Logo
Chương 405: Tranh giành tình cảm vốn rất đỗi bình thường (3)

Cố Dĩ Thành sắc mặt tái mét: “Ngươi!”

Hắn sao lại không nghe ra đây là chỉ cây dâu mắng cây hòe? Kẻ muốn tiếp cận Bùi Sơ Vận là Cố Dĩ Thành hắn, chứ đâu phải Hoắc Hành.

“Huống hồ... Hoắc gia lấy võ đạo lập gia, Trấn Viễn Hầu uy chấn Tái Bắc, xưa nay dạy dỗ con cháu trong gia tộc đều là không sợ gian nan, không ngại thử thách. Ngày ấy Hoắc tứ ca ở Mộng Quy Thành còn có thể cùng ta quyết đấu giữa phố, Hoắc tam ca chẳng lẽ vì làm quan mà quên cả gia phong, mất đi nhuệ khí rồi sao?”

thời đá, aik mà lại, là ir ng Hoắc phi ùil tìh dừng loại bc khi hcy oNà bt mt ct cột. ãđ tận. gnlư đạo đã ,bcư tm vn lực th tm nkgôh ca òdng ovà không một đâm lùi, htáp sm ilù lùi Hhàn li n,a
bị đi thủ vỏn đã pc nghĩ, ai nv cùng chiêu, hai ch Khôgn dám phế.
hơn ahc Tốt nĐa cvi Học cH thế yàn giờ ghopn còn đầu: cho lc thủ, c ohc Hoắc àl ưnig nhi tranh cnũg hc tânh. ir nàThh htì coH h gno,x Hn để khiến lớn tìm .đnh hết Cố ngược n,Vi có t hgen yd aig, gcũn mt tam mất mki của là ếqtyu ,tnugô ũgcn tr nĐa ,ctrư àlm chuyện thái hc t không iđ àl áob rnă áts ĩD mũi. ncôg ưađ niV h lại Hn mt
ndg thể yàn nhưng đá lit Hành lại đ ng vô ănc tay ùgn,c bạo bản rt nổi. đ, ênn úc kgônh cánh ncgh Hoắc hknôg lên
đã s mat u.đâ mt Lc đá àvo lan ugtn khí Hco ión lnê hhákc àhH.n tm hnkgô ccư ta y..v. Chu ac n,ca Hành htng đp “Nếu
hip một íkh Hành tay kình hty bước tm khôgn ilt igơ Hoắc pB ùli p àm unêngy lại nHàh cun đ oHc hóa cuồn nôhgk đ vy mãnh lực. gngn ,ni ,đ ,ti igi ,gnitế cgnh
cũng itếB ra ta t,a iA rnt tth óc coh cho không... ynà phải sự đâu cho rgn li nrg th cỏi! mặt émk ta gột tm chiến
aoyx ra mt ếtgin gnã gnăr một “Rầm” ihếtt, thnâ tđ. nHhà k,hgnô my một étth òngv tmh xuống lên năgv rtnê gnếti ,ếhcic ítt sấp cHo thể
hTt mék sự at c!i ohc ngr
đi. gNt
ăcn Hàhn ih hn cớ nói th chỉ khôgn này cho àl icá cn num hnycu tm n,yà náđh nH ơc khai ôcng cũng tranh nb iga s mké đã ia coH pih uCh một ôgnut ón c thấp m.ếg..ni niưg ì.g ghen utyt tht hôkgn vời, Lc phong
voà yat Xương .tm B!p áđ ãyg tná, mu htng ngc bnà câhn
nìhn Hoắc huC ,ưcc vnăg chỉ mt xa Hàhn cL tung ,ovà Nưig ngoài c.t hànH ovà ãđ yth từ đá
Kph cHo không s tm ôtun nm đầy ul uá.m đất, ai mign đgn, đều tếngi Hnàh sgn trên yn nhìn
n.a d yv hgnkô cn onàt Tn cho ,yd Hhnà chết, thành ếuN s ngươi ìtm ngươi!” sắc ươVgn umn nió đứng nht ta t:n ocH
T ym chóng tản cười ùil ihC khóe giưn cngo gncù bước, ếm.ib ra, n âcmh ôim àbn Những lên nhanh mt lại oáTih
Thoái T h ê.h tm hCi n ưci n
cth ri đi, Hoắc Hành nìhN nuhí người ĩD .àym hnThà iv háck hkêngi C vngà
ánđh nỗi côgn ra i:h .T.aưh. b Vơnư..g. Hàhn “Lục .n.à.y người khai Tn cnhyu n,guh ry này, Công gnnô Chu run gtrnu nagl hnhà
inưg àl óni này con điên như hắn tên một ncg óch Ai nàrg c,h
ch có Hành. tnorg đi hip tiôh Chu ếbim, cL âchm sao?” tm chợt ngang ca v Hành mắt đá lên htế Hoc h,nâc “Tam vào leó
uhn gưni iph đỡ nhiêu phủi vật.” Tề ogiá xoay àHhn tv khỏi ingươ ươnig cL ,hhnuy T rời yhuhn hC ta của đã tếib gônkh? oab bng ũgcn dám êihuc uhC ul: á,o có “Phế