Logo
Chương 173: Tình Kiếp! (1)

Sau khi xử lý xong những việc ở phố đồ cổ, Tạ Tẫn Hoan liền theo Dương Đại Bưu và mọi người về huyện nha.

Vì lâu ngày mới gặp lại, lại lập được đại công, Phỉ Tế đặc biệt bày một bàn tiệc ở Bố Chính Nhai để đón gió tẩy trần, đồng thời mừng công cho hắn.

Từ khi Tạ Tẫn Hoan bắt đầu có ký ức, Phỉ Tế đã là bạn thân kiêm đồng liêu của phụ thân, thường xuyên dẫn hắn đi chơi. Những hiểu biết về cơ thể người, võ nghệ bát phẩm luyện được năm mười sáu tuổi, cùng với đôi mắt tinh tường chỉ cần liếc qua là biết ngay tư thế, tất cả đều do Phỉ Tế dốc lòng truyền thụ!

Hai người quen biết nhau hơn mười năm, Tạ Tẫn Hoan thực sự coi Phỉ Tế như trưởng bối, cũng muốn ôn chuyện cũ, nhưng tại tiệc có quá nhiều quan lại và nha dịch, Ngô huyện lệnh lại uống say, khóc lóc đòi lạy hắn hai cái, nên chẳng có cơ hội.

lnyu h không đâu? danh luyện loã tiếng ngươi thể như mới đi kôhgn giang âđy gnưiơ iKnh ntrê pih. vậy, của hingm tôi ưTcr
chắn rồi… hCc phải àl
đâ,y nén ếnđ ĩhNg nhhaT đè ,ib tỏ Mc v bực nhanh hiu: tuh Hồ Lệnh chóng s
“Ồ… óin không s.ao vy knôhg gũnc
“Còn đau không?”
cM bnê H ếtv hhnaT Lệnh n,bôg chn thương: ,gnigư ula nth yat nc mc ngồi
xẹt—— tX
óC.
?H!
tu,ah inđ hênmig có va ,tgi liền aos Tn Tạ ctú thể b cuh nói: aoHn
ngồi y phi người hThna là đại không tình ơingư Lhn ưni:g sao? nkgôh nhcg âmL thng ànNg ca H hip Mặc ?t phu l ntiê
hnư òcn uq àov ũcgn cưha bên :ati xen iL vi td, hêt ìhhn gbón
ãđ nT sự ,óni thực Tạ lấp ccáh li ng,ht phải aHon húct iếl:m l tìm cnăg óc hưngn
ưing bàn iác: hin mLâ yn lòng tia páht ct gti T đ,in hiện Mặc ihếnk Tẫn va lập là hưn nói txu nhn không oHan my ytá nhn H va Thanh N,hig hnL phải T ynU y,ám tya ortgn oanH Tn loại
mắt hík Tẫn mi Tẫn nph hìnn Mc ưmi ánh T xác ca noa,H hcú cáx, Thanh :ih hcnhí Hồ Hoan ,gn b ăhcm nhL kôhgn đy ngih đoạt ca hđn
c H Ch áci úcl nên g,ì nói hỏi qu muốn xng cũng tahm rngt kết vci quen…” cếit gnôhk t ,đo êtin uáq đến ìmt tm ênit nương, gì như nhL hncg cũng đó òrt yang chớ ,ch lam, làm
u:đ yus nhhaT tg mt sua chăm úlc hnL H Mc mi húc nghĩ,
cM kh Haon thật mc đ,o hty Thanh rồi hơi d àdi: Tn Tạ đắn dỗ, th
mt, gng ggưn Tẫn :nói T hcp Hoan
thương àigno ngại.” vết gônkh ,da “Chỉ đágn
cũng rct ătmr óc tên lmà ònc rtgon cô ămtr họ.” lc cưới đưc amt uđ civ ohc Hoàng mà utl ghnc nào gưnnơ, viện, mắt my nơh igi ta, tt ngươi đế cung giữ
mit nhđá thật trúng Lời này đne. qu
Tạ gnkhô Uyển hc aonH enuq đây nói ht gnl k:hác cưtr sang Nghi, có gôknh th nT yuchn
môn, Thanh đạo àl Hồ hi: nghi ihpá hLn cM đệ vn chính của t hco
ý,l kẻ ìv rt l ngươi ođ m àml đo hôkgn vì ,ta nlgò vệ việc ùd sao? này, rctáh tu nôT êhtm chỉ thiên đo tm ngơiư tciế âthn đã thì àhnh ma nhmi, ghcún ũgnc ca chính ,h vài nc nió ly
thì “Vậy tt
giận… không nl ni được Ba
nhắc nđế óc Phái ưign xuống unyth ,b khgnô nrtê chuyện ytu.nh nkghô tắc, tnêr n thuyền nghĩ Têin quy lên
htt Cếth
chăm lau ếtpi cM chú Lhn tc thương. vết Thhan H
?
oàv nàng! nhắm ưnh nhHì đagn
àl ưS unth chính b dự ign,ư thể inêt vô lòng tm ,cuc đến định, thành đầu từ vi iuc giữa đ yndêu dnùg đó t ênhn.i ãiđ iđ do đạo, mỗi phụ thnàh ếun s nếu ir ;nyêdu được tri ta hoet hcng n,ói ihp không do đo pế.ik tình là lẽ m thì gặp
hc aT nữa không !ign còn hi Nơgiư thôi!” hai
Vưnơg Tn v Sau T ph tr ơni.g ,nta aonH tic ngh khi
?
têrn của vết một bắp, khách nrTgo Lân yth õr g.ưing rtng p,s treo l tháo Tn Vương vy. nhàth nHao T cởi, xuống, phòng th rntê đóng nm ncũg phủ, đã ncg ãđ so Trên àbo oá Gápi Băng
này “Ẩn cuâ Tniê có Phái sao?”
ht aThnh là àl óc gươnn uh,i tth Mặc
nch nhìm ab óc không hyunc ch lúc đã õr il oHna ũcng cũ: â,uđ đi thể àyn T ănm aqu nT
tnh bn.g mơ đo mt oaD nâhn tài ‘sớm hnc ư,thng ước ta ưđc ln Hi ơ,nS ns ud iuthế cná hnư ,hhntà i,H sàng còn ,gì óc tìh nêl ti hng nhcg Bắc ếun ìnbh nơig gia cgùn lữ Nma ìg ,iĐà cũng là anog mt chỉ nyà chính êmth gia, iđ at tiên hkin là
mn cm gnđa nhn lạnh huct cùgn kích, nình gngơư mắt, ànb tognr mặt trên nHao Tạ lùng lau ctưr gnc: nh ngòl nT tay lấy
gĩnh nság Thanh gnưhN !yan ó,đ sau ngay lại H nLh nếđ vụ cưc Mặc
od làm ngươi tự Ta kếpi g?ì s cái uđ thy at “Ngươi à,yn yta tình !mìt
lng H ghen hồi tyh giọng nLh vn nđag gbn mt Mặc àl nh,ge uiđ ahhnT l!
?soa àlm pg Ngươi hết phi hìt ?nào Ri
s Tt tr cyâ n ba, g th pg như óni iga nhiên, có hp năm…” ,nb at aco là t ,rng ,uhin
t yâđ o?as ồ~ yv t ìht
ưnh giờ đã tm aqu ra Thc chút nhìn .iđ cm i,l ácgi s htt
ta at tm hai quẻ, úin, dt gtn crưt gp sẽ gònl riơ bói hco sai…” xuống nch vào kóh kiếp’, nói “Ừm… ph và ìthn agi t gcũn ihk nào ra, nữ đường
?H
loại yĐâ c đa ci ìg là ìtnh ?yv
Hoan nghĩ th Mặc àhnth T húct nv ám đến Tnhha áts pháp hot tò :mò ,uqa của mđê rntog Lhn H lòng cnò nT