Logo
Chương 407: Lâm Biệt (2)

“Không đúng. Bởi đây không phải là một sự kiện mà mỗi người hành động riêng lẻ, mà là có chung mục tiêu. Nếu đều là thuộc hạ của Tấn Vương hoặc Hoắc gia, cớ gì không để bọn họ phối hợp? Chẳng lẽ đây cũng là một cuộc khảo nghiệm riêng cho từng người hay sao? Thật vô lý.”

Sắc mặt Dạ Thính Lan trở nên nghiêm nghị: “Ngươi chắc chắn có một bên thứ ba khác?”

“Chắc chắn.”

“Nhưng nhìn bề ngoài, ngươi chưa từng đắc tội với thế lực nào khác.”

nhôkg cn từ nếu là bit người đi, “Sơ .tnơưhg gn đ Hơn ta ,Vn Sơ gnnà .nV .an.. pih thn bị hnhcí ,hnm dễ
chun bắt huC uâc ra đêm Hhnà đã hi bnê ngnh Thính ih ly ngux đáp. nonga b nhc ãngon cL ,uqa ngi nLa đầu t Dạ
“Quả hgknô thật .óc
nìhn hu,C chút đu .tp àhnH sưn nàng nhkg chân Bước nV ,li thần cL Bùi mt sắc phức quay
khiết trắng nhà vai uáq Hc rênt thật Hợp mình nthha àl cao đã nV ndi mc aco qýu k núi ux mt Hnàh tht nàng đt. iùB một ca hn,là ,nTgô chí êyu ca vẻ ádgn qênu thể thm thấy Lc ưnh sự d đi s nse htư aHon đaó uit dụ Sơ nròt uhyncê có n iThá uhC
iG cL àl sai. púth gt uđ: hmi nguy ngKhô cúl nhất.” ànhH uCh íhnhc ta ynà
Thật nn.ê gnkôh
đu hơpi yth ôhngk h?c đ tử num nhìn gđưn “Tiên mình cđ ũgcn ý của hsni yâht
vì Đ ùiB s s at tth óđ nhtí nV óc c mc không.” ếnđ xem “Ngươi iùB anm ếđn ngoc ugynn ,nc có nĩlh ymà biết nơigư ũgnc kôn,gh giam đời ta bản Vận đ,y ơS nhnâ ôkhgn cưi iu.hn cưđ rất mng mt: c
hik N il inv mât cghn Sp đi htúc chsá vy khác. àyn giai ehot gươnh óc hc írt gnox Chu ohtgn thức rgton nhưng ghnato ưs, hpi onà úcl đã đ coi ànHh ưnh thơm, h.nn hnt mới Lục những đoạn, Kihn để rời kiến trên piết kết luny ,v nơi đến tc cưrt vn mc hít ođ ònlg hpi mt ít sư
iv ph nbg àlm thân th ưhn yv at ngoài ađgn gĩhn óc ra mi đi at không ,hc lp, ơ..ưin.g sao Tnr at
đi gi m, nói đi my bây iêuT chưa đẹp, n mi gnày Lăng iph aoh cđ.ư tr engh mex xe,m any
mt là hc ùth đến đan hôgn?k luyện Lan dưới ítnh kia níThh hpi ta tư aqnu ac liên gntế,i gái ca Ta gì đo nh: cả ir ãĐ nngh ha D tnêr giươ?n hnáđ ưs vào g,ưiơn
cũng nói hk Vn tbiế Sơ iùB th hgcn nươgl ưhNgn int.h “Sớm kẻ nưgơi t,a vy hip :cưi ãđ có vi õr t.t ngươi
na, là ta ơđn óc Lục nòc cnếih cưi Chu ntêi ir Gi xòa đây đâu mà.” hnsi cđ uđ niưg ta Hành nió:
mới là nmg tiếng: mặt uđ phì bậy lén lúc Vn ìg nhìn aih htế? nXug ntê đỏ ra hquna một bạ óin b,gn iuh ngiươ bnê đgna gì, này mt óin Bùi ri hip người,
đcư nm Lục dời nôhkg yl Chu i:đ yta thoát sa?o “Nếu thì nàng àhnH ihk
nòc cuyhn ta này “Sao, giu nàng ư? l nào nhỏ
igưn hoc để toàn mth im thể la thì thấy hHàn hnào tihnê nnàg hìt này nió Đan ih dn aT Viện nũgc ra cvi ưhn ơ,gnphư ivn,ê Lc người pih năggi chuyện ot ngàoi hcynu àl Hc du sinh Đan hpc nói: s?ao in,V .õgvn uhC không óiN ơc Hc ôkhgn a,t gì, hipá ac t ưgdn gnhcú tiên iđ ingư ac ima gênir ra gneh âm địa
os?a mi pih ưgiơn chơi nghôk igươn at aìk, emX ar lời ngoài nói l
ta ưahc hnưt.g gnt nV Đui ,ákch àv như ta ohc àl hoa ccu hệ cht cngũ ln như ói:n gnhn là hìt tuyết ud xne óđ ũngc ca .ghknô ra yngut sự.” im gưdn ht ơiưgn aT agi ghotn iNó gnhpo l Biù vn ngươi, tình ud quan àv chuyện tm ngoạn t,ìh mối
Dao iđ nVêi Bùi đ,cư ciư sao?” “Được bt Vn ưcđ Tahnh ?đuâ ýstu hntàh Lại tiếng: là
Vn nHhà hxni xn đi iT Bùi ,cH êvin? any mi Chu “Du Thái đó, Lc t,ếh hìnn đt Soa thăm: gncù đứng lại nhiên ni.vê mô cảo, du ôv năv ta hôm nhcg vn ngạc một đến kinh tt
ơưign ôhnKg gđn kế cũng “Bày gcn gnyâ híTnh hai Dạ ch d i,g ihp đnế gkônh địch g?ì sao?” bàn: đó ybâ làm Lan phải
Nọa: A
kẻ du kh ânhn nàng tht hngop ơc nói: s hđn không...” biệt onng mt dn t ncò xuất Chu Lc ng.y..ut nũcg gônhK động, nàng, ráhct biết này xà tuyết cgnh Hành aT óc cuC ta ùt.h hpó đi hi phi hoa
óc naL so?a Ng ơngiư Thíhn vn ánph đã n:ió mà ngưiơ ly vậy.” nht như D này, ênhni khí ođná ir lạ làm Vy
àm cốt hnib inbh nô c tù bt là Sơ Bùi hc a?os pch ca ta cph hun, ra ac mtâ nV s tt m:t thơ và... ca hip nghôK ,niơưg cph tù mặt.”
àv imã mt s mất s yga ngôkh Chu ca lc lâu gôhkn vậy. bên hiển ođn aty nHàh c àlm cũng hCu thực nch pih ntôrg ch ùBi iha thật gcũn ,da Biù ,agi ntôg ,àid nôm s hgnn n.c ihnên nV nhHà núnhg ba igai gmon kiện Lc kni sẽ ămn tế ôkngh đi cL yhnCu cghn oàv đ đ là tch như s voà mi
thuộc này.” htì Ta Vêin ueqn ơin s?oa Dao ch hanhT
ưignơ tiết Biu a?so học ichu ôknhg
nhc mà ,tsá gnươi ngờ bị och với àny bên àv đt nghi k ,ba c nT mi nchăg coH ch đt ib “Vậy ám ht Tấn gnơưV hpi im tt aig sẽ hco ar Vương oHc grn tgn nưigơ à,nHh ếun ôhkng niưg gonrt va a?yt nugx
nũcg hc giờ ưci Sơ nV ban bihn iơnưg óc chT .vy uđ nói: là âyB á,tl ôghkn ũgcn Nói tm h.ết ùiB htôi... nhĩg toán ggnn ac ar hn uđ un,ha ysu at ln níht
ai viên?” dẫn đi ud nĐh
cL ơS vẫn Ngươi Vn aotr ta một u,hC t th Tânh ith ngón hn, vươn iênhn uCh iơưn,g tt, ,óđ ômi lại đhn yta làm nói mnu tonh dài ng.ôkh hnưg nhàH ó:ni ca tìm gbn thử iđ Nhưng thể ta ìhnm ch êln kh ta hkgôn iBù mình yha hco có liệu đã việc Hành lợi hi ri rất Thy đi ...nh ảnh th Lc như cảm at che yth hnhíc ,exm giơ,nư hki cho ưngd ,ngai .ta átoht
Vận gian không A gnay “Phi lùi ũgnc an cả đạo.” n:h ùBi Na cbư .hote “Ngươi lại dẫn tc
kôghn i?ón thì mà ngsa người óc Vy iđ nơi
mc Thính tiếng.” kế at Chính ,ált hyt một đi nT rtm âgnm “Được, D một nyà thi: Lna kh vi óni nVi
nếđ .nió Ta óc Viên, hanTh vào hồ kih nhìn ht im ri tm ninhê đt ri, hniK ànhH Lc cnư, đã hco Mãi oDa .Lut ưs sp tcrư yth Cuh A
h Vy thôi.” nV ơS iùB nh ió:n iđ
ãlo ưs phải vẫn nđế hnân iếpt phụ. quả n Gaio inênh àyn cần iv
uđâ? anL: D hThín “...Sắp pếx
còn Nọa nói muốn Nọa đường ta Lan khnôg Thính “Ai ml ,unm “Ngươi àn.h về ưnh htcế ch. aty tiện ri:u ms d điu Lục D xau dỗ đi,
nhìn .nngà đầu uyaq uCh cL hànH
hnnah nĩgh hưngN hiac ly vy. il nnàg tng hcưa ưnh s đến
tm cm naHo bản năm ihp thể d, it, Hợp miư chu khó ngờ ihca dạy li thấy được không ngCà có nam nthâ ìv nếđ gnTô nâhn ax .yv mtá ikhnế mà
bây ntíh tnoá “Sao không lẽ còn?” nl ?pih đầu nv li àon ig có bna ah,nu
đoán trước.” ,ir vế àl đúng gNơiư