Logo
Chương 174: Tình Kiếp! (2)

“Không được, ngươi vừa mới điện giật ta rồi, nên vẫn là ba cơ hội!

“Về sau, chỉ khi ta nói ‘ngươi đừng giận’ thì cơ hội mới tính là tiêu hao, nếu ta không nói, thì dù ngươi thật sự không giận cũng không tính!”

Từ an toàn?

Lệnh Hồ Thanh Mặc muốn phản bác, nhưng lần này đúng là nàng ra tay quá nhanh, không có lý lắm, nghĩ nghĩ chỉ có thể nói:

il ixn àml li, ?À ri Xin phiền
!vy? iĐ ơniưg by óin “Dương ìg ,Buư áic
yuê ?à Đi "Con mt ưngđ ?"gkôhn v gái uqý rồi
v,ng bôugn ncg: áig ignoà Lmâ hpu tin ra, ákh tth tgưn v nhìn ocn nnâh tay oáb yv ra iuv, yth
âLm mâL tay Uyển nắm cảm nhân g,iNh phu ly nhác há:nt
v ngđa phá ó,ni ym đy, tth Haon ,hn "T v thnâ đại nghe giết hp án…" nT khấu thôi đmê ayn giỏi đã hôm bàn an ngđ nyà uđ được chỉ êuli yêu con
tính hai, àl thau náhđ ch cược ưđc bt at nhưng ngươi ônghk óc àhon únhCg ,ht mt, ưđc tàno óin tb gnuh ênn cũng ta
il oas uđâ ra một thân, đón? hip lâu .l"n v "Mẫu mi lắm Con người
,il sắc hcnâ hgiN pl e Uyển âmL nnê mt dè: ơhi ưbc tức dgn tr
hc thưgơn âm niơ hánc Lệnh h,n ũcng oá đông túch tm ìdu đ ol H nhưng nihb yl ànng tin có T Tn th đang nưh không Hoan ra art, người, gln, ahnhT tay tmh ic Mc ikm gia
iđ có dạo kôhgn êmĐ gì, c gp hpi việc auq tnhì
?
uil hiệp ihmKê ôgnc không nsgà ai usa nt mình là nếu sn ,ĩs gưhnn ?ma nnh my diệt pl yuê cngũ thnra còn ưt,nhg ôknhg ,tt v rt
ginơư nàho td nngưh onàt giữ nàhh lời mi ni!ó vi il Đưc iph ha, tô,ih chm
nên hng lun gnd yth bước nói: nào, này, iln T nht bộ mđi nT Hoan không nnhì tibế ơưnDg ‘Đan lnê thế nhìb
đâu nhưNg nàng bt này chỉ dĩ ,óin đắc dám nió: thể lời
u,đ vung gật àih rồi tay: Đc Tiru gònl
đi ưiơgN đâu iĐ Hả? ?yv Bưu? “Tạ… ơưDgn hcy
đnh ntu nya nói yan k, nLâ cđ không tra Trường Nhai uiv s môh hạ, ábo, ibt asi íhXc it iĐn người Lc ml Vệ nđế
sau onc cno hin hiun vị v chc đư,c ta chẳng kôghn ếbti ih giữ cơ ơnh, ếnu kgnhô N" nình công hegN Dương nque cnò T an. nói mt ln tử?" nĐa
hnL toàn vội ra nghe Hồ Đi inó hânt Bưu Mặc :ac ơDgưn đứng nahhT dậy đi vàng yb, ,ênl nur
nbê Hoan pl tức phát gn:th ngđ Tạ xao nhaTh Lnh cn,h lòng ngực, hin Mặc cngă H Tn tgorn
vậy không mh,tê axo T ngực. vtế hyt xoa oanH aưđ nói tươgnh cũng nT tay
(!)_
àiv k"n.ih phải pt, óc còn yngà hcc mới " àbi na v
ơghnưt úgip tái ưiơng cớ iđ, hai ìht giết xogn giữa kéo ih b ơc tức đi. ngch hccá khắc, liền ir iNơgư mượn idà có gc,n ph,tá gưtnơh quay nghĩ v. Ta hkôgn pl tvế gươin nió
âLm nói: à,ym uph vui không nuhí nhân
nêmgih nói: vàng ya,t vội igơ Tiur túc Đức
đ ãđ týus bừng Lâm gnxu Uyển uqa Nhig na té suýt đ,t mặt ac ngã, nói: bcư ggưnn
na? im kim rtcư nhátg sao kmi aN vậy?” tm Ai gkôhn il ,atr rta
uLâ hácc il iKm thuận tđ nơi hngn noc hongà nkohg Ni,ah gần hia Lc nàvg p,h chỉ iđ tr uđ hnà,th nit gưnTr là và
Môi T ar áo, cóngh Hoan htoe nhanh xme cũng nd Tẫn ca mc t.éx uC
cno định gì?" làm lần àyn v, là "Vậy
không qut nhek gni: Trui ,it vừa Đc lc iđ gnng va
Lâm gn ynà iv là Uyn Hoan! nl gòphn Nghi đ nT Tạ tin uhgcn v,
đ cs như yah ưcđ tòr hnhyu ,ri cũng “Ta óc cm ri ôhkgn trong s vậy, T ihTô Kim âsn ưnơig óc không? ps uLâ Bên thấy?
in nl do niu,h thích lý kch nh av t,b ônghk đi bniế hia nyà im igi là gnưi ni hC quá ákh d,ahn tm dễ theo )(,
la bắt ó:ni soa àvi nbê ênl cM Mặc av lá đầu T lại suy ,ra liên inó, dng nghĩ va vang hưnng nsâ ct ngoài iàb ir giận’, ơigưn inó đ nếtgi Hoan Tn àml il nđg ac
rntgo biết u"M y yn?à quán người icà Người lại ưign unchy aos tâhn, h?ngk"ô giưn
Lnh Thanh gni,a ,ưcc ngcũ Mặc hnđá ht H inl ăn nhôkg àl su:gn đã đgún Vì b
tm đi đây, t od trước onc ònc đi Ta Vương ra phu ~" vi "iđ uống iph nâ,hn nă
hưgnn nnhah yutếH với noLg Tn một i"thô x hn luyện hn là lò núgđ quan T" úipg nhn, icv lý nĐa hc không h gì, Hoan có ta
"Ừm…"
tm uXn,yê tung Tạ Hnoa ac negh Hàn lỏm, tđ v nĩTh tức ơc pl ưđc tm hội! hc àl tchí Tn l,i yđâ mc nheo nhiên vốn biết cờ thìn óc hná yht
cn Đức khi oeth ió:n vốn mếhi kh tv đi ,hp ahThn Lai ôghnk ,lnh nVưgơ cM gneh il là ôlgn ngăn hnđ ih Triệu có úhcP usa H Lhn ngưhn
"?v osa nôkhg "T
quá nũgc bắt Mc tm đ Mặc, gnh: ngôhk Tạ hgĩn hútc Tẫn suy rồi nt Hoan
Mt ênrt usa gna Thạch il dừng nl gđnư xe n,úi Nhai. trời con ếccih Bch mt
mc ínuh ccáh hơi yàm, cgnô hnL vẻ yàn Tahnh ngb. tr cM có hyt H
ac có Là t nd đại lẽ ìg đu, nàH iTêhn mnhì H án hnêTi Vọng Sở nhiK H
ta ncò ghnôk mt tài cht qua Phúc ngươi hhyun nghe còn gionà aiL ,k êmđ nya hcy tên giết tch kếinh ta at phải nigư yv, .huk nngă T ,tm tếbi nhôgk uến ra sự ưhn im huic sngá dy êuy
?
Ta…
"uM ,iếđc "ết?bi ôgknh sao nthâ lại uđâ
v il "Vết ơnthưg sao? ngpòh nơgi nc gnh đau ri nk?"ôgh
hai đy Trước ngtư âhnn êtrn ưs nhopg nl ôiđ ý gcno cổng đứng :ưic phu t đá, vẫn Lâm tđ mt hm,t vận bậc nocg còn
mặc .tm ăn inưg ta uq ngsá khiến t h thật yà,n hết đni Thế
Huy để v một narth "Không gneh auhn ‘hừ~’, rti g,ì ênuq ngủ ưgni Tẫn ta trêu Sơn con? bát’ T òcn hnìn t ncò cmh viết oàv h nigư nmô li ta…" ,Hnao còn cái chưởng qnua êntr rênt igngư vi t, ca óc noC hạ hu đệ T có oas còn chằm
âLm nhân n,g hừ tm bước khẽ ti:ngế tới uph
aquy v đu ahíp liền nhìn !Văn thị Nói nữ Cm ogxn
iếtv Thế quả óich, T!ghn t h niđ đng thấy tm tay ngẩng qut chữ đã đ trên hai vừa áo mc quạt gấp, ngal, cầm Ktế hành uđ àcnohg tT b
lý.” Thế t óni rất
yl T c uđ Lâm ìv đã c:iư gnl ncũg êntr lc khen giNh làm ênn song v yl nói btếi thấy thân um rõ tíhc của đường của thc ếcinh long, không ,l nT yUn im,ã aHn,o kh nghe mm
"Hả?"
T ,hPúc ghi any iđ p!h mt Kim T đặt sổ Các Lia nY,ế bàn ngthư táB Tiên kaoh uh,ynh vào nưgVơ ti
hp là thôi." thăm "Ta mẫu, v hc hn
hco ơưnrTg hkông như nhân vậy…" iv T goai ếtiv Y naĐ sao? H cuyhn mt con at hưt iVn phụ na uếN con còn chn thân itbế ihp à,ny giấu còn ità ta kết n"Co không ếnđ
không hạ~” nđi Thế tyh Ái à!hc nyã Va t
".hết nu,tg nhgĩ iđ thân lung hc ếitgn s at unqa chỉ nT danh hệ tná iàogn htô,i đồn T ũcgn gs,án ac Hoan a"T là tan hct vi mu ginư s grnot
mâL onc ági nhân xoay mặt l:i puh
Nhìn gign k nổi s,ân một cimh trong qu,a ,al mun thấy nưh kóh. không cực cgũn con tb
là chứng cgùn t, htn tt mph chơi Đi bằng Thế gnoi
?!H
?hc nhận cũng óc nói không aT đâu ưtghn
"……"
enhg gòl:n Đức hài xong Turi không ra tỏ
i:l ohnà hânn tnoà ,tin ih hônkg mLâ phu
Lâm êBn hp. kia,
vàng đầy igi Nghi Lâm yUn lúng útgn, iv hht:cí
nàn,g có onàt ànng nc aoHn nàng cơ itêu ir ro. có mun đ nũgc hC inó hnô óhp, T rtcư, Tn ‘lá hìt đi àbi ht đng có hao ngàn dng là ign, không hoàn dùng không lại’ bo có dù thể hội rủi
trí, Thế vọng, hdon,a chắc hntár cũng đ ntưhg V gơnưV ôhngk pih Đan ơni thể kinh ákhhc giải tra trước. nđ,ế tth hcn Lân Xcíh t áob ngày mik nào quý ưhn
là ba đi, cơ thế có ba này ‘ngươi nào?” đgn tìh gn.th hai li, ta nhtí ih ‘dừng c nigơư yV đu Ta ếht chúng ih gn,i
nhhì lên nbóg tai: tính, tmh Tẫn uys iv onHa như đang ênb quỷ tiếng âm thê T
rt c lại, âgny ơ.ht v yđ Cm ăVn
nT a:yt hnau any h ihơ "ángS không chút, hơi giơ ìg". tm Tạ git nhđá nđg khí, noaH
Vnă iv kh guxn th à:hoc gcùn mC ,ex icú ưbc Uyển Nihg Lâm n
ucch ión: Hnao Thế tyh nT ýl hp hiu ncò phi ưgni, gCn T lni T đo tử
lại không btếi chuyện ngưnh s anHo Tn gayn tếib ,ynà T nói, nói g.ì óc inmg là unm
hné. byâ đu tb nhtí giờ t “Được,
H ,oá Hnoa ic nhân đi nT đnag vừa nLh
a?os" thân àyn ũngc unhcy "uM biết
n,it ht.úc Lâu bị đi mc thgn đ viu miK ươnđg ươit nhiên hip Chnu
“Ấy~!”