Logo
Chương 238: Bùi Ngọc (2)

Lục Hành Chu nói: “Vừa hay để Thịnh tiểu thư xem thử, ngồi xe lăn có ảnh hưởng đến việc giao đấu hay không.”

Thịnh Nguyên Dao đầy hứng thú lùi lại, Bùi Sơ Vận đảo mắt, căn bản chẳng buồn nhìn.

Tu sĩ ngũ phẩm bình thường chưa chắc đã đánh thắng Hoắc Lục, sở học của Hoắc Lục cao thâm lắm, vậy mà vẫn bị Lục Hành Chu xem như tay mơ mà đùa giỡn, còn thừa sức bày mưu bắt nàng nữa. Tu sĩ bình thường làm sao có thể đấu với Lục Hành Chu chứ…

Huống hồ Lục Hành Chu đã không còn là lục phẩm trung giai mà mọi người biết đến nữa… Ngay trong cỗ xe ngựa du sơn ngoạn thủy trên đường này, hắn đã lặng lẽ đạt tới lục phẩm thượng giai, những tiểu đột phá mà đối với người thường là một chướng ngại, thì đối với Lục Hành Chu lại chẳng khác gì không có.

hgcn “Cha rượu, hìnm i?a rót lê:n t nngg Hành cL Chu ginươ uđ là gũnc
iđ yhnuc đã v hễ aDo hàn cáhk giục t,m đi ir Nnhg li ontgr nói: hcy ếcht rảnh hận thì mxe Thịnh iG ,ri uNgynê được. àl chỉ ta t,m hối nũcg lại pnih
êinn công Hoắc ,t ynà ngũ hhanT là Cn. Hoắc
tiên một agn sm gnã sau, ra sinh Trương voà ưntg. icá, m mt tiện đ tùy tiếng mđâ
:tm ra tìh để uq.á at ngại Vy hCu cưi nàhH tủm tay ?ư Lc htT sự crưt
cL păngh ch óc uưr Chu c,hp ul gnt Cả im Hnhà á.tch rót ếngti
hô, ngươi tth sự ngt ar ?đy thì ti nghĩ
gnkhô ht nàho ngươi hThn oDa ,gơưin pc nlhĩ nhuyc a,t ta at nhưng đừng àl y,qnu gi ch thống chuyện lại tch iúgp nêyuNg gnnh nh.ơ lòng: ca iàh mt noá phận, mex .d mìt nưh để ácc can nm thân htni, rất coa hnNgư thn có ònc nha cb bây nhà “Những iưngơ tuy nh ta
tại Hni cch v ìg?
mời? tm, ac cơm hàHn ăn nói ưiNơg ?gì iếgbn hca nó:i ghê cíđh iđ. gia ht không ngươi, cL tâhn Nơưig ta Cuh coH hyt với ínth V lưi
ơnưig Thịnh ơđn cu ơgưNi Dao rồi ncò c gia ntgư ưmu ,iđ iv lngò ca xong, iv qau umn bếit đưa ý nóm lưng ghế àov kiến mt at uh:C Lục Hành ciư gónn uNêygn t,a đó gnrtư ch. at ig cht ùiB
.Hu “Gia Vin :nió ngạo phụ nđế kiêu Ngiư nrT
Cn ih.p cho nnê nào il tih nth Hoắc thế kngôh biết páđ
c.t nháđ tM quny nhhta a,r
uy.hhn g,cN tngr Bùi :nh ôn nHhà đầu áo “Hà nhã chắp Lc iv gnôĐ ăvn Cuh mắt nhìn, ggnn Lc t ra nôcg yta nhn tm
tay lén V,n mà lút phá Sơ hmnì cái, c ly nhHà giật tâm vàng một mnư Bùi Chu đột nh tay điểm ếht ,đ úcL hncg s đt cL átt mà tr vội ph,á c nàng cnò
ãni uiT nể cô ũngc vn ưnh Biù ciư tm htiô gcN vy. ãin không nh :nói được, bật của li ia agi hThn vậy, ,ihu
.Vni Viễn uH coH Trấn Hành
huynh H lc cL che thì giấu aH Vy tch .ir âChu đã
cicếh ùcgn người yêNnug ni,g nd này Bùi bốn ngồi àonđ cnũg Lục ch cgN úLc Dao bnê bàn nHàh huC chn. mt anđg nàb nàb Thịnh ac
kgnhô ếnđ s din ưs ếcth n,g cếhin ànhH đã sao? nH htT rotgn gcnô gi ht tht hm nào, tmèh kghnô gnõ av Lc thcú sự ihKn aig hkuiê ahik lại Chu cHo ônghk
hncúg mtr emx nào ch tĐ Thnh êyn nũcg như thực đại êgh mơ.c ac u thông Kinh gúnhc thường, ynà n,ày nb t,a ngm án đ rất là cũng là v àid: dịch sự tlư việc hna hngn đến gm t,í đnế óc th tv Nguêny hpn nghc lượt ăn rtuy án cp đạo.” vãnh, “Trị uiTr, nl Dao c agyN nằm làm my việc an kỳ tth ihnK at
ra phi :tya tniê ĩd sinh kcáhh uxa Tnơưrg Vn tay trc.ư
anĐ tunry àm báo không ếnđ nhcu cầu Trấn kônhg mới Tân s,ư ac bảng phải vào gbn nhíhc Ta thực Ma n.úđg cl huynh, Tình Ti hyt ac rnêT r.i nên cười: thang phó cL tiếng ms
s, ctá đng àm m.i nlog nh nâhN là íkh lmà phò tht trung hkchá Ngọc át cL hnhyu mi vị tr nưhgp phải.” iBù
kh ntâh Lục v Hành hty ginư hànth cũng hc ?hưac Ngọc: íhap hák kia p,h huC Biù aT đã
trì, li rồi. đổi ùgcn ,c rtn luâ kêin ưnh thì lu đã không agi ut dường gưhnt nìbh sp hppá nưTg uến từ
tm ích hmt phòng sinh tiên nub chẳng Trương ònc liếc .b ái,c mt
nmu gđn Cho khnôg sâu Tnhh quá dự àvo du gia, mt Nguyên hâtn knhgô num Dao acn vi nên .nhtra giao tế cht iùB àl quá
là hànH Chu rntìh nhhT ta Lục ,àNy cl thực ábo do yugênN Doa mặt .đy mất nói: ca hìnt đ
iưc nhàH cL nb Chu âđu hu bng t,a mi giưNơ ca iph. h n:ói
chẳng như Vận lầu, Bùi h Ngọc, qau ùBi đ nlă âm.t lnê tm ưtl đẩy v ex
gnhưC như tỉnh ưcĐ, mộng, nói: ư.cđ va bi qu ưci
h im một àl agi uống ir. Ncg ,òngl óc đã nũcg iùB ngôhk cghún hê mà đã vốn Lc ocH rượu cL iv uhhyn uhyhn at núchg cL nhìn nhau ùBi àv iag m “hừ” ac hcné tiếng: Hoắc hn mt ghét “Chuyện đối àml óđ ,nyuhh htn ư? unm n,ói ig ta rogtn hyt rồi. ácnh yhCun
ươgni gàoni ar cL vy? uCh umn .õv cưi giơưn ,êyn một Để li Knhi ìak, v tánh ìht ngươi hnàH hp phương tất đ đ ndg iph nm Xme hnKi. giơưN li v hkôgn đt htái ca ginơư nió: áctrh mc óni ,mex inơgư ơgniư
pnhâ àm iùB Vn ,đu tib. lc óhk Sơ
yht nc năgn nhHà êint cL nm có vậy nưh h.nt .t ơm, noà hu hội một glưn tay ưhn Vy ,soa Chu snhi quyền gôhkn
mờ ichếc không ai. Nygênu ry ưs nhất v. sc bn nhđ hnôkg hôgnk uyq phòng thú óc anc bố trải lầu chỉ thu gnir,ê ,cgó bn ai bàn iágc gntr nhnì ôv aoD cm tm, xa, ùncg ũngc gnt ,mt n,tưg ihKn oac hTnh êrTn sương đáy tựa Như đã tír ihók àvo lầu cảnh nó,i lna
?it itu gì rnt at hĩng tng b onà li đến tm aDo nói: gcnh chưa nô,h uih chứ?” K áic ép Thịnh “Ngươi ai êuNgny
Thịnh nghĩ nkhg,ô cười agđn ghép Ncg êbn nigư. ó,mn aik cm bên my nbà Dao aT ênn đơn ión: thực hncg ig Bùi Nguyên ànb ngũc àno cách
lặng l cho hty âm iBù truyền cảm no,à ếhT Cuh Lục Hnhà không?” iggn Vn:
lâ,u này hu ưs ànHh trần, óc nhg.ưn nay ,phnùg hc ,áhhkc thong muốn muốn Thịnh đâu v lại ìhnn th s ac c ygêunN đnế ý li Dao tiếp nNyuêg tẩy thực nàHh agi nrtùg ng.nà là kgônh nhìn cu àv đnơ iBù ácc hKni Cuh muốn hn trưng phải nag.y Chu Lục mời Lc đi th mhô nói: hpong D,ao kiến ưigơn rt Thịnh à,m Ta
Dao qáu đã nhtâ âuđ. ta “Người :khy iGa ,oca i.r Thịnh ưlt nđế gênuNy at cũng hcng ưhn ưic uâl thành từ vậy thế
đích mtr ôngkh muốn uống sắc cHo đừng tm ngươi n:xug cho m,i phạt.” kính đ Cn tử nB gn,u ưru nthâ rồi, th idn đã ôncg rượu
đang óin cầu ó,đ l.u tynur chân nhđ uhC Lc bước ginư gì nàHh gntiế il hntag đnế nlê
ac ikếhn hàthn itu tu,n d, nghưN t khcá xí, gien hồ không xu Ngọc ht hết cph thư ib,t Dù tr có được àv àyn cố inó íhk h.nơ uôln gkhôn những n sao ux óc huống iđ sao tth ưign it da hu yha iggn igi hnhà óc ut làn ai iđ uđ con thế nôgc mun Bùi đu tt ưu mna cũng không ,óha kếin. dù han ưhn iag quả cht cúht
l thì dgnù ghn ht rượu, hnnì ra tnh uqy hóa iag Hành áiog gì nàhH gia, đầy htú lại Chu nhp Ta c Lục Lc uCh, ry k ôv óc là nhĩg nếđ ón:i hnnà v,y thong cgN nào khác a,b vậy rồi…” hngc igưn Hco Biù
tim nhìn Lc nsih ar: êitn ra aki ókh s .iđ àHnh nnh khinh rưtc hip hôgn,k mt Lục grưnTơ ntiê Chu, ayt nrotg hsin có niàg
umn nl ta iah nhân dám tương óc hơn chp đã tìm Hành đt t nâT sánh không nné nlgo Bùi mặt mt mười iha c Tú. tênr bgn m imđ onà hpm .hhn Chu il chỉ tht lại, i:nó đng rnêt Vn, nâH tya ohte cL tnrug ưign ir, quya nét phượng, ngb. định vy nuyhh nhưng nnăg ,itu páh ngđ kô,ngh ht iùB xem yâĐ nhìn đu Lc s Sơ nb
Hhàn iv uáq gcôn lắm.” tm nrg du thân iùB không cười ioag Chu Lc t,a e tt nói: t
gchưn Chu thu thể há đã óc gia cđư yat. l,i Bn ntr đang ưnngơ hànH at Lc ãđ quyền yuqa gasn ri, m:m lên at chưa?” biết c ônhkg mắt uq Sm
Lc một nhìn “Gia ph coa mt người Lục chỉ nngg ư,tl ôv yqau uCh hná mt lướt ào,v trò thức nói: htn phủ mt đến nahth cưb đầu ngẩng lâu, mời êrtn đầu dừng nhìn Mi ishn thấy nhnà tnêi niên chuyến.” lại hồi auq Hành chuyện, l,i tm