Logo
Chương 406: Lâm Biệt (1)

“Nghe nói tối qua ngươi lại gây chuyện lớn?” Ngày hôm sau, tại văn phòng, Dạ Thính Lan vẫn khoanh tay gác chân, tựa cười mà không cười nhìn Lục Hành Chu bước vào.

Lục Hành Chu cười nói: “Không làm được việc gì khác, chẳng lẽ còn không thể đánh người sao? Thế nào, Hoắc gia đã cáo trạng rồi ư? Đan Học Viện ban hình phạt gì?”

“Nghỉ học ba ngày.”

gnhC thêm đyâ một đc năm lẽ định ásch an? ònc
ếun gnưd i,đ giải ưnh gNưnh vià tm b quyết phải tníh ir chuyện mi xong cnhu
Hoắc lc Lan th do tại hoc “Chưa ngVươ Tn hoc Dạ háip ó,c àl grn óc uđ: nhi hnhTí chỉ đi. iga
làm lớn. cm đc đâu, quy gchn danh ếđn rt csh nay yus inh nđế hôm ngũc gcũn cùng không ást, óc ùd gkhôn cho bt gian, ,h dễ nyga làm làm mdá tình tương gưin thì cũng tiếng cn hn vậy, it Trong gnàd ám đột, cđ gia xung ,t yha nb da ta h, hôgkn thế. ta ca vn tbi uaq mi coh s mối tm ho cũng Vương đe khác hco ìg Tn hôm ãđ thiết ocH hip dĩ gì. không phi bn nơgưv av bị
nthàh aygn êuk ếpit cơ cao, i.gi ũgcn hC nLa v th ó,c lnh cp phái lời nhhíT ná mph cứu mt lùng igơưn mt hi nói: nkôhg cần gkônh ctr ást Dạ cả tr
Chu sao? nB chc nmu chắn nhé ta cL cm: họ hận ih xao ìht Vy Hành đng tếiv
,ếny pc ich uas ,li giở pn trò yđ gì, Vương ig à?” gia sao? hnnưg ahy angm gniươ ln ođ mng Tấn bên đạo oac s ìnhm Hành v cạnh, nhôgk h ám Hoc này tham đi hmp ẩn nl “Bớt oeth giả Hộ ìht
ph ta uiv óc soa cười Lc phải êmth hnHà đây…” lmà nếđ ưS hiu ta hế,t càng Chu :v nưgng túhc ngùng ,ir
nòC sa?o như tt ynhuc yv
Đa htế cB oàn r?i Chuyện .nâgV
D hnư hc B mt Đi với it t ac Hoắc òngl đ hn, Lan hTíhn tr unhcy th thgon ghnn rất :àtr k iếkn óc à,l ghn Quc gi d nôt hạ mỗi nên mgn mi đ thái iơgnư “Vấn dgnà. rtng đc vui bây không ga?i vic dường nhp ,ưs
khách ,vy ktế tra lén gcnũ Ma Hàng iuc Viện điều đnế đã mếik có rognt óc hpm đó uhC như Hc Nghĩ đâ,y ahưc? ckáh nmă uâl uq hp, tiếng: ưS tma t,ác V,c Lục tấn Đan nêl đã Hhnà gcôn một cgnù ãob
ngươi vitế ncò ra nữa.” hnng D nThhí vếit itếb ìg óin: sẽ nKôhg aT bội sao?” òrt nghôk Lan cb nc
này là toán, nh gniư oHc yV aus tính ybâ oàn mt đang giờ lần nl liếc đó D hk?gôn gặp cái: gai nLa gnơưi nhThí phải nhđá có ac
ivc phi làm ngiào ìg hiền hcn ?hc iđ chnhí t được ta ncũg B àl oHc mt .hitô vy lmà hnư iph Ma hnng Hnàg thể muốn agi Hn nơi còn ra hơn ghônk nòc nh minh Kinh hn tí s,ư giết Vc, ,ơvgưn oHc ngqau cả ámd .gai
địch b k ?sao iV gnưVơ mt háti Tínhh đ nLa àny xem Dạ cúth ac nói: khngô là Tấn àm tmâ độ gũcn ngươi,
tự nênih ìmt “Ta tương .t hội s
hnng ac tiếp ìV li ct gđn nhất yâĐ nT làm được.” Tn cáhk, ưach người nTr óc ãđ táhi cđư Vũ hiak chưa hcc mật ư? tibế hđn ơgn,Vư hcc àl của tuy Trn õli, gì hn kôgnh od. ýl thêm hưngn đã àl Vnươg nc
hay Lâu nv C dĩ ôil nhiêT .nhêin ưĐgn éok hC đã hợp ihMn với nôkgh pé iah đã Lc Phân cvi ô,nkgh kẻ Vnưgơ đắc Kiếm t Tn hắn nhèc uT it àHnh giục àv hTnàh Tn k th êigrn ixú mTh hHàn địch nôTg, h.n òha nào ưnơgH bt Chu
chất rằng vậy nĐa uq nên sư cho itêu đi. viện âsu ,ho ãđ cm Hc thì ãđ mà ihnK đ áhcc c Kinh ch tm voà in,V ư,s ynêcuh ht óc cùng àhhnt Trước đào yagn đây yan gncũ viện nvi tạo ri tth thc vào cđư đổi nơi khác, sư onàh hoàn
ohc syu th chỉ ngùc mắt giận, ý àyn biết lắm, Thính đi e,tho để lớn nv cũng gnươt mht h Tgrno D khích úthc oàv hêt nìhn tự, cc hơ.n huyCn àny ĩgnah khuyến anL ghNn ó:in i.r ngươi e óc này, ý sẽ hắn áqu nôkgh uchny ln nnê là không cũng nv ưhnng dp i,ưc namg iol cũng hìt
hc ph không nv phương, mxe Lục tb cả ibn ch ý rt ãđ thôi. nguy tất niKh cũng vào đi ìmhn nyà, nh mih vào tm hya nhđ yđ hàHn gbn với ít có iđm c một nđg mà htn lúc gkôhn áci àm ca ági dĩ tr uhtc niệm sớm, glòn huC n,oà thù, uqá tình nòc vào h hápp
gnàn chữ, dán cổng kiểm l.n “…Thêm iđm tm nb
cL Chu i,ưc ànhH mm không đáp.
ghnn hp ưahc uncyh tâm mà mối lúc có c uhêik trạng mtâ nyà uli ngươi h ơginư mng bận nhkiế đó mức là im oàv nv nào. D lờ đao ý ế,t nnê lúc trưc tb noà niệm ht s họ phải ri â.đu htuc g,rn cứ ad ca hc ngày nhTíh cl kih nNhgư cho giết t,ch đu: ,ưs kghnô ncgh bn yl đưc. ln lượn cn ,đó ra igưnơ khích nếđ na. eđ nyà cho đến iph ikah h ,h Ta mt Kihn ,tt tm bằng h s thể thực mấu anL ch Tth ũcgn “Không đến đng
t.a cười, Cuh đ nrgt ph cL hiểu đ:u sư àhm lộ nărg nàHh “Vẫn
ucQ s?ao uih ưs qu vậy đến
áhcc gây Đa nđế s t biên xa iv ir đêm đâu.” gnơưi sm hnr địa an đã aig sư hki đ ghkôn Bc gũn gônkh Đi thời nghĩ qua, s ,ml hành cHo igna ta Kinh
hìt phải đch lôi ya,t gia, quan khi ãđ k th c éko, Cố Hàhn Dĩ là có gany im ògnl bề có gơTưn cuc cHo thử là iv Thành nhiên. tm đã với C cgũn unly Thành nôghk íht Dĩ nũcg nhà,hT uqna sẽ Hàng trong nhưng Ma C ac t ,Vc ,t igonà ônhkg Trần h Hoc Lục từ óc lẽ ngch g,ia ưngi h gNya ahò Nếu .ho Cuh as?o hn ra
phải.” Lc gnim: kghôn huC nhc Cch buột hnHà