Logo
Chương 228: Đồng Hành (2)

“Bản quan chiếu cố ngươi, cũng không hoàn toàn vì kẻ thù của kẻ thù… mà là vì lần này ngươi lấy thân làm mồi, không sợ hiểm nguy trừ ma, bản quan tự nhận không có dũng khí ấy.” Mạnh Quan viết xong thư đưa cho hắn, thở dài nói: “Sau này có thân phận triều đình, cũng hãy ghi nhớ tấm lòng hôm nay, đừng để bị cối xay quan trường nghiền nát, quên mất mình vẫn là một con người.”

Lục Hành Chu thần sắc nghiêm nghị: “Quận thủ đại nhân cứ yên tâm.”

Mạnh Quan chợt sa sầm nét mặt, đứng dậy phất tay áo bỏ đi: “Chỉ bằng con mèo trong phòng ngươi, bản quan đã không thể yên tâm rồi.”

Lục Hành Chu: “…”

pnh hành người mt hồ ra Huống công hn phải o,và ht nd cgnù ph uếN theo nuế tìm hn aihk riêng, thân hia hgônk .ànng gnũc unm àvo iBù hcthí đng ra .hp
————
…………
muốn ig ngược gcnà tm àl ếnđ áiC hat trận. đúng đó giết, hnđá tiếp ig àl adư hncó ,nmg sao nghĩ hnôgk tên a.n kia mt hoc ngnà nH nâ ohc àl âBy s u,đi thật dây ...ýl gi il ãđ ct th ghnôk có ònc báo nàng biết thù, ngôhk
h nha không àl thành, Nếu n rgn không biến iđ môn ibết nào cũng óc mình il Hợp thù đến n mnô tm thánh tm gntô thế k rêTn này anoH àyn hnn ,đưc hn.oà ca mìh.n Boá đ thành e ôhkn?g chịu ôgnt thánh aht
ab ukh ri, angng đi uqa óiN nưgi .ch
xuống mách gếnit ta Sư òng Na áđnh tm nhảy gn..b.ô A tội: n phụ, giường, nc nàng rồi.” gđùn
Khgôn ưđc a?so
iơngư hyã thn cn liếc ném giết nv, ra bèn lên, m:t bạc cếht tới ,àg ãđ yđ. tm con Vn iBù thy vt xách ngôl ơS chiếc mt ps yV cưb ếgnmi gtn
hHàn s d Ta còn d ònhpg nhua huncy liếc hia ă,n trên quận nói aóh oab nhìn, ưcah by ht bnà Lc ưc.i bánh ra vứt nv uCh đáhn ,ulâ abo trong tm noàgi cóhk htt iưgơn lâu?
ta ngươi àvo at ôlun Na giải ta, chC iig s?ao vẫn hcc há:đn A là hưn coi yat ob voà “Ngươi
mi ntrê ơS bình thấy, tít ,li nhìn axoy Chu mt gónn thường. trỏ ciếch ếym chiếc Vn vòng kh nHàh my gnón gẩy, Biù Lc ơưvn tr rồi dgn yếm
nào? ok Vn :rgnă úm,t nnhiếg inó unq mng ging iđ ùBi ưnh gĐnư của ta ơgNưi htế Sơ ?à yàn igươn
sân, hCu trán. Lc chếCi ttí ănl xe nhHà oxay trong mô
này tr li chân uđ không? gynà c Nọa Hhàn Lc thế nương uiv vẻ. nàng My đi bng ưgnđ ngùc muốn ôc nói: soa ếnđ trước có nào a,t ággn.n chặng ếbti thì hgúcn nhà,h Knhgô ngáng cùng ncgù Chu A đang ngòl hkin ciư gđn ĩhgn nưngơ ì,g Suốt ếitb àl không quay
chưa? Đây ơinưg đồ cái iùB đ đi nâyg uCh ymà óđ, ca inươg Vận hnìN ob ếym ingư :xt xám hníhc đủ đấy.” hnàH amu cL mt nnago àm
itếng: .Na Nưiơg ?vy mt ìg nagđ àml oh àhnH Lục “A nahk hCu
ábo thể ph thật s nào iư:c à? điệu umn Giọng at Vn bọn nữa. Chu cL mun đó, thù tb kônhg được ơhn Hành
ưNgơi cô ta mlà “Này, ũngc ùiB iuc ohte còn cgnù nnơư.g ànHh bọn gì Chu ênl :ếting cL
,at tm A hđán là áđnh int bp oàv cưah Vận ngươi!” phòng, ưnngơ đã mông người, tr:n aV ac bốp” gynâ giờ sư ,at rêtn mới ưg,gin đã bối hn Nọa dám èđ òCn ca phi b at Biù
úcnh Bùi nv Sơ ps mn hhníc. óđ hkôgn Vận
icu onc ơS đi. phản Bùi ném cgnù rt ưing git chiếc rêtn có túC~ Vn gnùd myế cngũ ra, ng, sc
dành àhThn Biù íhhcn ìh.mn caưh chính kih gnt hà,tnh đường it, ra ơS Quy ra thực nghĩ tên hco nco là gnM ưtrc nV hPaí
.nhc lòng v tr d ânng khúc ohnak Lục òcn một ,npgòh gna khioá Chu nHàh
yhtu đu riT âl,u ognph ,nùcg cl nđa v bt ôihk êuy ođ k nữ đà, tui yb d ph!c n uic mạnh at khiến gnpho htế ncơ ãđ uqa ythu cth dcư đã páh hay gni
đ ưnơig gnTô Li ac soa? n ri lang hay đi khp ơưnig nhr hnư ml mt hgnat ônm ni.ơ náhth
có có đu êhT tnâh .hp phận yV uh ?ìg ếhpti, thể không bằng
trầm Chu ál,t Hành Nọa.” “A mt htc cm cL g:i
lâu s ấm mt óin úcl cho đ.i Đánh ùd hctế phải ũngc thành Bùi ngáng ta iơgưn sau đ at im àl gcnũ ió:n ôgkhn thế, c iđ, chnâ nV chịu nihK
đgn htàhn nha tr othe .n..àho ânTh chhít iđ dự thường. onhà, hình nhiK chỉ ahn bhìn Đến ydu ph agmn t,ih thn tm thư một phận mt
m.t cnu pđ Sóng ucn, uq mông
il htúc inó đến uCh Bùi gia, giữa hàthn htt tâm. qaun ngnà có gia... là cL động đề Kinh nV Tối iùB nghị Còn điều h qau Hhnà tra iùB
rời muốn ũngc nơi yàn. ikh iuqá mN qu
ĩngh mc yat tm cố bn Chu tv àHnh đ iàgon hco người :tm đi mun ta tđ gơưNi nhn “Khụ.” ahty n,gàn đi, myế ,gànn Lục t êln t cyh ngươi…” hcm ý
tàn: Sơ đó, “Có Biù hco mn ps huyệt đạo nV giải tor như ta…” yàm nĩlh bn hìt mặt gơniư
Chu àbn tới, bao loạn báhn ri yb áon l,âu “Được iđ htcú tay lấy dậy: Hành kéo êtnr ngnà ăn áhbn cL mt
đâu ta đi ènr vốn èrn đ xuất ?hc ai nơs Ta yunl quản ny,lu
ma ihn ếtk đạo” đ này b khiến có, đua ,hpế unChy còn uc uđ dính nhức tm bối. ntâh mna mà aig ihp bê coH
,agi d,ò hc ckáh hc nuaqg ,nàđh th ãđ ra gnhôk nh êyu đại imnh hắn ôthgn nàng toàn nhà âtnh như vào lén đ nhoà hínch hnư ahn.u tlú khó óc nB uếy là óc inmh ht chỉ gndư n ăhmt Bùi
tm lgn nb bcu inogà ưhn tcrư cả nêb hu ,gì đu ơS lộ na ếmy Vn phaí ahíp óig, chp chẳng ra ceh tr ,noc cái i,c ahi cưđ y ùBi
vào trong iChếc gió, írt yếm lên áhtp tiếng “bốp”. một ca, đập ar
ônh hp ái:c àHhn mô hnu nàgn uit ưinơg tm giáo Lc uyê Chu tay nữ.” pgiú tm lên, ưS
đặt at A hiơc unm nàng: axo in.ó Hn và t aN xoa mt Ra cyhun ionàg xuống, đầu t ùBi t,lá
không óin hừ ti,gnế s nh k nhgôk ghnưn nV không ơS êuki nc, gipú h.tt một dám Bùi hc
ciếl gMn A uaq ngựa đy xéo n,lă s nags nmgi, iChcế trong Quy nập có nbê tay xe xe Thành, xe pt nmg mút dòng tm kích. người tp của tđ hai phải, Na nhiên lăn nyuxê ok
từ đã êinnh uQ áchk giả đ hna àny mua ns hiểu, không .mà ý hcết vờ tit nhhíc người đây ,tưcr àl c ơhci itu ăhkm đầu
ca ngoài “Vút~” mi ayb myế nrtò vào. t oxya ếhicc Mt s tinh
umn at giúp Tht s cn chân à? ta ngáng hnkgô
iác hai ãđ aN mn nìth hty ađgn nắm Bùi đến mắt này, ex ăln ếbni b mt uêy ra n ongx y xgnu, tm đã hoc ych Vận ănl nhỏ chóng cyh, chặt av nhanh ếht cm thto sư vứt o.ginà ar đm xe khi yđ mất. nli ,snâ ph, ,cph ln Sơ A ônxg mc cph đầu
nìmh ,gì ưc.đ ngĩah hngôk Lc cũng ra nNgà tra tra knôhg àHhn nghôk hCu àl t ra điều
gì, ngược cu nhc vậy, nàgn àl đã thù phi nếu lại ciá ni ncò Nhưng hắn. áob
tro chhní. hkgnô ia ơS s?ao lòng đó gnui, Ngươi ưhn únch ia nnhì hđán nV mn ps iùB ilư ra
kia, Vn mt ếlci heot iùB xoé mgn cây ok m,út đi gcũn kgnôh bnê n.hc ubi Sơ ôđi ưs một cm đồ
otrng Tiếng nnhg inó ngh. chợt c il
hacư h,c vn mt ba Đã hmô Tái inx làm útb: inT nay ri đcư ~ itếv hôm th chương tháng nhé. hia
đ ca nNgưh kể ynà cn uhC Quan nc cHo cưgn Quan Bùi ghônk ém táhi t a,n tc nh hi họ, ih h tr những bt hc thời ếpti nV gncũ nMh ar ýl theo có àv tay ca thì pl ĩd xử ra s yếu ápth, không iag nch hắn cL lần íhchn hk.ngô xngu gặp Quna cunyh unm xem lại ánot úgnnh tạm vào. ínth cL riêng ahy nhM bùng oa,s Hhàn cần Mạnh ênihn sẽ tya đâu
ngôhk trong òlng d. lời, có Vn od tr ùBi chút
nV “Là Bùi hgknô mt đ.ó xúc: cảm gnươi nói
đã uCh cứ báo iưc ưngiơ nghĩ nihK hco cùng gnm óc nói: cL àon. ôknh,g clú tm á,tl ih at y,v unm thù Hành thành bt “Nếu nếđ
đu đu lè iưl ơS ùiB qu nV mlà t iv quay chạy. mt b Lc thò áhcn A aN hnàH r,a ri dưới huC
đi ih đó. ìg cơ hắn, thoe ra s óc htt ôgnhk Nói gcnh được tra