Logo
Chương 1041: Vạn Pháp Chi Nguyên, Đông Phương Ký Bạch (3)

Lý Thuần Phong lộ vẻ tiếc nuối:

“Trước khi gặp Thiên sư, ta đã tự mình bói vài quẻ, mỗi quẻ đều có quẻ tượng khác nhau, thuật bói toán, dùng trên người Thiên sư dường như đã mất hết hiệu nghiệm.”

“Cũng như mấy ngày trước, sấm rền chớp giật, muốn mưa nhưng không thấy một giọt nước, đổi lại mấy trận trời quang mây tạnh.”

“Cho nên, chỉ có gặp mặt trực tiếp, mới biết Thiên sư nghĩ gì.”

nưgrt cếit đồ ihnp túch nĐgá không hut đ. Mc đo Thuần ýL hngoP có unm:
ú.ht nikếh ònc Trường huynh óc ghn huynh, uCh yàn l tm nA người
.iưc bt ghNe hnhíC il y,v Sư Phan
,hcs làm không óni aGni cứ câu: lá gưhnn mt Dc,h tm Hầu ,thnâ Hy ta nhìn uchyn m àvo nhá thấy phấn, ưhn iclế nhc mt v,y oaH bất ưhntg huC trong làm hôgnk xnyuê “Đừng mảnh Bhc son uH phi.á ũgnc tuy lại nhc dính ra thêm
âLm mnô, Đi đi cgũn đến knôgh Chu ếđn ac chD gnôĐ Tự, Uy.n không l ưThgn ignư Phật
hội.” năng làm iương Ninh ếun ưs Nhnâ kh coa cơ ghĩn, bái p,h aT s nT
th ânth “Ngươi đồ tin t gưin? hnp hiện hngôk ngĩh gieo sm đ tâm àlm ma ia ac Với đã đồ tự tránh ohc thu íhhct rồi, .hìmn chút ,yan đệ, hp yv ac đúng sư
ơnh, aưch ngon. ơưnhg ãđ mt chc oil v phong ưnngh u,q êmhT úhp
tế ht dê Pth htpá nad,h ,an gạt ònc lo htnah đi nmhì l.n tài khgnô êiT,n H tuyệt iơưm al sòng pl hia k bảo ac ùngd ia sau heo trong ămn kih cnúg hnkôg ngia haki H li ygâ gônc gtún crưt ugnd cb từng đm liền dựng
tm gia nhTưg hc?úk hTế khách, được Uyển mlà iđ Thượng hnhuy ta on,à dn àyn đến đi lcú Lâm mời ghne
k.ôngh kôh,gn ,hôgnK
iln đạo, àid yan không p,g Hn thở Ta úhp có ênhTi ưs ta. úhtc av mt rũ, tuy một ut biết ôhm ihênt ưhngn đ i:hơ tới
nuqá òsng Hương cb osát Phúc Sơn An. lớn cnhhí nưh Ngọc ác n ac ubôn còn Cha Lục Quý, Hương là tội bná ca mik nàh uđ đ s ếiuth nlh,à ácc ngrưT
ađ c nyhhu, ưgơnv “Hầu tự nglu su ntìh n.h
ngôhk Nhng quả sai. óin hắn li
đệ ,hnơ đ ưs có đcư hinb ich rt cđú hay iưgNơ cM đo rgnưt ht Cuh quái, học ôhnkg h, lia rèn àlm gntươ ơc bái htu c íkh ob. hội mối k Mộc và thì th ưs nghệ li ưS ih thúc kgôhn đo ta bng ,hp phụ ưnrgt il níht ếki.m đảm óc thnêi nht tt àhhnt quna h có đại tnìh ònc có
An hêitn nth ynà àl phái, boa Trường H cũng .aO h nl hc giới haqun, Tniê uy ngl sông snòg còn gưnĐ iơn ưchgn noc ,nahd rìt ítn oac tám làng hPt môn bc ‘Đại iêTn c của nht là nh bạc. trong Người ionàg hnMi H lão
chD tục yhT áđp uhC ôkgnh l,i dò pitế nh h:i
i?r hyC
bếti ngiư Có hcgnú đâu.”
ca được qua vậy, ituê huynh khúc ac uCh oas Thch th tm b tt uH nàng.” quả cThh agi, ađ s thìn “Ta có ngay thấy thích êuy hahnn gront yH phản như gnhưt ium danh, vy v như gnitế nêihn m,iu Bạch ưs đi mà,” hct biết gnnà sư hưnTg nh lộ ttuy huynh của t ar iud àl gcnù sẽ ,tếh gn
Dịch Nam cM nA, mht tìh mc icgá nơi bất Đ,ô ếnđ Thục, pnâh ,rgnưt rngưT Đông ra lc. các Chu Ba thân hơi, có gĩnh Dương, một th
cũng gNya .qu c ásu ãoL ch L ráti cây rưu t,ếib ht loại
quạt đã huC động, Bhc ar thu kh yla Hy nnìh .hDc ếxp vẻ Hu
ngôkh uty Hy nhưng mc k uH yth thấy gật nưhgt ,l túc, tná hn nghiêm khỏi Bạch đ.u
Làm ‘sư gi tm ht. thì sư tìh vẫn nhưng tiếng hp óc cúht được, không
muốn đạo êlni ac Phong aT sư ay,t ơc không?” đ nuTh huynh, ct ếibt nói: iưc axu ih làm hgkôn
i.ag Hy ca niơ nếđ àM bí mt cnùg Bhc Hu gnHươ
ir cố vừa nH i.h ý
gnôhk Dhc Chu vui :pđá
huynh đến ngnà m, nhắc uaq ms iv t,m đi hnad rt nghe lần k gưhPnơ gp pg nàng at đã huynh, av còn vẻ.” av hội ità có ,ah ycunh trò nl rtcư của iag nuhhy nhất “Tú ngưỡng tiếng vui iếuh s nhđ yàn đi
aPnh Cnhhí đáp:
lồ tdi tv nh,i một lẻn àhthn, óbgn apíh hnkgô ng aig nhưgn sẽ. iNogà nm Hn hđn cb tòa Hnươg shc iđ phát nhàht viện tr ngoth ưgni aty vài ếđn Quý, bị dọn tiện hrct im nhkg hhtn trộm ig.nư nHưgơ tên voà, còn mđá ãđ ugcn
àml n?i ũcgn ngb người.” đ ynuhH na òcn gan phải hunyH không by ly s giống, ta đế nơh gnđ bụng thế, hoàng ìg ra nió yus làm
kgô?hn óni Chu Phương có ưnhTg Tú gế:nti mt hcD ihp ơigưN
.hnơ đừng hiểu Phong h tìh khác ýL ,xưa tm gàcn nHgu cl ,rõ đ gàcn hgknô yna tàh m hitn ámd ta ,il ũcgn cảm nrg đ:u hTnu
thử têmh sao cu lc suy xin đu: ưS ahnP hnCíh ln có gnôkh Đã a.n nghĩ,
hínt ac Panh nhgt hnư ưS vào gõ Tano mt hn Chính. này
enuq ,cgn Bạch uH nhuhy nkhi Cuh ta yH mà sao?” ònc là biết H? “Đây
nhân.” “Là m mt
hn.c yv, ta mgn ôiTh chynu hCu úch,t hôkng đây Dịch c:hi hgnĩ mnu nghe từ mt gn uyển
Hôm .aus
ôcng y, nh đế rồi? đ.y v biết yH hCu ơnnưg địch cgnh ri đôi s Huynh hhynu l Bhc h, thiên yđ hgón ncũg nràt yn,chu mắt Hầu sáo ?t chẳng hongP enqu âtm lưu những hoàng làm uCh sp đ t nđế đuâ rgn il ấy, at
ưNig dưới ,gtrnư bọn pih kẻ như ngiư ht aB abng. gkôhn hgnkô nLgă nào
hkcá, đến của uH nơi kế nhóm Phan acih mt Khấu đi Chính cũng bày hoc ưS một Chu Tr,ng Dịch ncgù người tay n.h ,hPngo gđnư Bhc Hy ơin uTnh
aT uQna tm rồi.” hi lần qua Viên Hiên đã
“Ai?”