Logo
Chương 229: Yêu nữ sao có thể văn vẻ (1)

Năm mới vừa qua, thời gian khảo hạch của Đan Học Viện còn chưa tới.

Lục Hành Chu lên kinh cũng không còn vội vã bay đi như khi đến Mộng Quy Thành, suốt đường thong dong ngắm cảnh, gặp thành ắt vào.

Nếu không phải vì chuyện của Hoắc Lục, lẽ ra giờ này hắn vẫn còn đang ở trong chăn ấm nệm êm của Thẩm Đường, ít nhất cũng phải tháng sau mới ra ngoài…

Đã ra ngoài rồi thì tự nhiên không thể quay về. Lục Hành Chu, A Nọa và Bùi Sơ Vận ba người đều rất ít khi du ngoạn, thường ngày ra ngoài ắt có nhiệm vụ, hành tung vội vã. Hiếm khi được thả lỏng tâm tình chỉ để du sơn ngoạn thủy, cũng là một trải nghiệm không dễ có được.

đ “Vấn ìg?
dám byâ thật b sự gi động không của Chu tm, Lc vi mngi gnohp hHàn àngn mt hcaư hn tu ấn, nữa. chút
“Nếu nòc t rẫy kih óc yđ chết thní ms cthế thì at tgnor tay ,ri ãđ ntao không nơgi.ư
gnùd Qu óc tu thái ãđ b niết gani di g.chn óc hnnì tih quả b phải c ođ, soa gưnnh anyg là an,hnh trong hct tm t,úch rất n i.r b Thái ra iđ có hôgkn thn iđu cảnh gcũn đây không song Vì Anh cũng ế,ibt v ai ytu ơnh hđn miđ uhni hiu uhtc v gnn ,ch chm
“Hừ.” ùBi Vận:
mặt m.s Sc Vn iùB Sơ ti
?soa “Phải yv ,óđ thì
:này iđ Cuh il àl xem nàhH Lc Hoc có oHc úhkc khôi, còn thá nàng gntôr ápđ Lc nào, ãđ tm nô?khg thní nói bao at ta hoa lại cắm ghNe ìtm sng nnàg cưha hnkgô ếht Lc tm ta
kgôhn ignơư Bây đi ngươi.” hiô,k giờ aoh nc vn ia mxe thể
nH thì lại oa?s hngkô tr
li. hôngk sờ nnê óni Hành huC nhất một gsn chút, il tih Lục
đó, vi nếu ăln ac phi sẽ Đừng k cả ex giống ex àgnn lă,n nh cgôn mao bhc ácch hTu nhp ln ấn không hn để động như vào .nình gđn ngay óin y m âtnh miệng, ahcư ếđn nữa… uđ đu ign hmô màn ,ly uci ra dựa bị xâm htt phong hkgnô htì nch lùng th ăns gcnũ từ n yta chính hai tmh hngôk tiểu ut ámd
n.it vấn kônhg vn âđy phải là lòng pháp, công yâĐ đ đ
thác toàn iđ uđ đ,p ưtch uCh đ sai một nước iv il những img kẻ nâhc cảnh tágrn thế…” ri htgn nói có óc :th th ưnh ohnà lệ, nghe đi dòng Quy Lc xuống hnui emx môh ùhgn “Mộng mất… gnkhô iđ mex, nơi đã uas tcưr cn mt caưh n,l hkác Đứng ab ãv nước vĩ ncg miếu, la Ta àgnn Hành àThnh nnhì ngày ahnt tr bị
uhC iln hHàn àov Lục của hcm à.nng chm nhìn
ntogr “Vậy li tay chết đi, mt đi tính c từ ít kẻo a.t từ niơgư oánt tính chút, toán
ph không a.so rồi? hln gnnà của tiệc ta?” Nơgưi đã ac àl cngũ ut ,gnkhô Nữ mai êht li Vô đã nchgú hkác uc óc biết sau mới ,tm có ưch,a gnkh,ô đã ,hc ưci mu lâu Vận ábi ma mở đường mi Sơ Hi cưi chXí bniế têh N t mà ami gì vi ahưc ac của ìg hícnh hp, t óc ùiB lạnh vì ió:n
hữu s àl song gp bi, ngiư phải tu tm im phản chuyện t trước đ. nay Bi hik ch ps làm, aig nhgn vậy tình đến tất
nhớ đu cdh ôv nbê nags gnl trnáh ra là cạnh để Nọa sỏ .đhán l ab ia, k igưn bị c hcká b A thước,
cL Hành gcúhn đ vn uCh tm yHa sắc ta thu nbà hnôgk úcth l,à mt il ?nhé lun iđ ếicch hc :yếm utht
kônhg ta.” pH ,N “Hoa cm cch chắn những cười: khôi pđ iànog ngb Lục ákch nHao ar, đi mxe việc ocH Hành ht có cng nnàg nsg Lc hnThá th ta im hCu
pháp ôCgn osgn u.t
sự đ ic:ư icư ưhn ơS độ muốn Đng vấn gmn nôcg pphá an. giải Tth t hgknô oa?s pc quyết iBù nV
của đề l Nữ k uc “Ta ,t g,ơnưi ytquế tquyế thê vn at aT Xcíh hngkô Hoan tu osa? các có igi đ vn ghô?kn tr hêngin song định at của iig ưcđ pH
ni nV vic gxno ơc đna về, tu, ođt ngừng chuyển phương, c đ hgơnpư đem irã đối trong rồi mc .đi chốc i:ón iph háit Biù hnmì hc mhc ngos trả orgnt rmt ếuN li ni coh lấy bổ, Sơ cn kôhgn lát, hnđ uNế cần đối taor thế thể anđ
xéo Vận Sơ qua. iBù liếc
chuyện đi cgũn n,cư tm Đgn cnhhí nhki Vận rẫy ch cgũn đ nmg yđ việc nđế bảo ý buồn c ngc ngm .inơưg ơgưni ca hắn: toan ao?s a,n cả nió nhìn xem ơsn ếnđ nhgc v il đu ynga trăng nơi tm kcáh Là ùiB iv cáth vấn ta miếu tất tự tính, đin, đề emx c ươngi
hìt àgnn chết nV nh ,ưđc nghĩa ưnđg itn óin gưhnn tn ôngc hncg ai yùt trách hkgnô tay đgn ươnig gnàn tay Tuy hn c,m ơS iv b nđế khngô gđn chủ ig o.àv gnũc nuế tự thể không ch ra bây mtì nh Bùi ar cmh có ưgniơ
toeh ,ri gắm ht óc voà hc hi hnìm ig bếi.t khngô bàn chưa hln ta hoC ngiư hgúCn bao Sơ nul hy at là soát. kiểm nnê yà,n điu ta vgn Vn ùngl nói: ìmt th tu ogns iuđ sai những ươngi gi cgnô páph Bùi
iếhcc “Đẹp.” lấy Lục ika: ànhH ra ếmy trẻ ocn uCh
ãđ õr miệng ri. động “Ta ràng
ma :áđp hc iĐ ,hi ucâ Cuh dgnù mt Lc tu. ănm àHhn mt aT vi tlo hc đ cũng
il btếi nh: tyh nânh nàhH đp huC gđna phía ,nuih Vận ơhn trạng ênhni “Này, mtâ v ý nư không?” Sơ bgn nam cb, ngực cố sao iBù ĩnhg gnhkô Lc tchú Cảm tt nub ìg,
không .màl ignư Bùi gì? óc .vt cgnũ Sơ ncũg gì “Dù “Có đp dmá việc ếPh icư ếnđ phải gnđ hcng mád my, ích ,tay Vận lạnh: chỉ
ôkghn ,ut nghiên nghiên Bùi “...Chúng chỉ cứu htái at cứu Vn: .b osng