Logo
Chương 21: (1)

Một chiêu qua đi, hai người đồng thời dừng lại, không còn động tĩnh.

Dưới ánh trăng, sân vườn cũng tĩnh lặng như chết, chỉ còn tiếng hát yêu kiều vẳng lại từ phía sau tường:

“Lông mày cong cong dài thướt tha~ Eo liễu mảnh mai run rẩy~...”

Lệnh Hồ Thanh Mặc khẽ chớp mắt, đột nhiên trúng chiêu, trong mắt vốn đầy kinh ngạc, nhưng chẳng mấy chốc lại phát hiện không ổn - ngực nàng bị một bàn tay to nắm trọn...

Bmù
“Ngươi... không ưnơig cuh ?s!ao in thua
hPogn ahưc itnê nghe othe hn ngt nhất ưnngơ ôc nhLi cm,h n qua.” ,cC
ươgiN đ thành thúc, ta óc Tn nđúg ncgh ,hn đã rtnyu tch nhoá sao không di hhìn kih tử ưgiơn ếtbi hip rtcư th chân ếtk Huyền T mlà gdn lúc ntgh tnh aos? hư?” giơNư óha gì, àl nh ngay :ápđ óc Tử h Snơ, Hoan Huy nôM ô,htgn
iôL cui ng,ph Vạt đ vn Ng nngưh oá H Lệnh ry tuh,T iCh lnôg hpp urn Mc gcùn tức đáp: dừng im Thanh ,gni tm
võ ca hc H mắt ưnvgơ nhgưn Lệnh rnuty aoc t k ph chân đ,o ũcng tht Hyu tngor lộ ,thy pg chưởng Mc m n,ày s ognrt yutt õv môn ht mịt: loại hThna đ T tng Sơn, cahư nhiều nàng v
?!
yht :ar haTnh ũgnc không nHao tay ơgi bạch, ôknhg nT mà H hLn biện T cM tin,
táB Ngân Tc.h.. Long
nahTh hnP gn lp tm tức i,l H đng stá ánh hnL đng cM !khí
Nhưng đỡ hátrn hìhn thân Tạ ùndg nđó mà đòn, ly Tn Hoan eoth áitr, ncg mà ôghkn .cyhnu thế ilù hcưng âhcn thế thun lc, di
hnL đây, :ih H li hĩgN Mc anhhT đnế
nc tử .đây nàng là va ri đã chết ơc hội Ngnhư gđnú ,ihêuc u,đ ếun sao kích còn phản tương tnrgú àl ri, hnsi lmà nàgn bất
không p,hu ih có ndgù àl “Ta li nhda Kiếm õv há thân Pchư xuất người?” soa íhchn atuh á,ihp nmô Lôi thể ơưgiN ?in
Đgùn
at soa ày?n tương đơ,ưng đnế cao mc nH ctá itu th nghệ võ àv
m~ùB
đã chặt Hoan, eló g.tnr tay yat Tẫn gb,n sáng gi sắc chưa tay riát mt hcán đỏ ahhnT lên Tạ nahx Mc Li H Lhn t,d áhn
nth vy cng od Thanh d Tẫn một cM gnrot bụng àov av bcư đánh thy H ,ngi chưởng ti, T av lòng hLn o:Han thcú không
tr hkí gưnhc lại uC, này giấu mũi trong lực’, néb, yếu hoc đánh mượn onLg là ártnh mt của nmu, lực yqếtu ynà Dch là Bát ht,eo gi nnh chiêu nc Lgon onàh toàn uêhCi này nđg htn thật ôV ta cs Ngân th ra hc c,Th ngươi.”
nT mi iênhmg ct iig ,iđ gncũ đ ng,c hngkô noaH h b d ch:íth T i,ng nth như vào yd sờ tm t cút ánh
ta chạm đnag khỏi~...” gnúhC t hátrn t,hí khó là vào chuyện huan
htn pch tury hi nLh pt. H n dần tiên Thanh biết mt yuq h,mc không ca Mặc c hná thêm,
Sc nat mt Mc ghn:ĩ orgtn Hồ htn hnik thầm ngạc, òcn biến, mt Thanh hnL hc h ãđ ac
hán nuốt trái iơưt mc hn iv cc mt ,nàng tuh như èđ yta cM ôc nT phát Mặc ưnơgn aHno k vạt num giác nih tốt, lên ,nsg tay vàng áo nă T v:
nưhgn n hnư tht hk tiu Hoan piá,h ahưc T t gtn năng Cốc, cM Phong Hồ đã tr inLh nhhTa htc hnge hnL h:i có Tn thân cl aqu ,vy ntêi xtu
tha iháp nào?” sư môn Nơiưg
...
Linh Cc Pohng âuđ?
Tẫn bí: ra làm hnt oHna Tạ vẻ
tng htn thật qau, ..đo. đo gnhtô Chưa ngeh
nhân tu, gtrưn hntôg oing rầy tnahh ôc uyq đ dmá nôghK sư gnmo ngưnơ cảm.”
ciêuh “Đây gì?” thức
trạch, cư lon n ihc ngtor i.b khng gntưh iug xtu không ẩn dám nhánh oab định cũgn ênhiu ênb tiên nơi phái không đạo Ẩn ia thế ônhkg itn hn,i olã nsơ ênyxu hip iđ ,nôm
ri ,li hct thi nghĩ Lnh nhất cM H ngnh usy vấn: Tahhn
tư gnn õr xen nề, ar hák nòc đạo Chưởng oán. ln mh,n hátp cl tgnếi nràg
tán bay bay nlo! quạt, rng nđhá chưởng Khí b thành uas đy âsn bắn lá rụng cl píha ghkno ál ra, to gnrt lực hhìn
Tẫn átchr cM haTnh hty h,nìm T émk vô Lhn sờ ngực nnàg gin ùgcn: còn tc H anoH ,ic
ưign sao?” ơSn, sở Huy nđhá tngrư s nđo Tử óin ,thin yl sợ đã ncò “Ta ta ch ưnơgi hiln
o,bé ngưhn gti :chp i,tl T điện đã hi võ àdy mt uph chớp tht b da Tn aonH
Xèo xèo~
đnhá “Đến, ta một iươgn hưgcn.
nT Nhưng kgnôh oaHn T g!ì hn h
ơgNưi tiểu tc ôv àl !s ntê
hãn tạng, s.ua lưng, t,h xynêu phát hnôkg ngực tạo hKí àm sóng, átri phá ơc dc cho ra đến ph anl nhưng íahp ôcng ng cnhá cường lc gbnù tay tay, ovà
rt Lệnh ca một đ lhn cếht như đồ đăng hanhT mặt la, hngi éhcm ntê ùnlg cM kiếm chiếm ádm tử ac n.àgn nơgưG num H itn
rõ ht,pá Tẫn ngtrô ynuxê gtơnưh hôngk như đạo b đã khí mnô ýl, aco giống chcá dùng lc vào không ahó đả tn ,th bao gànn ra T h,t cl sơn bn hui tương t ép .unưg ùtrm nàgn Hoan pháp piết sua dẫn thâm cgnũ
đã đúng àl nigươ nnê giơưn hgnkô gnd úcl, nm “Đã t aso hpn sớm?” dừng htí, t,hng chc
:id ht õv àl Hoan nghĩ thấy hìnm ar b v,y lớn ión nưh ch nhưng cm ,ar q,iáu tht óin iếtn ra ynà ba tth hng tự húct Tn có T mnă k
Tẫn Tạ gànn chịu tiht ngơưđ áhp ‘tiếp ôgkhn hnưgn l nm aHno cgnũ êinh.n gnc iu,chê óah hìnm t khi th nàng lớn, áhtp àl ùD dừng yat
thấy ást Mặc ùgln khí cnh mắt ot! lp ntr này, tức yđ nhl đôi ahhTn H hLn
?!
Hoan đ,ni ngồi khóa năng Tn kóh b nió Tạ ếgh y,ta n:khă htc rênt đều c nưh
làm Ngươi àml ahó hư? “Đã thành nắm oas a?os tim, ngúrt cđư thc