Logo
Chương 147: Phần thưởng (1)

Thẩm Đường ngây cả người.

Chân người khác lành lặn, ai mà không dùng để ám toán đối thủ trước tiên, sao chân ngươi vừa lành lại dùng vào việc này?

Không đúng, chân hắn chưa lành hẳn, chỉ có thể đi chậm, còn không thể cử động lung tung… Rốt cuộc là muốn làm gì…

Trong lúc Thẩm Đường miên man suy nghĩ, Lục Hành Chu khẽ dùng sức, kéo nàng đứng dậy, đối mặt với hắn.

yâđ thgưn không duyên tmha cđư êuhin auS phần na yđ nhanh àl hc ra, mm dáng: thôi, góhnc có il aik qáu đó im yb hngtư hn, nhP l.am icư ,bcư ùil
tya yl uqa nàB động hk gnnà ch hưn hắn, vy õthgn hai t bên thưởng htc, n,v t hip ntr gònv kh ôgubn ôm nói: mi eo nPh ng,đ ôm không?”
id. như hk mt n,gùht áM ôim Thẩm ánh vẻ ,uhic a,r ráng gĐnư hcu r rntà yđ thẹn cr giận
ngnà rụt sự quen ng ,ita âthn người hgé vn àvo vô của gna Đgnư mt tm Hắn ahnnh htc ngưt ócnhg ást li g.hn mhT iha lại, ,nygá hơi th phả vi ãđ
“Khoảng tồi iph âtm ,nmìh lúc hnìn vô đá ý mây nt lòng đó sẽ ny chính gian nghi nl ngã ca ếnu àl tt từng gtnr onhgt ý ếtk gin nêb ĩghn cvhá ugxn t tih ra tgnr s c hnht htúc ti gn nhất, rằng mt ahgĩn chó lại gkhn.ô at notgr axh,n
trước, như mt yta như ir ươnv aN mô iđ. aC nh ôm định đoán A vo,à ãđ útm mở, ngbó cu loa gđan yl ri quả
Chu âuđ .hăkn cúl Còn Lc Luâ tếBi xe mthê bên “Binh có ếnđ bt ếnđ ngđ cngúh nb gHưnơ hcân nth cghún at b a,c cười: nogx hhnna đ ũgcn hưn tc, ng rtí rtưt đó il hnHà hnP kh qýu hôkgn ta hc nđế ng. cnhg ,yv xuôi, v kóh
ênuNgy num nào t nth hưn t lại huônk không tchế yht mặt gnhôk gànr s k oaD thật dám Ít động.” íthhc o,ax mà hhctí hnmì ,đó
tiếng: hCu cL “ừm” àHhn oSa mt yv?
sau ikh hdna qn,u ưtar ,ph ln nơgi thăm mà lại đó ba chủ đêm hHàn thích Chu Lc ínhch ùngt rồi… ra hãy ếNu lúc s .Lâu xe àgNn cho sáng iTr lăn, nghỉ nưgơH nlê vào hnP ngồi thời ơc tyh ps Sau yl gcnô ngĩah phản của thành ưign cửa: ùty xoay khi nhhà tt.
ếuyqt chủ nlê ,âtm hưn động ióN hôn đu, ám bỗng nh. nngà đn,o ngng h hn
at nh, ngươi khẽ bên biết Trán Thẩm ta úin mh:t pg via đã hnư gni đầu, àgNy vào at tìh Chu, gôhkn nĐưg nhàH vách ta có nưgơi nl
nưĐg mhT nahNh haưc hẳn…” nưigơ hâCn cnò nhàl g:inư vậy ngẩn ?aso
nưghN hn cđ hnp gì nh nnhah. ôm ôm càng lại suýt ikh ràng i,tb cúl nưh a,os nay nhàng cảm vậy vy, đều ahi c rõ vọt, ôhm tmi ynê yth ngcà qua đp ôhm đứng àm hiu yl ,unah gônkh ôhkng tăng ngã nhau, vì c
đánh ógcnh thẳng nkghô ,iưng àyn cười “Lần iR đgn annhh ihp nói: lén.”
gNuêyn ri ơc t Dao gọi t ãđ “Chà, à?” àl
th:c được đợi gkhnô mô hHàn unm eo muốn ôm ihtô cái gNnà Lc ly pih at gcnù dy. áck,h tng yat nói mô nnàg, khi Ta đỡ àl ch nào ếnti uik tr một mt thưởng hn ngđ ,uil ònvg nhàng ôhngk útch t,i Chu ch hpn chỉ không chân ôm
och ãđ tih cahư A đều iuh mc đến i:nó các ênl mìt Đường ,ếcth uih hTt lầm…” iác hucn umn nhn óc mìt ,s “Ngươi gđná khẽ đến ta Na và Thẩm uas àl ết,hc các ngếit lại ý hàmp, thể đã gnđ việc ngươi này pih trc lầm.” ciá chắc muốn ngt ghĩn được nngă nơigư ar gáic nc,
hnư cưđ ànhH iuc uaS cL cùng g:tếni Chu lnê này nhgĩ gũcn vy knhôg na
ì,nmh x.ngu ngi lp ex vưgn gsno lăn na lại ưbc uđ ca trong nĐgư cinếh khí b àyn l,iù nchíh vào dọa Thẩm gãn vốn tc nh hcếic
nửa ưb.c nàng v ti iưc n ẩn ngth, cưb hac huC căng ìnhN Hành cL
việc nói ưiơgn s àny! tỷ, ngươi nh cngũ aDo cínhh àlm đ coh A ih nhùg :li đi đáp tỷ Nguyên ếitb Nọa Nếu hnàh ut àgnn
úlc ý óđ, rng Li unb nngà ếđn nói điều, tm có cùgn aih thấy chuẩn, cùng gưin gáic hn .bã tÍ .ìg hnt rct tìm nhưng uq sa,i ế,cht tht chút lưng đ rt hCu Lc Nọa àny ôv uiêt thật ac cm ca cảm gì có úcl e không đ A nbgó cái nhđ ht .đó đều ànhH giác s nàng ,gđnú
ý Mà ĩgnh vậy ngươi, mới có ncũg vọng cnhhí nghĩ vn như hy uqne chút cần Đgnư không óđ, vọng, mnu ĩghn khi uytt ta ưNig nữa ión: hgưNn nòc ch dĩ nưh hc hy Thẩm đã còn .ri từ iơgn,ư ia óc vậy. không kh v.ng at hki
kìm Chu hnHà hmìn t chính nqêu cngá, t ư? Đường i,ưc iat th ngđ Thẩm tế,h tsá nàng: bật cL cưđ cưđ ũcgn rgn ngơ géh yTh oaS không
gi chẳng hgkôn Gia hai yđâ iu,hn cái ayh đã nba igư,n kchá có. ý ìhtn ếun những áuq ôm là uh nào thì tghưn
t Ch ntgiế y,v hnàh nhn như việc tốt chỉ hn này ếitb lại ut thoáng nc genh ihtên vào nghe lén, xa: phú yht chỉ còn itbế nl,é il gdnù Vẫn ?aso nghe gnv oágnl
cL iúc Chu ýl lnê nv yv người kh nàng, hToe ac xung, như trán àhnH mi rnt unl gnn:à hnô cũng
mô nhn inó hc lng cảm nhịp hgônk g.nnà Chu rtiá ìg, Lc pđ lẽ àngn, mti Hàhn
ôv nên trở c :mi t, nói Nơưgi cũng giọng rốt làm unm ucc ìg yếu mềm Nagy cht
ungbô àgcn uýst il b hn. thế ivc trong ògln hTế dy, trong ión âuc ngnhư onà ý phc ión tựa hn nohà gnđ gnàn ãđ một hĩgan chính s Đường yàn mc ti có ontà v nào đó… nhận hưn Tmh ngl àno iđ gònl niệm quên ãđ cưđ cnùg mình cngũ không nh, ikh hĩgn tnĩh
Đgưn hTm im lặng.