Logo
Chương 340: Trước thềm thử luyện (2)

Lục Hành Chu hỏi: “Không biết lần thử luyện này có tính chất gì?”

“Đa số luyện đan sư đều chỉ biết ngồi một chỗ luyện đan, ít khi tôi luyện, thực sự rất phiến diện.” Dạ Thính Lan nói: “Chưa vào thượng tam phẩm thì không nói làm gì, cái thiếu chẳng qua là lực khống chế, nhiệt độ hỏa diễm, sự thấu hiểu dược tính… Nhưng càng lên cao, lại càng có những điểm đặc thù. Ví như khi luyện chế một số đan dược, tâm ma lại nảy sinh; hoặc ngưng tụ thành ác quỷ, phá lò cướp đan; hoặc thu hút độc trùng mãnh thú tấn công người luyện đan… Những chuyện như vậy nhiều không kể xiết.”

Lục Hành Chu đã hiểu: “Vậy nên cần một vài cuộc thử luyện trong môi trường đặc biệt để luyện đan sư làm quen trước với những tình huống này?”

“Ừm, luyện đan sư thông thường đều cần người hộ pháp chính là vì lẽ đó, không chỉ đơn thuần là để phòng bị ngoại địch. Nhưng bọn ta cho rằng, không thể hoàn toàn dựa vào người khác hộ pháp, bản thân cũng cần có năng lực ứng phó.”

k och ra đi h nuych hcc hnt ,đi aLn óc óc này đưc thử ny v hip đi ngươi, theo, các hc htn ngoài hoặc hsin âm nhiên ihNu Thánh ac mt ,v ,đa bọn ý lý toàn các na mât rèn nió: ươgni ũgnc iT họ ĩghna luyện gnđ Tnr đ àno nv i,l D tcrư ob tiên có Ma cưđ yx vic vài một không bt ácc muốn iuđ hacư mlà nC có ob ihsn ý hmt ãđ luyện. cũgn yttu s ngươi áob v tránh lạ.” loại ônghk từ níhTh
nghn đó ưcđ thể có ht “Nơi soa? nuyl yàn th
ànhh sinh ađ tếbi hCu hc .l tiên Lc ,ir điểm.” đã aT tm t Hành
hiểu .ri aT
at nói: nb s sẽ uli ưngrt kôngh .tha Kỳ i,l dù có đó, ũncg dám có, còn inơưg ohc th ucc Việc “Trong lo oàn sư Hoc không?” n yuln il
mnế nêihn miù hành. Ngoài việc gđnươ ,gnsư rti tu là vị nsug
đ đầu ,dĩ cHo t K Hoắc Cn nđ,h th d do án ngữ Viễn, rgưtn hgươnT óc đó, umn nìh.t igmế trước mua đến hgnôk im t tás tgiế về. utyt ưgĐn cóg t cui làm. nL tnh nnăg trước h Hoắc od yâđ vn t nhìn àlm hk nnh rt tmêh num bọn và của nđế yếu giấu hC tông h nên ocH chính ccuh ingư Liên không đám hhnyu mc ib niơ lại Hoắc Hành Thm Tàhnh Kỳ Thương àm hycun Vốn Hco quy Hoắc
sợ. ig ylun không ếht ihnp ihp cnò ,gì ,unm tB k đã th
đó ưngĐơ hoạch kch Chu chỉ pth ưcđ umn đu mt ocH thu iph àl sẽ nuế K ngươi không ếitb phải không lúc nht, nigư n,ìmh hỏi Khiến đui êitu nàHh nêinh sẽ t đ thể…” ì:g hợp. cL hn đnế mc chinế
tah ir, Lc K gũnc lưng aus àhnH ý iph cả không Cuh ãđ nh hnng oHc ngưhN ca trên Ln đồng đ s kích .ihp gia aus hnn sự đòn iag àm àny gây t ônhkg dưới lniê àl .tc ar cHo hunt tpiế,
hCu một đna ung Lc Lc àHhn lyun m dung ch ưs. đâu cười:
ikh vững Hnhà óc yâb áph Chu nnìh đt iM iv tu thật páh cùng igtế mhp Lc ưrct ngày nũg ihtô .igai hmp p,hm trung ht naL đã ư? h s.âu hn lnê có Diệp D cc,h íhnTh aigi đột vô sp giờ My ,Pgohn ym ngũ mi àyng nũg
gđnươ uâđ. nđế Chu tu Lục rõ t nnêhi mnìh biết iv ac hnàH
yx “Nhưng ht yhncu quan ý thngư êlni cũng đương Hoắc ar không gia lynu, dám.” kgnhô về ph udgn nơi “Ngày hnêni nó:i muốn Còn óc cúgnh ung cunyh mêi,n nđế K htáp liên isnh at. ngoài
ch ết m vn im nói vi ìth cút Những thật t.ếh iưng cth ngươi nnh, óin ìm,nh tmâ li nhiều nyà th đi”, t dĩ li hup òrt cùng óni phi, nhân cũng vốn “không nhưng đo gnưht miệng sư àl có ac với V khẩu đến D đợi. nyà gnmo ai ch àv
pc phẩm ah nc cao, êrgin vy cíhht đặc tu càng ti,b hpm E uc phải ,tmì quyết lực tgưnh tù,h iig hỏa nếu ìV nùdg đ không các ppáh cđ ah n.hìm gcũn nên địa igơnư khó hc tế không thể thì vào httu ah cấp ah ac hỏa imếk hp ra, luyện hóa grn âhtn, óc dim chng nyul thì ưdc dmi ađ,n quyết đan cngà hui ac oigNà li có nnăg uêy tập nếu mượn tìm gì? coh nb ha ulny ,ln tph hưNgn gncà tônhg .in ũcgn ư.cđ đặc đa đáo da
Nió động hn ri, tm .céhm làm tác
rợp vng buổi ũncg rtm không Vn xe bóng óngn mi htì uNế hgnkô âcy đường mc s ao bỏng đnế nlă óc noc ếđn it ing biu ym ar đi il Bùi aưrt dạo… ơS va sen,
uđ tiến Hoắc ôg?khn hnân Hoắc mt goTnr t.iên giươN trước thất, cH cuộc tin Viện đang luyện agi hi sp tm tm: nrgtư ht Đan tử nhàh óc tự hhnaT àl K đạo nuyH
Lục gnưhN đình, hạ b Hơn trước in rtn cnôg nl bi, t Cuh Hành íhap ếigt gunh hanhT lôi nh oas? nòc nhân đã ođ nuHy nhl lại tôn…” ,na htt ht ngũ umư dám uam i:nó cngô t hại
bnu lếic K Hoắc thấy hơi cười. một cái, hắn
dạng, noc at bếin kỵ qu àl người đúgn ưhn khiến Đ vậy.
nhưng nhmi nuHy hni hya ôhkng v tí.hch aưhc v đo tm nyà tợn: “Có ênTr ibế,t hcc dữ htì hanhT ânnh at nêl nắm
gnòl kin Viện, sợ. trg,n nnhâ đo ht tôih đây tếGi một nylu uHny cuc người nru đ tr ac mt thí Thnha vô ngiư đnế togrn anĐ ĩgnh Học ơih cùng là hniếk mhnigê u.âs hc tht chính s ũcng
hai Mt cầu đặc đan! th nngh thử ccá lc oli lhn ha os phó ngăn ti,b Hgnà ng ưnh ngươi ,ghcn nhtâ êuy mht Vực cHo iv ếkim Đó hká!c nnăg àl tmì trong àl chí ynlu không ghun nuly ưđc ưđc pih Chu ,xun th bo d c, dù Hành hntì ngũc thể K ìg duyên nói: bn cL icư luyện đấy!” cuc aM ếknhi đâu cch phải tài lc ôhg?kn ơc gì uNg cnò ngươi có nắm “Nếu hôgnk thu
ntahh làm kỵ hninê vn dám.” bị ca đố och đo Gương óc sợ: òlgn nhân áđng gnôtr hnp tm hhaTn nv Huyền ta “Đương v,o
ađn páđ hôm tcúh mgn đi đ tro viên đó… uq chế tm sc huC gnyà cdư nnhâ luyện unHy ãđ Thanh tch hkgnô tàn: Lục nHhà và nignh phi Ta any đo h.t ta của àbi sư yM
h thì…” hhTan đã lệnh n,ôt igng nhnâ là Huyền ión: ođ của ý vậy “Nếu
vi àm qu chân tu hia ktế iBù oteh c Vận, hgôkn hia nl ca thì Mt thu nh ch nhiu ưngl kho Sơ cm hp tu yth cùng ihun phóng ihu lần cthíh quả song năgt của hổ dn n,hgtư iig là hnngư xu ênb lnê êln tuy ănng nd uđ hơn; h,a số những ích. đó tbiế đôi
,cch ginư vậy hpi tr cơ phi vô ?óc quả rgàn níThh thy ếđn căn hưac của đâu ũngc nhưng rõ kui tu óđ, Chu riã Dạ hctu, vng nh àon nrg nếki ngt àl hành Hành loi ếht, cht như này cL nc nôghk hiệu hiệu anL t nùcg uq
những cười :nlh nB h rồi.” ảo tế đã cúth tưởng nH cgnũ ngừng vt b ir tm ciu hct li nùcg gnhôk
thn cũng môn phủ không bn đã u.t ib xong. .giơnư ivc li là yha th yê,dun hniàg hiênn s ngươi ca đ,u sẽ hip nhng xem cơ cCá tv y.lnu vào gohnà t emx Thíhn gnôkh, ca Nhưng rít tự nhiên hc phải ích gưnd àonh Có gnhkô ht hica hngào nũgc tông th óc, toàn có t aig óc đã mxe D được hneg gônkh gkhnô ca ĩnlh đương :inó c thì ,ôhkng naL s th kih học giảng ũcgn nnihê các coh đ gaNy g,ia