Logo
Chương 148: Phần thưởng (2)

“Hôm nay ta đã hôn rồi…”

“Hí~ Kể rõ hơn đi…”

“Đi đi, đồ trẻ con.”

Gò má Thẩm Đường nóng rực, cảm giác như sắp bốc cháy.

ygunNê nàng nói: ud iđ “Đa khẽ .t mt mấy Thịnh aDo Ánh phần, nũcg
at nên ac hpi inó àđhn iR oas? rtưc miệng. thhnà ,nh đ n,úđg đang ta nlòg lại âyb nhân thích l.à cưp còn nữa người li gnưnh bảo gắng tếbi ngch hcính nrtgo cố nưigơ mà, íhtch ngiơư, ì,g Knôgh hắn li thật s hn nam rt at ngậm ti ta nió hCng lẽ ngươi ig
nỡ ôkgnh A ìnhn đi. Nọa nèb ngoảnh ,tngh uđ
đ Lâu, óc Tơrgưn sử uiqá nôgt Ngnhư ũncg :nói bọn s n gnnh gươnH àl h như phm h quan itnh lâu pphá rmt môn h. iug lhc il cl mph nhng một mhT nađg ca amT htn B hPn ngâm ếb đ Pongh thn ưgĐn mti tưghn iah Du nhị, cht lão tv .tu chiến hôgnk ni,gào là ppáh uhC đi, Liên Thiếu là amT
phm och ghntư bếit giai, áuqi oab hm,p sẽ gnkôh hn olã những chuẩn àl, nhiêu. óc mTa s hNgĩa tv Nh
óc phn công náhđ oCh gnơTưr ihuTế hộ này, Du hêtm phe cuộc thêm đã người .cưđ àv ta .áp.h.p kh,ác nên iL nrt sơn hcc chưa du nghn vn
đón cả, dùng ch .i.r. hnt pếit g,hnơưt theo mình gưnd là ghnc gtnr Ừm, mhT tốt Lục cần trận đ aso ar ysu chiến hgnhên Đường Chu. nnh cn mt ncũg ĩnhg thái Hành ùd gì nhắm được
ncũg lưng hnt hTi sát?” Kônhg êLin Nguyên gnya đại :áuqi gnvo, Ma tđ ?à Chu s nhTh cs sau i,T phc được gcnù đường kỳ có iga Dao ri th tơhưgn ácC onPgh đi l,ui tay không it niơưg ntgh iđ tàn nTr thật
thể chiến Đi tvư mt ôgcn s chuyện cấp nb nhât tnihê mt h vn c,p ht àv vượt rút li Li thực hi, ngôhk mhp, ih.ã hTm vi huêik tu li óc chút g.nyà ũgcn àl ngkôh ôC thế, uQ tyut nếu oca thân óc hìnm pc l,iu ntào cg, ylun Đường Tahhn ơnh ngưht uSêi ãđ ht nhgtư áhpp Đc đối một
ùb cưđ .mt ám ia n,inêh của aoc maT ca êcihu so với hại igi iuđ h,mp gi là trương phàm triển có li đ iưgn ,intếg với ar Nh ch mTa nhôtg đều bài. mnô nhiều hN vậy Nhị yU oeht àl đ cường cảnh hmp Tuy nhda ích mhp àl li sẽ ôntg inh nháp hơn phát mếgi tông nhất pmh đi ngtơrư hc làm k,hcá iug vẫn h,ưtgn áonđ không àl hmp. nhiên. môn s phô ôgKnh danh Tông hucếhk ômn ln làm
đna ca kchá lại vẫn htc th tn uq tế dù cl tm ,ra .uđ Hưgơn hcếni ,óđ ihp của cảnh nhưng hPn ar ca Niogà đều áhk h gii chủ ch cũng nc cần lc uLâ cười, phù cht nhkôg như t,i năng đan ncò ginư vài ,sư xme àl auđ không hếink mc lc đ
b iđ uqn, s nhân a?ưch úngch ãđ Chu any :inó lên ch ta hnhTà mHô hnàH nhcu Lc xong
Thẩm “…” nư:gĐ
Ma nv .Ti ànhH Trấn mnô đang cL Lúc ,yàn Chu hna
tầm i phẩm, Cửa ênnhi .ưhntg mta gkhôn Thượng qu
L,i àv uến v chút, nht hỏi: có il “Thanh ưs Tmh nam ưt hnl thế nht ìnhn am nào?” otá tm ucQ ,Li Đc tbiế htì,n t cẩn đạo ngưĐ sẽ đôi nưiơg của nùgl Thanh
cS hnciế eoth ghôkn ásng oaD đ .ynà ng rtn õid đã hhnT Nguyên êmđ t, c itr
ghn ,gniươ na hai iul Dao at trách nơiưg đừng ìtm nói: ra đó, ,úhct chịu cúl nìhm ac ôgnhk đyâ nươig còn nhi nió mt mt cnò li sao, as hơn kgôhn ghNưn v tbiế nig,ư ig v il hthnà ta!” ig nv hniu, chút toàn đ il ms vì hco iđu này chỉ Li lmà óc n.gb nthĩ Cô nhìn gncũ tm naThh Hn ch nhmi crtư bình ơigNư quan gnnà ihu tr việc ir, cĐ cho khó õr àgino k ugêNny nh thấy hnhT trọng, tác íchnh phụ àrgn lạ.
ôC àhln nhKi abo nnêhi Cực hkhcá như ra tt lắm xut uđ quay hTnah Hngào uq ếKim óin: ngôc hKin ì.g gùln phải kiếm, Li đã ikh không cĐ không áphp ếhT mt uđâ vậy. l,i co chuyện gi quanh hln
trận iđ người đã v ãđ rồi.” Lục rt là áuq tngr trong ếibt nhân tươi nhiên đcư hay ghnt ta hgkôn r, cđ nể th idn umn y.v ác, mât ch hôn àhTnh Đgún hpi vì l:nòg tt uhC grn này tốt, Hành ôkghn cưi
ca ưnh ákch il sch tnr otrng ưngi ròtn vu iL sự th vậy?” Soa khống Độc ươign aThnh mt: Cô
thể đ uiđ tếib ếTuih nh hpi dùng miKế Cho nìmh ,bay ihếTu đến ũcgn nb đối hgưpnơ được. Thất, gknôh u,D Dù nhờ iCu gnnà ht,ng Bách nàng thân ôhgkn không các t hiP Tmh nv st.á theo… ngùc thể cũng tru rơgnưT iah iếgt ùngd nTgrơư phải Du
Li khăng Độc ý khảo tmì s gnnà khăng iuh ln này k.niế đã như” cản, cứ đình tham hi ra “nếu áic num Cô sao óah gănn hhnTa gia àl y,nà ginư
ànhH phen mt th .unl usy osa lúc qaun thật tyh nhất sự hip phải hgúnc Lâu ht .nháđ hkôgn im đã ếNu nnyguê ếth này ,ni C nào, áhcc gưnHơ gnũc Phần nhiên sụp. khiến cL hnáđ t s sát khí t có Chu ihun có ếtk ôknhg iđ iếtht t nh,ưtgơ
kihô hip Nhg ni mph, iL nnhà gniơ at .đi nc đỉnh ogia nưgiơ aTm hiát nay chút hpm, phc Đc ntgr hgTưn uđ c tam ôC cao.” Hôm nhhTa quả nihcế hinên ghcnó với lợi nhnah ưhtơn,g hnt và nói: b hại.”
at Hy Thịnh ngahĩ túc iuđ Lục ovà Nguyên có hhnàt tra gĐnô dụng không s là ghnt àHhn Dao nưgơi manh igpú rtn ch ca v cuyhn án ión hip Chu: tht ma im, vào Giang vgn đi yuê mt il nmêhig ìnnh ch unq. đ ch ndah trà
aL Đin ưS vi Diêm ntg chưa páph gndư sư đ Người Hành mt iL Niàgo lạ… đặc bi hp ưs ,đo gtnr hnyuc Chu…” đyâ, k đến Lc như nĐi, am haưc àl vậy. ôC một rối: phụ idt coi s ết,bi vi óin bao đi tr hp như thật hTnha hưn aT quyết của yth hNgưn cũng đã ,ra biệt gnt cĐ thấy aL útch biết không Dmiê vậy ihtá hgưnn óc
ta vào có nàn,g mc nđg nưĐg hútc grnot :inmg như ôkngh ngth ôC dngư mhT Li nhí mt cĐ hanTh aThnh v mt, nhìn trước i,L mdá
đt txu ,uđ ynà ch ngnà chỉ sư uc niuh là hc để diện Dao rất htế Thiên không tr trấn hmp ôC Tnahh iSuê hiểu hp gknôh ànng tm phi điều phá, mnìh qiuá l đầu lão Đc õr. aĐ áp hhTná tv rgnTo gnươđ Li ẩn thời. gật
Nàng itbế biết Ph Quốc at ơNgiư thế sư nhưng noà n,ào hgnào i:dà kôhgn thế th
óni như, uến là, ưhn nuế “Ta
ht chưa mêĐ àl ihp những uNế nght ln ma iv l.i trn ákhi ãđ đối đối àm Liên mhciế yan Hành một tognr nà.o này l htn.í hưpơgn tm êuY của óc ccá ôgkhn àv c,p đi hc ũncg th cák,h uhC Cu,h ntêi đcư thế Lc thường aoc thời được không cúht thi tm là tm hơn yv đời nàng hcc ilnê Phong chiến nhgài quá inm cnếhi ht êvmi uư khinh ôkghn hôik iêhuk đu nliê
xa nhanh đ,o dni và àl ũngc Thẩm óđ lại vai có ànhH ma ch mun Đường nói d ngươi usy man rt nhập thôi, cL ra óin tt,h đâu ví ar hơn hc nếu huC ,ión gNiơư htc t ta mnu còn an
vệ ôgnk?h ncò nôh hít ngcù aT gá,c phải còn hpi ôhgkn gưinơ lúc nkhêuy gin,ươ bo ohc lời cui ch đứng na ơưnig pih
óin ônghk yan chưa cần uến ciư: ..ba. gùdn t,hc Lục thành ch quận hộ m Chu gi bây chủ mm “Manh ũcng tiệc mi hànH ,ab th “Tối thêm ta phi im gman thành nếu th vệ?” cáx iphn mt