Logo
Chương 241: Gần nhà tình càng sợ, không dám trêu chọc văn sĩ (1)

Nghe hắn nói vậy, Thịnh Nguyên Dao ngẩn người, rồi mắt nàng sáng lên: “Theo lời ngươi nói, ngươi và hắn là cừu địch sao?”

“Coi như vậy đi. Sao thế?” Lục Hành Chu cười nói: “Không ở yên được, muốn lập công à?”

“Đương nhiên rồi!” Thịnh Nguyên Dao cầm đũa gõ bàn: “Ngươi có biết không, tháng trước hắn sát hại người ở Kinh Giao, đó là vụ án đầu tiên ta gặp phải khi nhậm chức tại Kinh sư? Kết quả là dù biết rõ là ai làm, nhưng lại không bắt được người…”

hgnc aL li. mi iúgp, nên đối người mong cch at là nghưN mDiê háck ch hc ,cũ ta mrt ,lát vậy uđ “Vốn iđ ,n bt nhìn at ,iĐn v nghĩa.” ghgênin thiếu ucnhy ht đâm hai của ĩd ht Hành :iàd sau màl dágn Cuh mc Lục ngươi, ión ir sang ac gưnl của là
êgNynu “…” nThh Dao:
giơnư mc nh quan tgiế hôngk ln ,nh ếtib sơ săn ắt kih iđ kiếm ta nh chưa by chc thy dám đang nơh s d sát lại ápht ar hôngk ngươi này nh hgi ănng vài như ngừng k ơnigư li Mà hin ìht tht mìt bt ,vy còn đi hpò,ng aBn không ignơư. dám t.a khi iơgưn đề nưtg nơiưg htt hk s hắn, K ăging h nếu ếitg tryu ngươi ihò, ln tm uđ cực hp ònc tay, sn,ă hắn s lòng
nửa an ngêNuy ?s tTh oDa không: hThn knôhg ưic
Ti đc,ư “Diêm nrT cũng nh aL b tb nkhgô Điện ưn,ig ai là gtiế Ma c ym trách v đâu.” hgnc ơiưgn
mắt nr:òt dmá rnt Hn ao?s oDa yêguNn nhhT
Doa vui nh oátn ntorg lời óc il iưgơn ivà gnôhk nói thể biết gần ưnh ghé đã âyB il gnòl? v ai Nuyêng ínht ngnưh u,đâ êhmt phần: Thịnh giờ
đối mà gphơưn không, ngươi ta hạ bàn: ac cứ gan sao? sát từng Nuế của để ơưgni nigươ Nnyêug cnhg má oci phải cừu đ!y thường sai, chtu không hạ aoD ngươi, htcu náođ “Đừng hip thế Li nthá Thịnh at !ũc hắn hđc
il ,hntì gian tmh móc hnn ghét Thịnh ra, thìn kia at mt lui hnìn chí s umn gđán ln đôi htt nh ghcn mnìh không không. ihp ta ca ưcđ ni êtn tTh làm Doa rồi, đến yv t uáQ ngờ, nếu ó,ch nưh mtâh êgNuyn chịu mà !ìg hgni yàn
gn thô Gò àm :ghn ynugêN tục.” Thịnh oDa nàh “Cái ,íx đi
đy đnga hn nhgkô ươiNg tb ghnn iph đều gàny ?ch rtyu àny
ôkhng không sẽ đt vn n im iak thật nếđ mti lại. àm chết cái, nnhêi bng thật knh in. bình yàn tiếb ráTi rt iđm il cL khó nói ntê ý mki ,nyà ếhkni nàng điô mthâ bị ta hu nói uâc gì tti âuc àđo ngòl. il s il ncgũ nhìt yhn ànrg này trọng như đua irT óni itbế ưhgnn của một đua chưa ôhti, ai niưg được ar nm lòng ìnhn sự ếtgi này, nàng pkếi ưgnd ig táso huC trong gùdn mt lnê uch hoa nHàh tb kh,ác có
yv, ngửi có thấy gn hương đã tóc nữ. ưnh hGé ếuhti ht
đu tm, cá. cúi chớp nă Na chớp A
aSo vậy?”
hHàn uCh không óin Lc gì.
ãyh huC nm óin điểm của ca đúng hiểm, àl cL nàng nhHà óin đ tr v ìv ir t,hy bị nigơư trọng vậy… tm chc ánDg hTgn mt va ynug hĩnl ch .đmi ,àyN ưci: nThh xin mếhi il “Ha…” uâc htt âuc như rgnt
ăn ơri nình cht mt y?v cúi hnìm aoD đâu k lạ người: cái, đu trnê nNygêu “Sao nThh
cghún c đ ac thn Hàhn má.d gđn ntghá cgnh hội tìm Hn Vin ,tás ơc onrtg này Vni, rp áhk tt thở hắn mình giờ, ámd iv nói, một gnưi Lc s mà ròng tú nhìr vị nhrìT cngu leo chỉ írt tht lại nlê tnâ trường!” inmh kích miDê uaqn đầu đ điên uCh s nìhrT irt, Ly ai nhất hắn cũng lcú ngĩh âunQ. ngiư xuất hcyun “Kẻ dài: by
Lc iA tub gnmi :óni gnà!n nói ta sợ Hhnà Chu
,ũđa dừng mày hHàn íuhn Lục nàng. uhC hcm nhìn mch
ếh,t đều iđ ac có àl hôm ếkmi gĐnú tích tưrc đi nhưng hônkg ìg. cnò utgn nữa gưhNn tin cũng tìm ta hưca t ìmt tc mình snă mấy hắn, mà.” ađgn
rồi.” lườm ri tm rồi, biết “Được Thịnh ygnuNê oDa cưđ cái:
nôkgh gn ant Nhưng v êrtn vn mặt hgn h nếi.b nàng
òcn sự hmô .heto uđa nhkiế v y,nà nighêm giết kề nhìn ùngc iv gàn:n ôgkhn nbg àl th khó Lc nc phải còn gniêk óc cũng uâ.nQ at c cnh, Hành ếun thị ,at đi gôkhn nglư ôv đ “Từ ngươi ăngt li lo aygn phi mắt Gtếi nhà ứng ngươi hữu gia ihp gưnơi xí lnò.g có nỗi èd nThh hCu bnê ac nH h vì đi ir, yan ta yu tìh vào họ đo túc tr ãhy Diêm ngưc hộ iđ tth ta giả, hnp nũgc của
iuH :câu tâm, không ai àm óđ báo sẽ s là êDim ngươi c ếđn niơgư Diêm thấy gôkn?h ênb Nàng thêm lcú nói Nuyêng knôgh ưnNgh cũng ta sẽ ngươi nếđ yên giúp mà! thù .âuđ hnTh ngươi yv “Ta ìtm aDo như tm lộ ttếi âQnu hnm đ, không âunQ iph ?s
êtn cư,đ ìth yếu ta ubĩ hnk tr :ăn li ghkôn thức một ta đó quá gắp npeh sao? mun .hnn àny ncgh mm ta óni trước, m,ôi phải, uhC itn hiTô ncũg Chuyện cL gtiế rồi ta hip Hhàn đáp yat ngươi hắn
ri chng đ chỉ hk th uhC Hoắc gần aig quả. nhiên Ch biết. ếigt s Lc ihp nc ếnđ không at ếđn hn hắn mắt Knhi ncò của nđg htn hco i,r nh gnăn cnò “Ta nhiều lúc lớn. ãđ địch ,ta À đây.” cừu ìtm nh Vy it cn hniu nđế sư àhnH hẳn tếk vậy, đó ưhn để biết ơiưgN in:ó rất hc cũng người óin nếđ Mà nên uđ ta ta
ta mt t ênn lại ca nhhà chuyện ghé s il sao?” huuk đưc uđ đã tB ri th ,nh ?sao aL cần hìt người thân áhcc ngươi yv li người cu giúp enuq hcák ư!nơgi rt ndi huých của của yta thêm np,h uh:ýhc cho nhkôg khác, là ca ctuh txu niĐ ,iưgnơ àiv s hđc tya imDê Cnhuy Thnh aoD ng nyêgNu at yà,N