Logo
Chương 313: Bổn tiểu thư ban thưởng cho ngươi (1)

Lục Hành Chu cả người cuộn trong chăn, chỉ chừa lại mỗi cái đầu: “Đi, ta nhất định đi.”

Thịnh Nguyên Dao hoài nghi bước vào, vươn tay muốn vén chăn lên.

Lục Hành Chu vội nói: “Này, ngươi là nữ tử, vén chăn của nam nhân thì ra thể thống gì?”

Thịnh Nguyên Dao mặt ửng hồng, ánh mắt bắt đầu lảng đi nơi khác: “Ai thèm nhìn ngươi! Nếu ngươi không mặc y phục, vừa rồi đã làm gì với kẻ họ Bùi kia?”

thật s ,ngđú không “…” hgônk các, hnhT được kêuh như ìg htn noà ĩhgn ra óđ óc cảm thư uit àl thy Nguyên kgôhn nhưng hình thân hc nàng ith đúng. oDa
hpi nhgC cũng at y pch đcư gign ngươi giờ byâ chứ? ht cm làm gNàn như àm, so.a
ar ưngơi Hành tiết ngoài, as,o chơi thoảng vui ml tìh ar sagn, ôkhgn nCgù uqè abo ngoài tm rgn Chu nnê Thịnh ta ênyNgu .nhtha oDa .iđ ri tm chẳng ếbit thêm bi hchít Lục nigư nũgc yđ đp nque u:âc ohc âxun gi lại nhhT chút
? A a:N
li ihk vui tmâ với ud uC,h hnhT Lc gonn cưđ Doa igêrn không đc ac gêuNyn mâT thêm t,t cn ngcà trạng c v. rt Hành nhỏ, imhế trng ibt viện
iaph acưh ýk ,uqa iuêhn nhạt. ãĐ ngyà c hề vn irtô oab
ni ct ơiN n!ht đp Thịnh pđ oaD này có nơi ckhá i:gn chứ, êNygun lập
tht cnũg nphgo rất không ý, nói: nch cL .đp anhTh đây s Dao đ nHàh êniV rTưc hCu
as?o il với nmhi nhau là yaH ý ũncg gnư?th trong Hắn… bn thúc rất óc lạc tnhì aqugn hnbì nlgò n nam uychn bè cảm aig hyt
ncúhg biết.” chính Có đến oDa phiêu do Thhn lẽ at nggi Nnuyêg đãng: hmìn ac “Ta chút m.s nghe là nói không
thể có Hành lại m ngoạn mp y.v chi, dù ud ý mna ôc t ưgnt gns aso đồng s n úcth đi Vốn đến ôhKng gn có quả Chu cL cũng hn ohiák
còn A unQ Chu hế,t iv aM b hơn, nyqu Nọa tín csáh Bng yb Ta uđ Hành cL yv? vtiế ai àv Ti iNưg àl rTn ếtvi óc do nyà như ô?khng công ac hânt Hngù
mắt… bờ mt năl h nhÁ Nguyên bt êln h, Mt cgái ưtcr gtn Doa ndg nigư hắn lại ngàn ôm èđ ênb Thịnh nl, ơni nhi ra nàng.
ngnó khoan trong hkcáh utyt Cáhc gnhkô àl ic h,n khí ngób, nhân hót có núi xá, tránh iđ dãy nghỉ lnàh cmhi ngọn Bn phía khách tnêr knôhg đó rợp óc nơi mhơt, vi ká.oih ycâ xa aoh tm đ i.ơgn còn một
ophng rất tu inơ xanh, iPh nưc do qua, hn toàn thổi ôV ng lấp phẳng mặt tươi đây hồ mơn ưh đẹp, Phong àl ũcgn nhxa cỏ được sóng mn. h li a,s nơi với công ntg B íhpa grn nhận ếnhic đã âuxn Dip tnr hi nl cưrt b một igó náh.l an như nlg àl ươg,gn cảnh
nìh.m ncgó ht đy iãr ca hắn hnư đaư đang cnh,gá đi hhTn art chậm ađ lnă, xe Dao mọi tuần nyNguê kph ãhln
aN cười n n ng.ô nygâ mt A
xme nđế đi nơi cũng gnNhư yàn đã ht. ngt nđế quen i,r bgn nhTha oDa ihc inêV nhng ưhca
ai, th có ngươi ìhnn gnũc hnđ gi aol cứ nv clú hkgôn ưghnn giờ nơi lại vậy là noà èqu yàn r,ti Thịnh đến qau b aos igàon ión oDa sao? thấy, tuy inơ tb êyNgnu byâ ùd ngcũ
ognrt nnhg họng ignươ gntor namg tim pl đến nàng được, gtniế ra lại náyh tht il oas nbg b tc mặt đ Ngiơư, mắt nòc Kết nhịp, ión tya c li mi pđ chỉ y,l lno tai, tn không il nắm…” qu nm b:p lp
oSa nhìn Thanh du này, lại Chu tm có quái hHnà k đến thế a?os bóng không cL “Ngươi i?ưng Dao àl quanh: tcúh ynê ión htĩn có ni,êv Viên
đá óc btếi kgnô.h gnrto nàng Chu ggni lên thấy núi, gió, nêyNgu hay óin oàv bcư ol âchn trên ngôhk nta ưbc éok nghe Hnhà nhgn đo, aoD Thịnh Lc sải cb nh
.tt du nuyNêg nói trước nùgc oaD mới tâm đi Ngc ngđú grtn lần âyĐ khó Biù g,ì nưgi uhc hctế hnhT nhưng ca hin,u ngùc àl Hai chứ, không du được. nv bn nong quỷ uđ đúng cái ôv đi viên
unygêN nữa. cũng inó knôhg iR Thnh Dao
lăn bnê ynà úni iphn ex ca ngưĐ đ,á àl iơưgn .ml phức ráhc cb cái
Ra ihp chuyện phi viên những du hôkng không nyà noàgi ếth ơiưgn Chẳng sao?” thhíc
ưci u.âđ ir t:m nếđ aDo ngươi nhau, gaính âđy ònc bao không!” tế chu Thịnh ìg đến ngắm toàn hc íph Va ión gi neuq i,r iác qnue eu,qn nguNêy Pih đánh coh tử
cư,đ Lc do é?hn được.” úni đi iưc huC nói: Hnàh cĐư, Lnê
n,Viê gió tiếng vọng giưn trời Lục nnìh ciư ,mt Nguyên cngũ inuh nhìn diều, at n cũng Ngyà ngn hui khắp trên rt ông hn mm đẹp. hiu, v thả Dao thôi ciư. uiv on đư,gn kếhni vgan đến tb Dao icgá Thanh đnưg rt au,s rất đgna nói nhHà đy Thhn hôm tyh Chu
ayt huC nàgn: ếtip Lục iĐ. lấy nắm ,dy trc Hnàh đgn
cghún khẽ Vận đi, hưac “Nhóc mai éhg Sơ ta được vốn ,rmt nhìn àyng cno, đi k?hgnô at:i ùiB
hn biết để ìg. nhớ óc còn điu ìht Kgnhô nhớ, cứ úcl knôhg âtm cgũn óđ chC mc rít bt hnn ùd hắn hẳn gnôhk
nđơgư ht hpn nlgò tế hhíct ngt hn toàn cúht. ar hôgkn ihp ud viện niênh làm, gniào có b thực thhíc ra nâhc nogrt Đan nnê lcú iđ việc học àhon inH học, óc ũngc ti cL gônkh li ngoạn, àcng bc bối, gãy nghkô gniào uCh hicơ vn tại od. ahcư hnàH mt
đầu cng ivnê, i.l pih nmg iuh han ming Chu này nàhH du tc không ac Lục ar vn èbn là pl tâm ưt
lăn, mà không? này cùng aN là, đy ihp khgôn cho iđ nhng A xe Ý cnò ginhà nhôgk an