Logo
Chương 22: (2)

Như vậy, hôm nay nàng chẳng phải bị đánh oan, ngực cũng bị sờ oan, bây giờ còn phải cảm ơn người ta chỉ giáo?

Chẳng phải là kẻ ngốc nghếch tự dâng tới cửa sao?

Tạ Tẫn Hoan thấy Lệnh Hồ Thanh Mặc khí chất lạnh lùng, ánh mắt không ngừng biến hóa, mãi không động tĩnh, lại nói:

“Ta sờ ngực ngươi một cái, ngươi sờ ta lâu như vậy, chúng ta hòa rồi... Ặc~”

òđi mnu đ vic yht đ,i mở Hoan aox Mặc ưgơnt ngim nàng ý gi ếđn Hồ Thanh nhưgn Lhn đương, Tạ vn tưngh n,gc ib oax :il Tn knghô
ncuhy ărgn ,nâs Mặc od vẫn ál pnh góc lại không uqét nhịn r,et nghiến bác, đu mc hồi lâu, l, x H Lệnh ihc rgn ích bụi. áct khi bt ìtm nahTh uas ýl im đcư quay htm uđ
gì nòc muốn ưgiơN na?
cĐ,ư n tay ta cúhgn ì,g cáo coi cao ngươi nn từ.” như ,hnơ ôkngh
p,h lại mng tiểu mắng ươNgi lại, ôgknh là tức đánh nđáh at sao? gnôhk coi
pih vườn iph .hsc quét ,uch “Thua nâs ìht
cáX sông?” tếch bnê
đợi .đã “Ngươi
hhTan ci:ág bước, Hồ dng tm hán cảnh Mặc nLh
Nió uyaq nmu nogx nưig chạy.
?onà tìm bn niơgư manh Còn thế môH khôgn? áchk cướp nay đó mi gì tyh hnư
“Ngươi!”
ngnà không b t sân âđm đánh ovà nàng o,da sờ k b nđhá ..ư.cc ni,ưg àl quét tự bằng ưil Nhưng
d B “Sao? o?sa
không?” syu :k “Có nhL ĩngh iph là iagnG xác cM trước hThan ànyg òeH năm ni chết Loan H
tra. này ar nlêi gốc, úgchn ungt k,uh v tih nưtg yuê Nuế bit nguồn khó xác nha,d qaun ta òcn ngũc xác àny ôv hơn pnâh nl .g..ưnt vẫn có hgmiên n, nđế hctế án yrtu điều tM l gntr chết nma óhk gađn
Ban phải ơgniư sân? utqé s giúp nơưig ngyà nigơư còn bị gcn, êđm đá,nh ban b
Hoan yv híun Tẫn mày: Tạ tyh
ào nv phía ếgtin đu tường, sau àM t n n:ngg hôgkn đến cuối
đại lcú yan tùy ma nT gnmi ynà T m D hôm iđ, la đá:p b oHan
bước, bo mt lập ct mc cn:g Hồ ùli Thanh il iếkm Mc iác, vệ bpó mhn hnL iàv
T hTh,nà crtư chưa ngày htếc nT nĐa còn àno? nđế xác Dnưgơ at Hoan ămN ngác: nơg htế
Nghe nha Tu tiếp ..À. b ogLn đã ohT ênb n,ói Dương civ ãđ .ìg hp.i óni nb đầu, tmì úch ,đ ý...” h òcn thu pg etoh nmô tình khiến chết c sông htp “Đi áxc kgôhn
nagon cM gnr, òcn gărn tóhn Thanh gnnếhi đậu Hồ qtué gmn Cầu Môi sọt thấy úigp mặt, ál Lệnh n,sâ ưtrc ãn,gon tr àvo nhảy ert: b cũng
tc đại nghiền thn Tạ còn m đ Dạ dẹp itếp oĐ nh. a,n chngó dn ac pih Tẫn noaH am, uKiê hnanh ntăg cũng ngẫm điểm hCcú cnhô ngkôh gôcn
chi manh ,đcư êny được hniên hTnha Đột Mặc ,mi Hồ ar ngi àino.g có oas òcn b chạy hnL
cngu k công việc.” Qu
st tS
Cc~
ntoh bóp tay ci,á niếb ngực iL hmn tnrê ahcư àbn m ơc iàd. một nh gcn dạng nnóg nrgt đã rgont tay gnc ,td
H hi viện: ingư quay Mc tường nyh sgn, nLh vi ênl rta đi đầu gnàv Thanh knhôg
gnLe keng~...”
iu.h đã Tẫn Tạ Môi ar đng ts ál lc cl uđ ctưr nHoa kgnôh tre đu nói, Cầu iđ rgn,
có không aonH gcnũ yd d nhhTa Lệnh Tẫn b ìg ,cM oán tyh chổi dn cửa H nđế T lmà gôhkn thù k, iđ ìV yl mc ,aig ànng uđ lôgn tb vi t .s àg
aLng nuâq có ơi~ ghàcn k..gnôh. tnh
v civ ngox ahdn inó sạch âthn xuất khi về at Ynê điều nmô nhc hip dn Ta sẽ chc án. chính pd phái, cho art àl,m t,mâ s ơư.ing
nũcg Hoan xót Tẫn hyt hnà Lực cực Tạ mình. mạnh, chi đo
cục~” “Cục
thầm tc sơn pl mặt yv, nhTah nbếi engh h:ĩng gươgn ,sc băng cM H như hLn
khỏi mt ctrh xong viện, ayb niưg không ếnbi óiN rời ty.h
gũcn két, ếnighn ng,xu ànng ohn,à chim Mặc ysu il phải hgnưn dn agđn hnL oic nén Tnhah thy ngăr d,p nd tm nigư nghĩ, ekn al ơhi H ing hỏi: hnôkg nha nd mt