Logo
Chương 237: Bùi Ngọc (1)

Một nhóm người vừa ra khỏi cửa, ở góc đường liền có một tửu lâu, trong số các công trình ở Kinh sư cũng được xem là khá cao.

Thịnh Nguyên Dao lại chẳng dừng bước, cứ thế dẫn đường đi lướt qua.

“Này này này.” Lục Hành Chu lấy làm lạ, gọi nàng lại: “Tửu lầu này không ngon sao? Nhìn lầu cũng cao đấy chứ.”

“Đây là Yên Vũ Lâu, có tất cả bảy tầng, là danh lâu ở Kinh sư, rượu và thức ăn dĩ nhiên là mỹ vị, còn có vài món trân phẩm hiếm thấy.” Thịnh Nguyên Dao thong thả nói: “Nếu có thể lên đến tầng cao nhất để nhìn xuống khói mưa, vừa thưởng rượu vừa bàn thơ văn, thì được xem là một tuyệt cảnh.”

ab gđn dùng v goxn iln soa heng rất có đây?” g:lòn tuyệt.” Vận Vy Bùi không ehNg
Mấy yàn àl ex hThn này nhnà Ta àl Cu tgùn tầng lên ta.” đều yb. ac ùyt ănl ngồi Dao óin: k ac mun iTu người ganb at, êgynuN
àl cư:i at ư,cđ àl ôhkng đnhá tb Ý cL hai àgnn .nc Hhàn uCh
ng ,ùđa gnl hgôkn ?aos hThn âby ngyêNu nđế nng chỉ không đu c nói nYê ư? người, uLâ ca vốn Quy c giao vy ygNa sự Dao gi nc cũng thật ol lại
ôiht vậy sao?” idn có của hc ginươ hT
ngt đinh.” d của ,yv giao mi phòng cđư đều aqu mi đâu, ưing ônghk nói: ìV ntg mt Nguyên ihp iđ tng bạch cao ai Dao cn,h có ưnngh u,đ n.êl k ngkhô il riêng, đánh không nmg uty thn ht tầng Tnhh v đều thgn im lên êrnt mi “Muốn
Dao s htt Nguyên àhn hnhT ?oas có ir, ngươi gyã ưcđ iagi Thẩm “Bởi gnĐư hơi: cùng vi b th dài so vì chân ưnig mt th áhns
đấu chnhí ưcĐ là tiện hưt t được uq đó. agnđ ciá any l:u hCngư t yếu tihô ìg óni tiểu khách tiểu yuq.tế nThh tưh mt Thịnh ,cưđ gaoi iùB ch hôm nưđg g,knhô rồi.” thì ếuN imn đã đãi nd cười ôngkh ,rtên nnhâ hC itu cn n cũgn hắn nôgc lên
àhno diễn Đ đa khiêng, của vô tm ahn iav oci ta ưhn ích này như iưngơ trẻ rồi.
i?a mi thần sắc Nguyên g:nđ Dao nThh Ngọc iBù kh
t muốn áus “Lục ếuN Lc unm trung, không đâu. ghntư Trương ht ôgknh Ngũ tgn hânt mhp cũng ng:đư khiêu itên qu iàgn cnò ế,inch giai, sinh àl lại ihukê nhường int. phm êtni bất nếhci osa? il Chưởng hins mi
muốn ácc mnu á.nđh hìt c Ta gươin đánh, nhgkô
Tmh nghiền tên àny. Thực tế bây sc Đường ath S đã Tam thì nát nhhiK là giờ rnT pm,h
tiện. ba đá khốn tên ìv v gndù àyn Đều im ti ikhến bất niưg h mt ôv chiêu ikếp cũng àvo mà bộ
uCh iươm ti Kinhh nHhà hai phm tuổi, Lục vy? ba ch ih: bảy, ngưĐ sao agđn T thứ hia thngư li mơưi gnđ đứng Thm yàn S đu ôhti Tnr còn thứ giai “Này,
âTn chưởng ngt V :âuc hngn gnus mt giao t đ sàng là nêt lc hc tếK nc b k vô phi bảng cn ưctr ípah sao ũcng tốt, ynà hc t cL êint cùng ioga uđ quả qu ,úT uđ. Lục My sinh uci gtn không tiểu nrêt óc ahdn đưc. nhis êitn
Nhưng các Dao ói:n àl thì giơưn nc. ưngiơ ca bi Nếu Thịnh Nêguyn bc at khách.” gùnt ccá ôhnkg tùy
tiếng: chắc, cưđ. ht óc hừ vy như Hnàh h hia Chu Lc “Chuyện aos ínht chưa óđ
Lần nào? Tam nyà l s?ao mt phẩm, tm lượt cb àHhn “Thủ ếnđ ciu đgn phẩm lòng: Chu óc hcút àl vệ cL hnt tng nhgC đnế ùgnc nmh
là ta aoD .cu uc c chứ, lên inó: Lc nngó Nguyên gnâ ión hn hcníh htì ,ngb Mặt Thịnh
aoH ahi pmh oáHn háiP, ghntư Trần ,tth ,iut nâT đ ac mơưi igai. S T Kiếm iah hinhK
ơS Đến lại: Đ định ăln ta. tb ngăn ex thang, Vn ànđh ùiB đc ácv Na A lê,n cầu nàgn
ra Sơ gũnc àm. đcư nV: ùiB tTh
lầu trò Người ht bối hgnưt Tu ra yàb a?os nhc m nkôgh àny có nl tếh n.yà aoh
Tìm ênl t inươg lăn, gònhp ba là i.r gchn dùng yb xe tng nhà tm ìv ngươi l hắn ngirê một tầng thật nmu được ign vác s?oa Bi gônc nagi s
cho cần ra gôknh àl yuS thật ht nói: vy hìt ví hhnT nd.i ag.i giao “Thật unm gcũn Dao đu grnt như là nói sự êln hc at ơni ungêyN xem đây “Của cngù, ùBi ht,iô
Lc liền Vy àl àv iag, Hnàh này.” Bùi Biù Chu nhìn ìht ơS Vn nđế hnua: hneg nơi íhhnc Va
iut đón qua nhhT âlu Va nkgôh gcnưh .ir ghé thư.” quỹ chào: htư tiu y,Aia nhTh ovà tửu đã lầu, đã
yêu lúc liếc bun xe eol yNgnêu lòng bảy nình kih ynà bộ Sơ rtgno hồng anxh ac hc ch Dao khá lnă cười, Thịnh cũng tyh đấy tgn, thở nV vcá óc ùBi đáng dạng trà
rti êtnr vy nmu iág Nguyên Dao từ xuống hđán ưhn nđ,ế ưid: htt “Này, iơch sao?” sự hn Thịnh mi ngươi
mi ưhCgn nHàh quỹ hìt Vy như gnôhk cười Lục một ci:á at. Chu hnđá ưci ohte iág
tm khá quen vẻ ngm: chút.” Ta Thnh gênyNu mt iuv gnhôK màl cũng đi .t oaD
nhHà Lc “…” uhC:
ihp osa ln Chu sẵn chẳng ginơư hip muốn àl ncò Hhnà nđh inKh kch nếđ yàn, ưs thong thả ,ri oyax mxe vui cL nlă: xe trội aT chơi Đi hôi.t
úT dư.ng ònc ca đnế àgsn đã àm tiện ìg mm đầu àl itu ìth àl ?cưđ ngay m àl nữa?” ,pih Tân có kôgnh ,h trung, vci àyn cũng ngt nôhKg non Ba cl hpm phẩm để b nếu ókh iNưg giai ba cũng ul och đến ihcuê thưng âuđ gncù thượng ta, Tma đã lmà c hc T sàng rt đi đ opt ri, ciu sao T phẩm áchhk hpm ib nhưgt Vốn .có àlm thôi, gNũ lọc d ucynh hnng tiu đgn trẻ nc ut bảng người
đến h .óđ gđn cóghn ntahg đnà tầng cu canh đã innê nhanh uhcn,y ưgni trung đang tm ôgn nói lúc bảy, gorTn trước