Logo
Chương 312: Đợi ngươi thật sự có thể nương tựa (2)

“Đây chính là nguyên do nàng luôn không nhịn được đến tìm ta?”

Bùi Sơ Vận ngẩn người, lại tự giễu cười cười: “Phải vậy. Ít nhất ngươi sẽ không hại ta.”

“Vậy nàng có từng nghĩ đến… dựa vào ta?”

Bùi Sơ Vận bật cười, vươn ngón tay thon dài cào nhẹ lên má hắn: “Vậy thì đợi đến ngày ngươi thật sự có thể khiến người khác dựa vào… Hiện tại, một vị công tử muốn ta mà còn không có gan lên ngựa thì chưa đủ tư cách.”

Chu không?” tắm thùng ámd Lc gnnà ra nnàg ,tm ntgư ngcô hoàn úpgi eo ôm an lau khhcí êl,n người. itn li Tiu năkh khỏi òcn Hành gagnn bcư kéo t anh yat
phải Lc lập ynga óc háp cl lắng, yên àl vì v ngnà hg.nôk Gi một ưcng Chu tình ca ànHh mt cúl cnh lo ổn onha lại thời gnnà ct
htế, htn i,đ gi ar byâ nương huC uchyn ưcđ “Thật làm iđ đ sầu cb ,gì cL i:ón bc, đui l vi ghcn đến ,ri il bây hki àl va không im ol hai htt chỉ ý qua đã ìtm nhiều ngàn định tm itôh. ngàn àl gnnà aT Hhnà .tm ,nàgn itếv ưggn c đều at aul ,v sự hc êbn êinnh cn va cúl im lo phức cn inó ànb d màl ănv pt gi nđế ms
iđ ếđn trẻ Chu một àHhn già T tưrc ch ìm:hn đều oàv nya .la Lục là tm không lấy ,ôhn nụ
nhàH il ri Lục đều một gNhn hắn nói hiơ đ.gn gncư thở mun àvo trong, huC phào bt unt
đi viên gạt hTnh Dao voà nĐg thưởng gànn ca: ,Lc áci "ht. thoắt ngày đã t, thế ri sinh ahó ơnưig onà iam trong Nguyên àn,h htn rgTn ign o?nà hnb ur hkgôn s ãoL" cũng qáu thi y".đ ôKnhg" gêuynN ygnà du grotn cho ra,
hơi, nhìn mt ual àndg nV Biù .ôhk ,cnư hpoà Sơ ánh mt th ưhn hắn dịu nhẹ nhàng
nd ếngiT nl.ê uêti avng
đẩy. Sơ éox ơnvư Vận nêihn hk iếlc yta iùB đt ,hn
Vn âm, uyngên ?đyâ soa Sơ kgnh chế ưh!ac được il không ngcũ làm ta, vi tra.” ăn aT mki iùB iga ênB ngươi, “Là ión i:nó ùiB s mất
nghkô ítnh nuch gtn ?khnôg Nguyên à!ny ..oà.n lát, thật nThh tm Th vật ngây iph khế aĐ này clú aưhc unế b cgnũ ingư lễ muốn uq Dao
ưic: Chu bt àhHn “Có. hki nàng.” vào, y ohc cL Mc viết phục iđ ta không
Nhưng nàng cổ s "Ta mặt ưgơni". sẽ inl thế Bùi sẽ ac nói: nũgc V,n émk l ơhn nào ùd sao tưrc đ hnniê không ếyu chịu ngnh t tặng,
mex émk sao ac ngươi ta n ta... nV tức: trêu mlà rt lộ ht Sơ để exm không?" Ta nkôgh mong ra nơh ch, ùBi "Vy cười
ơS nV li gưn.ig Chu mt Hành ngồi Lc mt ,ưbc hCu nli lùi hànH ãng Lc lại xuống đy b,ưc hêmt ùBi
h.cim nux,â Viên gKhno Tanhh cm h đp iếtt rồi. du nyà lưới inú Bảo trời tm đ chhín hc mnu anig ánb bt th hku cũ sm khnôg như lớn r, cưn lại dưỡng thời nvg ti găgni yv rgn ãđ h Dao
r,õ nh ngl nưh lgn lo grnto áhcb Chuyện gnhôk iL nc na. ãđ thể cếh gòln uến lcú nói cp hnàH cL âyđ có đó, àgnn trước ìg s thật s gn tth Chu khống nkôhg àyn, àlm ol
chuyện bực nnê in,ó này, sao Cho tc cứ hycnu mi ànđ iuc hc cùng nv hay àl ngô chẳng nghĩ nđế ynà phải
Na cb đến Dao gsòn cưc, Nguyên thp iđ nti hở tm dắt A đêm hn nhanh. Thịnh
lại il td hhTan rt hCu uq Doa cũng v, Chi êguNyn A mà im úhpc hHnà Doa ac s Lục gn.ưi nhhT xme niêhT h mai hn i,Vên im Na ynàg yNag c aĐ ó,c Lc yêNung mun nh tiền ếđn Trạng hit.n uhC Mua đỗ nêDuy hnàH amu
ta "s?ao tnu óhk Thịnh Vn ngụm tiu yta đ Nguyên, óc c Trạng Cuh l ngkhô nước gì, thế hn chút tb, :li ápđ "ôngKh hnHà .tv mhc ếnđ khăn rãi cL tặng mt hưt im iùB
muốn iBù nhưng lên ìg như ,iôm Vn vn nưgd pm đó, lại icu gkônh ùcgn .giếtn óni áym
vừa chy uq nghi cho lmà va aoD cCá" ,ar ơS Hnhà trong vã lua nyNugê ac gmin ri Vn ,Chu đó va gì?" l:i vội av ếnđ ph iBù tếK ơgưni hnTh chn cL
hai đổi o?sa agn thT ghkôn toS ếth. ngăv tiếng, cho đã nước tm ưt s người untg ,tóe rgn at óc
ônh mãnh giác ,an nàhH hn uđ cúi iBù l,ti muốn th.t êln dngư lần Lc uhC Vn mt mc đột ơS nnêih mlà hưn
yuế ncò trước Kôgnh õr àml hoảng li .s yh cảm che yat hiểu riêng óđ ngv rất vì một n:xi h,tt àyn ươnv dâng phút cu lên ớt hn Bùi chắn nV tư, a,so inơ ràng giờ “Đừng…” ciág
nhìn trời. A Nọa ngước
đi rT mt ti ,aum ,mya uênygN ciá mt ngay iưng đổi với mun xiu mđi gnưi ayht lni mun il bán yàn bố Dao tnyuê utrê đim ch là chủ. hhTn
“Không at os?a nc đi ìg lấy
cónhg ơS õr :h nV àhhtn âlm hnnha rgnà mc nòrt binh Biù thế ,tm tnr “Ngươi…” nnh
Vy nói: Hành ngd không óc hk Chu g?an là ngđ Lục átc, ai
phải Lc hCu. gortn hti đương hcákh ngn tiếp đu aign oDa muốn chákh, chưa Nêyung ưnhNg v êtni Hàhn àl vẫn Thịnh nhiên
xuống. iưgn va ,inó t nngà từ ciú Va
iênhn ntĩh này khí hôgnk l.gn tth đột va r,a Li
tổ ,nl cn chơi đề, v một iga óc chc li ohàn t vài s vấn chuyện ch hnhuy trở hand ngiết óc iga Biù àhthn ai công không toàn muội đ không nv, thế đnế l nếđ iv đi hìt nCò đây sẽ
c iếtv ưngG htơ sao?” mi il để bài su
mt tr voà c ếth âyđ x là soát trơn, ulgn tếh !yđ l mTi rongt àgnn lno áci ikm hgnôk iđ ugnt là đp ,in ,yàn htt nưc,
pnh tcrư ìth ms gnđ đã yêu c Dù icá nguêyn b oic Trạng tuh nhịn, Hành tm uit cần thưởng hc hpi c không nnìh òrt định ir v ngươi hhnáT ònC vực, ưhn vy ta n iưngơ ig cgnũ kìm lên yat có ión nb cd Lục đã của cho vừa Chu đ ư,ignơ tđ Nữ đã hnô túng ư, êiu:t ìg nag đó, th soa mc
Ta ưnh s đ chùi món một ula .ox nith
không phái .ngrưt nữa niVê yha bán giá đã ih gncũ áig iđ ucTh hnơ ĩd iVnê âm, gbn cnò ábn, h nv ãđ àm th vy hơn Thanh oDa thp hi Dao etro Thanh
…………
điềm mt lại ìth tử ơni óin, àyn tú .ixu g,ni rất đ êichm nơđ ôgnc đối muốn Nguyên từng nhưng ưgni tích gãn mt Tuy du óđ iđ ccá ngoạn tân di emx với uti tnh số rng hânn hnư ngtư xuống với óc ưnig àm gđán gngnư ,imn thư ếtch đ niơ