ar xong, lgnò là hDc ăLgn onrgt cuốn tm huC sách, nói lấy uCh
tới khác nhân hai gt ym đu lin đó, đi.” ànyg v đp:á đu c hu Mt hnưgN s ođ và Mộc
h an. hty yqu noxg, ión Pnah bọn íhnhC ôkhng đgan Sư ,rưu gun ry gcnũ
gnđ tnhh.a ginư Hia
ogtnr ếđn, hcy cũng gehn onLg thánh ca huC ac đây. ođ đưc là sư hhTc nngh Tước c gưin đa. Bn iưng ,ihna hcc nv mi Nhưng ng,tưr gtưnr hc ph tnhì lần ưs pl húct, àv Sư mời đạo nyà tPh hkcá môn at, ca ta ưs Mộc nv ahưc úcht int tc tức yếu đến.” umn túch ưngi
nmô. vốn dĩ hng hề của hcD lời thú Cuh hPt óc ghnôk với mi
Lngă Từ uhK quá.” Hia cgnù Trn,g nhìn bt v Đông, cười: ngiư yV gơpnhư tốt hìt T
thcú àny td híhCn i.d aPnh gi vagn ti, inếtg “sư htoák bước
T Nhân gôĐn Đại nT sao?” inhN
Hogàn óC khó pgiú tên s c. gđón hpc nihhc huC nưgi imK hoc đt at bin in,ưgơ đâu, ccá ó:ni lớn các êninh ơgiưn Hào, huynt hcD ơưđng bni ais
là mt pC m,m n.tìh hgKôn irT ng ngạc huK hc há ếđn Vũ nikh kẻ si ạ,” Văn Hóa lại Trọng
bc,á mi ngkôh qenu k ayH sâu, thâm yênu ĩgnh hntì ưgin tch nngh hề h.nui Dịch, iv đã gnr hn là êtrn chỉ kiến cho lạ niưg chuyện in hCu
tnhí Haó tm Yên uty ik,ến ìv ái, nB mnìh đi,” nnưgh àn,ng cả tn Vnă chân hiểu, của cngh Chu mạng àl cứu gnôhk ngay Cập Dịch mât hẳn ưc.c h áhđn ht cũng
enqu émk Chu đnế nkôgh tin t thuộc ,gnưi hgKôn im k hc Bt Hàn nayg biết Dhc Đo iv lại tếh hCu cả ghPno gnây giới hi õr y.v c,hn hui lắm yàn ngoại ôgnc cc ngT v Dịch, v clú cũng
tr ưtv đ ri: nhau bn tyh với óaH ivc biển pC auq các ehto mc gnưiơ Dịch ônđg phải ôm ãđ “Nàng uđi gp umn il So tốt hì,nt họ ũV nVă Chu ngn,à ntu Oa Đo, này t n.l
.uâđ “Ta ibtế nàng
thấy tếh một ncu nil ?oàn yntru ngươi ta bá sách ca, nơi, Chu n,yà đến iđ
chân Dhc “Tuyệt.” ni.g uCh enhk thành
gnVâ.
“Thiên hgonP hTnu hnkí sư!” .l nhhà gunc
uKh nhướng gưnh nhp Trọng y:àm
dn n,g tiểu đo k,hí uit trường mt vẻ mt trưởng ghcn mt nrTê ba ohet ơiưm hain cưb aih tgôrn đến ođ ĩs âcnh lmă bốn nhơ niếtg tuổi. có mười nchíh iưm
Niưg !iđ vẫn ưcah
đến Trò imã chk uhnyc gi Hợi. ba
“Sư t.hcú
từ tohe Lý cáo gohnP nhuT .đi ri nD
ynâg Sư êbn Tng nheg đến oĐ gđn một .ưign
ôv inoàg ol ra, yđ,â còn người n.lg nui cùng ahi óNi đến ctếi
ìrt htP gnĩh thần óđ ac An, nhắc tr iĐ đi này gnô Snơ hpn ch uxt nôm chùa thin ta hn Trường ngôi nđế và aoc nil có óha, công tình. ,ưs nĐgô ânhn uCh hề tnâh ncũg aV Tự không àl cDh là nb tm là goai gonaH nếđ
tu ngKôh uyê òlgn êny ôgnkh nrThi T Hóa biết Vũ lòng: tơưghn T ngLă có Cập vn Văn htt kh.ông
Hình Ô ngày ođ ca nên nh rt nâhn nrtgo nlgò đúng Nha hắn đắn. àngc
bo gvnò gì “thời hết uva anqhu áCi hi ih nêtr àm ibn àghn ,igi nhàg đi iđ “bí bi,n cả”,
nguyên, vô h. l k nth trượng âuCh ca ir ta bn Sua cíh umn Bt giới ãđ Thần ngoại.” tiểu gngn inêth nb biển hết pkh gthn ,ôngm phá t heot Đi t.iếb ta Chiến s Chu tđ gnia tho ođ ngôhk iđ pha pơ,nưgh những khiến tnh uC ônxg điều tận. ngươi nb rti gnb c Đợi Bn chính túh của tiếb là vô ti nghc đại chí tniế ngo,x gưin nkếi lại at pl cùgn, kỳ ákhm hi xem ihk im caưh bừng hmên àvo cíhk động uđi puh ln, ht ta n,iĐ không
at mt đến nVă tiếc An gnt gànn ũV pC biến tẩu, và óHa ìmt Tnirh gánđ Bn đu .ir gơnưD
thôi có như hCu điều sao?” hDc iah nghĩ: hC yus ưnơig
ntrgư sư dưới: kih nói Sao igưnơ mới êbn gnưrt ưS người mt mnu t khỏi rcưT pg Pahn Chu uôln tgrno Cíhhn cạnh phải ar ,cúht il hngôk nhìn đo không kih sư trên aV ábi li. lòng xuống hai,n uti pg so?a
ư,s ,phi úht uim tiểu còn đi có ươgnĐ giàon không óPh Bạt iag, hgnn óc đ có êhnni tử cnò khác.” huynh ra, ngh ca l t người có Tng
“Ồ?”
rất Ba ý. đ hnauq hnyuc ngiư hp ,này oxya ch òtr
không iĐ cákhh. Chính dám mhc Đông T sư àml “Đặc biệt mời :rt đnế thúc Phan
bo lời hco nò.lg tốt, bn ta Nngà hnn ngươi, các ngươi nhờ ácc rất cn khgôn
óc uChyn nôkhg gđún ?vy này
Mắt đâu, àv “Hửm?!” cth nàng “Trinh T tu T Khấu của n nLăg m ot, có rgnT hn?ôkg
ágc thấy cnuhy biệt bọn đặc ìmt mình, h óC àv hCu ignư ?ìg Lngă áhck một ênb, Tử asgn hcD nếđ uhK Từ hngn Trọng, mt
Dch Cuh giảm nió g,onx lng tc hai ac t.b lo v lập người
inó: ưS hhíCn hnPa
nm.g lập aiH v tc ,unqá viu giưn xa tửu apíh từ l v nhìn
cắm cười uKh Chu b teo C ,nĐưg ta lão àml Đi Trọng tướng quân ta m ic,õ c ươngi đại toét hpk mgan phong :nió đ ôg?khn đại