Logo
Chương 339: Trước thềm thử luyện (1)

Dạ Thính Lan năm nay nhận chức danh hờ tại Đan Học Viện, Mạnh Lễ tự nhiên phải sắp xếp phòng làm việc cho nàng, nhưng nàng không thường xuyên đến, mỗi tháng chỉ có vài tiết học. May mắn thay, hôm nay nàng đã có mặt.

A Nọa vội vàng đẩy Lục Hành Chu đến phòng làm việc. Dạ Thính Lan ngẩng đầu lên từ một đống tài liệu nghiên cứu đan dược, có chút kỳ lạ đánh giá Lục Hành Chu với sắc mặt tái nhợt: “Hắn làm sao vậy? Bình thường trông hùng hổ lắm, hôm nay uống phải thuốc xổ à?”

A Nọa vội nói: “Đệ tử cũng không rõ, sư phụ đau cả buổi sáng, ta bắt mạch cũng không thấy vấn đề gì. Tiên sinh giúp xem thử đi…”

Dạ Thính Lan liếc xéo nàng: “Không gọi lão nữ nhân nữa sao?”

aLn D đy cớ tth hìt ar xem gặp ,ltá Thính ếuN nơưig im rồi gln .đy tmì hồ tm bi nghi: náh đ tm at
Ta Nọa uđ biết óni itpế: lgòn ihsn ntêi cL làm và hut bằng nihs có Lại huC đạo ntiê hnn A khgnô num Hnàh heng knôh?g sư,
lúc của ngăc Ta v ưinơg nhTíh Cuh anL ht mc.h vn ta,y nêl đặt tay êkiu hnàH D cổ vươn đ otgnh ơhn. trước mn bt nog cL ádgn thích
àm htn chíhn Hc shin ưci êTni dyu đạo gôcn lành: lmà v Nọa anĐ t !inV nhận it đ A sư
hneg Chu hưn cL nhiên: cớ…” nhàH huP ìTm ?yv nhân il aos cgn ngĩh
lại Na muốn A nió ôi.ht
aos itbế không ôtih hsin, àL kách ,ra ânnh c l:nh hnTh iênt gọi nhkgô aoD đều nhíTh ig hc cười nió vy? uyNêng nió “Người phu D mãi ơiưgn naL
th hkngô đúng, gnĩh tách D tv ly nb úh.c du thc hiệu cách mt Ta ảnh óc iht tạm os.a aLn rồi iht ó:in Knhgô ht ca ntâh emx ưignơ híTnh ânht lát vi khỏi nhưg nhng đối bị ipgú ri ysu ngt
tm Hn có gôhnk nũcg tahy u,as lát :đi hán hb.n Một gànn
tn hCu Puh hđn sư chút âhnn h nmg cấp, :r không cl sức Lục tgôn là Htế r.i nàhH uq no!à
Hành óđ Chu óc Lục .d húct Cái od
ngác. thầy iaH trò ngơ
Hành Lc “…” Chu:
iưnơg Đưc Lan ,ir íhTnh đi. hln hkôgn hgen tìh sao giảng lùng ếun D v ó:in
A vì mnhì hp gũnc sinh!” ưs công đáp: aN hc tiên Bi tm ta của nhận
đưc nôkhg ngưiơ nCuyh cíhht cách nào vi iig nyà
ta nhn nânh inó đcư lát gànN nghĩ, vn n.mu hkgnô pih lão àb nếu do, hìt úhct, ra nêyngu an tm mth mắng n gcũn haưc
h?ết aoS
sao?” ếtH ir
ưt nhgôk ưđ.c vò đến ếnđ b nđa kngôh ê.đm ar qau Ti cđ còn nửa giày sao “Tâm của ưth ng at ođ? chính lại ta hcT
nThhí emx uMn ìht có ortgn thử ãhy mà Lan htu hoc là glnù n,hơ sư, không ôlgn nưtg uynl được ynà at tt, s ta hmp nl D “Ta sâu àlm hc ut ođ ngưi oeht ưnh trâu, hnc inh inươg thì nhất ưs nhận.” ói:n aos? không nđa vậy étx ccu th nuly huni hln ưginơ ta muốn
cùgn th nH Tniê mt iơ:h nhsi icu dài
iđu htì V h ig đề chủ sao sao, ưtcr ra đã hắn inà?go b lại nhận nmu phải ahi têni đó bây nghị nói người sinh nhkgô gđn này
Dạ ta o,nà Thính đau hneg hỏi: “Ngươi nưh e.xm thế anL nói
đ thực ìhm,n àl rúntg nôkgh pt đối nữa ti li ohàn pháp, Chu lnyu àgnn êhuic ac pih nhiều lần hcú cL trúng đ àhHn D do của ra hưgpơn ncò gây nhĩg otàn gnona uq hpgnò Lna không hơn íhnch Thính tnorg
ràng lại đnga tm ếimh còn .hty ,gmn bị hànH h nkgôh hCu gcưn kháng, Lục úxc igcá gtnro lại óc mc có nph nòlg túch nđg
“Không nhận, .ctú
kế ãđ cuc Ta ynlu. tr l vài thní mt óin ,hik inêt nữa chk uqa shin àL vn ginư mc cch có ,vy oàv th nàyg trên ugny hôm húc t rưc.t tyh iph luôn iht nya lớp, chuyện sẽ ưhn chân cần cm ib
ơưngi ngưi nìhn t nô?ghk “Nhưng niuh máđ khiêu gia òh ta nàng với đã gyan iL Bị iếh,cn phá nữ ,óđ hpi tr óc cĐ ađgn ùBi đến nh ôC anThh lúc thấy.” ctưr đều
ãđ phu được ôghn?k úpig cah nâhc rồi, ếNu ta vờ nhân th ig đến
cùng nói: aLn ngồi chán ăln ir xe Thnhí gũcn à? “Cuối D
ưt ht êm nòc aLn a!n đến ãđ b hc nhăng tiền đcư ,lưgn chuyện av tnhhà còn sc ny?à yàng yv, thép: ănlg st có không ila thật àyn D my nh làm tương óc huncy nữ chưa ,nyà thêni s phn gì Nhắc ươNig như sao sau đã trẻ đồ iTu những hoặc, hnhTí vô
cho tục ơinưg tiếp gkônh ccá tại chỗ?” ibà Soa mex dò đ nLa téx hTníh Chu: nhHà Lc v ingg đo th D
uđ ghét phi gọi người tiên isnh sao?” tr không N âhnn là b ccá
ca ún,bg khẽ Hành vgn loé sáng ign ignư ,tm du tnhg àgnn uhC nh n,lê Nói rồi đt ngón mt hpc ninhê cgn xong, Lc yta cph dậy.
nôhgk Thính nh hngkô câu s,oa Lan chịu gi ninhê hpi gi ?ir lại gnm đột sng ,gniư D nêit bị aos ivà hisn
li ưngc ta đệ, mi người âtrn họ ac đ c,ht ng,tr điò ươgĐn mun tmì hut h?c nt iah hưn êhnin hch, vẻ gnúđ ếtbi đy,â mm okh ra tl bcu hnn òcn yv nếđ
mt trưởng gnt đau được chưa òlgn mc .uqa hìnm iđ nh itr bc này sự thật ib ciág đagn C Đây vì
rit giưn ?yv nào inó àl ôv óĐ nhg
íhcnh rcưt tựu đặt “Ngươi lại mât hntàh trọng, duy không tni, ôngrt ođ lặng tlá hhíTn nc Dạ ênn ht tư ghnưn im rồi đây đáng uih tm nơh iunh thực àl :đu t c.đư ar hnng gật anL vào hC m cũng v
túng? cD cố cầm
chcá t Hhnà xa cân áckh ôngc đ,ưc nhc úhc hànđ Cm nt ngừng ,yv inó gáci ta.” nưh không đ:pá knghô màl Chu gưni thể sao cL b tghn chỉ thi