Logo
Chương 66: Phụ thân (2)

“……Ngươi lại dùng lời lẽ của mấy năm trước để dỗ ta.”

“Trong mắt ta, ngươi vĩnh viễn là cục bột nhỏ cần ta dỗ ngủ.”

A Nọa mắt sáng long lanh nhìn hắn, hồi lâu sau mới cắn môi dưới nói: “Ngươi cho ta uống thuốc trước mặt bao người, không sợ bị lộ sao?”

“Đúng là có chút vấn đề… Hoắc Du chết ở đây, đan dược lại biến mất, ta lại vừa hay lấy đan dược ra chữa cho ngươi, nếu người của Hoắc gia đến đây xâu chuỗi lại mọi chuyện thì quả là không ổn. Nhưng lúc đó trong đầu sư phụ chỉ nghĩ đến việc chữa cho ngươi, hoàn toàn không thể suy nghĩ đến những chuyện linh tinh này được…” Lục Hành Chu vuốt ve má nàng: “Cho nên tiểu quỷ, ngươi đừng xảy ra chuyện, ngươi mà có mệnh hệ gì, sư phụ cũng sẽ gặp chuyện theo.”

biết utch gia lui à:di đan Hành dẫn ìg aT úlc hco Có cL Chu Chu nôhkg? coH phi g,ront nàHh th êVin iNên Lc ngnh nói Trần ri có của muốn khác, óđ vào một nC nình h ưnig ơiưgn
đâu đot gia útch miêD utx gniư này, ar oil ibết Hoàng thế th chưa nađ n:ió Hoắc địa lạ, hạ đ K àny Th rngto người Vương Thánh Trn nC âul thiên mới ,inh âu,r nếu ngây nht lấy Niên tth ntg đưc vuốt tht và tm dược ayt lcú mng t
iuh ,cưd mt itc,ế thế gia. đan tđ iNên hip cao Nhưng biết ânng ôhkng cùng htêm túhc ánđg thì uih ac cứu Hoắc có ht êgnnih cgnũ noà na iđ lắm quả v s nrT đưc ch nào thực Cn ưcd
ph giờ ân.th oba mà hp Sư ưs ph, ưach
mắt. A uđ A ivù quay mở thk nàh aV rêtn Na năc đầu ókch. gối Tui nc rời kth nhỏ ,aN nở mũi, inggư ikh iln nha ac ovà mặt
h A mun li điều ,nmg Thế li niếhk càng òcn bo htrác ưs ph Nọa khóc. àgnd ncưg tm gnhôk hngnư àny v, ud
nyà nổi Tyunr s hnáđ ìg lên nrg ói:n n Chuyện tb Nọa. cãi óc gi để tình ac li ht quá, nhi tĩnh, nnhâ li ihênn cc được khi cL gđn hgnưn t mất thường nmu Chu ếth cách vi đã gađn thể chương ra hcuyn ar ihn" đim nh nnê mât ,ìnhm gơưnđ mhp Hhàn và n" .ơnh ào ms tv anqu A k mt ãci cảm àl làm tĩnh với óđ chuyện snih Tcá lầm, ngy,à asi ahnu Thấy sự bhnì trọng nhau không... nhít đi óc tm
gặp nơh ibu cnhuy, òcn àm ta at nhà ưign nhi ,nói t ac nhiều. Tht nuế lòng
anyg ưcd rnT ênt phân dưc yig, oHc tích Lục Cuh tâm hnư,Tgơ àyn. v iếvt ta ión tm ht sao uD yTu mấy Cẩn ưhnng ếtbi ar nh nđa ,k vi dứt pgưnh.ơ là thc nhgNư chủ cũgn đ như là ưs Niên, Hành nh ch “Đừng dù liu cặn Hco loã biết nũgc ayt thể ntg vị iđu c đan gkhôn hngôk uqa này…” mấy óc htoák s
knhgô nhc lời: ar Cn trước htcú ta mặt ?ư im dmá Trần nc ta i,ngào mád chc dùng ơgnưi nutyr óc Niên Cho ênn
ln trí àl có, mt đu Đyâ hai là gn.nà nl ýl nh nv th áhnđ àv hia c vì
đi trốn quan người Tư tếbi Cô àiv s xa ngươi rnT chỉ ngi phải Đnưg, Đường ưT yhc nuc bn nahTh được, ahíp at uếN tình hkông mTh nió đứng óc rõ. ta a,t tmì áđgn Li àv đành ca hCgnư tht Tmh hôngk àl áts nhúgc được, itho unchy của h cách gió ngchú s nrT Cgnưh Độc đ, Kôhgn hônkg s .ihôt hui âuc hắn… vn li iv hBn và v ngoài
đêm nNiê thi ènđ một đã t ánsg gcũn áob nĐa Trần nC htc nhinê áhmk nghiệm đ ưrtn,g Quả tviế đcu ưDc và tgnr cáo.
đ miđ c người của ih ms có chỉ đi ión yat, nưgiơ ihk nươig khí xmâ li giấy d ta đ là s êyu Lão đã ếnđ tâm đến ra… bay mất: nói ta dàng hngôk ht, phn thân gnx.o tư ư,s ir ta b tm lý ônhgk chuyện x nb s anđ yàn ortgn ãđ nng, ìhhn dẫn tờ nên được đâu ,ưĐc Nuế hbn ìnth
hp giọng: sau aN rgTno A “Sư lngò hók mi ah chịu, nàng ncgù àyn h
uđ sp chép pché thận Tyh hồ ,na nc imgn cho xa gì xe phào, A d,ng như hgnôk rời tgnếi mi đ nhàng vn bình đẩy .mêđ nếđ nđế đi, mơ mxe Nọa nhỏ tiểu hànH ól nòc đề ahn uCh cL ếbti .gyá xa ra tỉnh, khi nhẹ đây thở Mãi minh không ynrtu lnă đã hmnì cả
thẳng ra Hắn đnế Đan T.ư đi nbè a,c cưD
nin:êh Lc nió gônkh Đ Cuh Nhge Hàhn h rnT .voà ngc Cn đnế nh Niên thăm,
đồ.” con nôt Tnr tiu trc giá cgũn lệnh Tiểu tm mt tạ ta.” ri tờ thán: nêiN igy, ta xcú “Tình ngđ ai Cẩn hn hgônK n lưt ơtgnhư dời đánh ac khỏi hnkgô mc cần i,cá
ngươi ra chynu ơgiưn ri bit.ế Trần ltá ghơưnT gia meX nC đúng bí hnư ca cHo êinN do Hco rồi, một dự yv dài: cngũ th mt mà
còn tt ohc nói cáhk. ta ĩnhg at sự uhnyc l,i tngh tâm óđ sau tibế nv để nên khi ,lon ohng “Không, hyt Tư là Chưởng hgnĩ tth thn Nhưng lúc nTr trí đã nhgkô h.nt usy
ôkhn.g mạng A kih ngược lúc cL yha khnôg ln yah nNguyê lần, có Mộ đó C,uh igết iđ máu Lc àm nhào thì nhưng hoàn Đi lưgn t nyà đạo Giết Hhàn b ĩs. Chu ếun àl hắn hc hkôgn r,i đó mới ìnmh biết y ontà yl ,kp ếđn được ãđ aN yth nếđ ncgư bn một li sát trí má sức hnHà nhgĩ gôhnk Ngư tếig mt ìht toàn mìhn pih av vci lão
Lc hkc ôkhng lập, “Ngươi am hCu s là có .tnêi il đi tgnơư cgũn tm nHhà xoa nàgn: êiTn oxa có ìg lạ.”
uyS mn mu đna s không đan ac chốt nù,cg phi coh óđ thân đan phương. chứ điểm ưdc bn thực êinv lô,
Lục tui nh, gnđa không ngoan, hHàn ac ngtor biết uđ này óckh hct tr nah đầu ,gưnc han chưa ênik gi khóc, Chu rất oab énl nhn
am yuê s?oa “Vậy ta
aN àm A nhịn tb cười. được gknôh
Hồ n,gc b pxế ac kẻ rt quân idt người nộp uc cái như giưn ãđ ĩd ếun atr coH ig chho cch lại không d gia đó ếnđ toàn Một đều Hco ếk kẻ àl iđ ht thể iđu Oa thủ, gia uD, sẽ phi àl ôL của đến đây, đ oca trước hgàn không đến được. ra cHo cếth Hoắc ri ni ac óc ưign phó im àl nv hik thì ũncg đhn oas gai đến, bây ac Du ãđ n.gm ông tTh hcn ,đi cHo giống
ust thuốc tai ,ếth đã hcnâ uanq nàng. họa, hn chưa cả tânh nđế ưrc ht A đu bản an, ar là êhtm sao li úlc nòc rtn.g mất, yx ovà ti tất hp cho giờ il bao iđ sơ chữa mnìh óc Na
“Vậy hành õ,mnh hgưCn th T.ư Trn lễ: cL hn hoàp nàHh Chu t ađ
nh gcnũ ac mặt A ta cùng tròn ng nhõm: Gương aN yV cui đ!yâ n iưc hn n
ôkhng c ac hpi Hạ bắt tìh cL ly muốn ht ìth được mt uhC đầu, mà nHàh đ bày Hco chn li tìm cờ tiếp .na nvá Châu gia ra ct ván cuht, m,i người mi phải uđ từ còn Nuế
yx đmê n,cyuh an ir Hắn il ra kôhgn s đ.i dám
dti đ nph tiếb agi lộ ra nếu không Hành Vy ri cười rnT iph cn Hoắc nCưhg gnđ ngoài, gi ưT tám tnh bây nên Chu ãđ là s kuh. nói: thì Lc
nữa nhuc,y tm ánđh chính .hmìn gặp hp đâu cnò uýst ch
Nọa sửa Hàhn ưiggn li ri chăn ngđ ntâh A tonà mái .ngch chìm nNìh bất cL tiho ênb uCh nàng, cho ngủ, ign vào canh cig
x sẽ asu óc ti ănch nđg Chu ưcĐ hơn ab àny không, tìh nhân chế, ma của gp àl cp do .õr ut óc oék hHnà iul áp iv atr trốn tìm tht ,cthư .xa nuyhc óin lui, ln ccáh c bậc nàng: at bị yêu êln nghĩ àyn, nCò này am ĩnhg àny ônkgh uiđ “Chuyện lẽ ngươi ngươi.” ghnn rồi, ta nuyhc lý, coa êyu nguyên àl hnátr ìnhm pih ahy aco ohc na, ta coh cL s
h:uC hàHn “…” Lc
đ:u gt uhC Hnàh cL “Phải.” td káoth
nc ngahĩ phối chủ Ninê ãđ thêm, khiến đưc. bởi li onà gnhn ra th ht hingm chỉ itbế rTn ynà dược óc iđu lòng, lão Cẩn chế âuđ có ym hài đui bếit đ àl v ưcđ ynà,
viên ilu hnôgk nói: at ac niươg hgônk icu đan “Chuyện nưhng b Trần ht vẫn đan ưphgơn hàn cùng d, có h niNê ácc ngig nhịn cư,đ nội anc óđ, Cn