Logo
Chương 240: Để cha ngươi tự mình đến mời ta (2)

A Nọa tò mò hỏi Bùi Sơ Vận: “Tỷ tỷ, người này mấy tuổi rồi, có phải chưa dứt sữa không, đến đây mới nói mấy câu mà câu nào cũng nhắc đến cha hắn.”

Bùi Sơ Vận không nhịn được cười: “Phải đó, có lẽ còn chưa lớn bằng A Nọa đâu.”

Mấy người ở bàn Bùi Ngọc đều bật cười, Hoắc Cẩn vừa thẹn vừa giận, quay người quát: “Đi!”

Khi đến khí thế hừng hực, khi đi như chó nhà có tang, một màn náo kịch nhanh chóng kết thúc. Bùi Ngọc vẫn mỉm cười nhìn, lúc này mới mở lời: “Lục huynh thật không sợ Hoắc gia báo thù sao? Bọn họ thật sự muốn Lục huynh chết trong ngõ tối cũng chẳng khó khăn gì.”

tí Đin nQau việc ri tM măn hya nliê h ió:n đi đến Phán xuất biết tr êDmi Biù óc ac gôkhn hik unaq Ncg ,ayn nb aL không.” n,ih
hacư syu mt ùiB Ngọc hcc thể h id,n ig iongà bề hnĩg giết còn ơ.ngưi đã “Nếu tl:á bn
bọn li àgcn ádm chuyện, ta at. họ không àlm giết càng ln gNnhư
tt quân ,aig cHo bn nâht ognrT hn c hckí mt ai.g iùB đ ch đ ũcng mt
Lục “Cầu đcư. cnò mm c:iư hCu không Hành kh
thì sau nói đu Dao iv nữa, cơm tán yhnuc òlng uâCh cút ogTnr hnkôg gu iđ mign oDa đi, nghĩ, mt ui.v v đcư nTr bữa nngh Hạ chủ khách thay rời thăng ý Nguyên tùy gmêhni nhhT thực Nnyêug chức, khi yus quả ònc ưChgn ynchu nhTh
ust h.c Lc hn cch yagn ung ngày chỉ hco chưa hkoe Quân iDmê n,igàh hơn thuc ngũc c mũi t huC “Quen tên thả .osa a,oghkn hHàn Mt đã biết gtohn e mình páđ: mặt ta cũng tranh ra cng grn gàny àon hn g,ưin ml
unaq ra giết ngoài aQnu l hkgôn hồ ihp đâu ,ást còn niĐ ít àl là liên Diệp ôV gkhnô xuất ô nuHg aL sao?” sư noghP gi voà “Diêm nhui. có ngoại ra má có, gkhôn ctrư đ tháng ũgcn Páhn gchn ,ihn da cái inưg niKh iph
s,ư àv nbà ca tai ênb nuyhh gì? Trần cạnh: trò đến Sở “Sở loáng là Bên hgtoná nhycu đnế ếintg iKnh nl hhinK chuyện ynà iùB cgN rynut
bệ kích.” hnúgc ,đy đây ts gNc h trán yâđ để Hoắc t, gn nhìn không ưid là Bùi uđ dám têhm niêht vy. nhận: cớ cuộc ãđ ri, đ như hta gia ta Rt “Quả gúnđ m ot đang cgnô chnâ
ùd thỏa đnh liếc th tm ũngc động ,nycuh mc àl ia cho Đây nă cũng ãnm hia Lục ưNg Nngà il Thịnh icư cn àhno nth một ta ànhH gnếim nhtâ mt ưi,ng oDa ca C:hu knghô ctá tâm, đ oas goLn gắp của nàh ig.ưgn hu qua iưgn thức nh đc nha sư, ếnm xem.” êygunN Kinh hngó
mt Lục hôgnk Cuh bên v nhéc khẽ i.ưc aoxy uưr môi, mà như Hành cười
piD Khinh tiếc du nTâ gnon Đc inưg Trần La mun tib cũng S nV thêm :nió ca La hạ, ikến dáng thấy.” gnđ Dmiê thức. ,tághn ángĐ Phnog ôV ithên Diêm n,gB mấy Đ.in Điện pg tăng ca ngiư uđ h agnig knôgh bgnó lgan tb là
ch s,ư ìmt Sở Kinh hắn?” ếuy ếnđ đ huynh yV
iag iđ nb ca kgnhô có trgn s ct đầu m,s góns áqu b ít sớm ũcng nôkgh nhiên àov Đương hnt nhât đặt chác hn, gnn cơih k oci gió. các
Vn Bên .ht cn,h Sơ Bùi nín
uq hCu vậy. àl Hàhn gật Lục đ,u úđng ưnh
việc thì trọng “Nếu at cn sao?” dặt aig ênhhgn ngang vci cákh đáp ,ta ,tr nb num h ìg àv ếigt biệt
gbn Nếu ha huynh nào? Ừm, l gia àvo nếy Bùi cười Hoắc tối ta :ln ùBi dùng ,tT nâth Lục mai ah ,iga của .tt Ncg gia cứ đã thế mật b ?đi đến chi bữa hđn mơc
s gai ôtghn aM Trấn aĩhgn sư. không caưh aM cười: ùBi bật của ô àl ta gánTh có óc ,sư bng Ngọc tin rTn ncò uđâ ùBi ná,gd iKnh i.T nbgó thấy nnghư iT trcư hinK tc mìt luôn lnhi ngoại
uhC còn đang pih li ,v tm: s ohte h rgn hcv pch được.” aT cph Lục thể chờ l nếu hynhu đ mcơ at ta nya đấy, .i.r. iig yuhhn Hành hắn ba t iùB iv ùiB cũng thật gunH đó hknôg mi e hạn
tÍ tìh nhất hkhcá pt óc phức ucnhy ac nên hkó t óc ib im riu uq étp tkế đ ng.ưl vào s óđ n,hkha nòC ht đnh của đ v ayh Đ,ngư hcn óhk hni trở nên uếyqt nb hoàng nếu kngôh ngdù nhưng ibtế mTh ánh uiđ một nh, h hnikế tm ch mt là hắn nkhgô hơn. như hit gh,nôk it ácc dồn tm k
tiếb gnúĐ hkgô.n gì huynh itn hắn tc gnkhô ,yv Bùi về có
ht r.i ihp trp ngôKh Hnhà cđư ho:àp là uĐ cL huC
nquâ ưgin ghnôk gnhưn gia mà nHhà gdnù oaD nhôkg yh vgnũ mìhn c,hn đm thể hTnh đục thật này, tìh đ tv nió, Lục ns.ih Nguyên khcá hpi àyn còn là àhnTh nước sẽ nâc Bùi Chu c ca éok b muốn itn bo vào làm
đ phận, thì thân lực cH không vào lúc tch Vin này sư àl quá vàng uNế nmu vì anĐ lớn... mạ vốn Khoảng Kinh cách chút àvo có s.m ihp
nàhH nh hyã mà không atnhh Chu ý ếist đgn Lc bhìn nà,ng tay hĩt.n bảo sắc
Nếu ta ngươi ng về bọn as?o h đã đáno paíh hnà phán htì
bọn s nêyuNg óc đầu tiếng: h đch đ hc thêm vấn chuyện nc này nhà không nđg hnôgk s ch đ.âu óc hngnú Dao ta gây hhTn ngũc voà “xì” nhưng k nhng mt ayt thì một ,tht aT
óĐ ?ìg là
chứ?” kh V Dao Thịnh i:h yuêngN ếbti eunq ngươi này
chác me,x ti ãđ yv h?nơ ơNigư cnh nhau, th at kết hếink thoải như mái sao cũng quả kôghn hnìm
tệ.” cười: “Không Bùi Ngọc bt
nhúng vào Lục ac không?” dè ión ta chuyện cn Hhnà ta, ưhn ưgniơ “Không nghư óc nưghn nâht muốn hn nói: yta .g..ì yv, không “Ngươi hCu ưci có kingê ôghnk ếnđ ơưgin
coh n,Đưg Nguyên cho àvo. “Ngươi bỗng dựa áđgn gĩnh chỉ iag thấp ai ng:ig h ưt hTm nói người trgn đ inơưg có đi ôth.i ht ckhá iơngư đi ac gì diện hkgôn Thhn áon Hco ar Dao “Cũng idn
ăn gànn đ. Biù Sơ lấy lặng l aty dọn Vận ra, cầm được ,ênl món mặt ađ.ũ trú úlc âhnN hiơ