Logo
Chương 67: Vì hài tử (1)

Trở về Thẩm thị thương hành, trời đã sáng rõ, Lục Hành Chu liền đi thẳng đến chủ viện của Thẩm Đường.

Thẩm Đường và Độc Cô Thanh Li đã ở trong viện dùng bữa sáng, thấy Lục Hành Chu tới, hai người cũng không ngạc nhiên, Thẩm Đường tùy ý mời: “Lại đây dùng chung một chút?”

Lục Hành Chu cũng không khách sáo, nhanh chóng đến bên bàn, cầm lấy bánh bao trên bàn mà gặm.

oHc nthơưg Lc nếig,m unq gưhnn hi hợp trị ãlo il Ch ákh vn chuT cò,n quả vi phục… t,hế av iag dùng bình s t nc ăn ba gxno uih ht bao Du đến angi gưi.ơn mng miệng ió:n .ôncg nmag ohc ùchi trong thường, ayh ãđ bánh chắn ngnhư cư.Đ hit cu chắc mt uCh thuốc thành hnHà oHc t sẽ để vià
tnh àyn Thẩm nưĐg tih “Việc nhoà ,nh thì không as?o ui:h
nhìn kngôh Hành ión nnàg Chu một .gì cL á,ic
ànHh gns sờ, im cL lặng. Cuh
Lc ybâ ihnên oàn i:ón mt gcn uCh vn Hnhà ta nhà?” L cưah ơgniư ihp gnưi giờ
hn vn kết húcgn hơTngư Ngươi ta Liu ixú ac nv thù, póh nbê oHc đã đối ươ.ngi hợp uqan nnê s ta.” uD gci và átc chuyện nđế liên Kình với rngiê không ta, nêB
rất nthâ hTm th lại điô cínhh àngn ích, ac âhcn ph od gãy. tay đánh ìmhn
không gncũ óc ckh nđh r.i cưrt ếht đ là igúp cht aN :hn phải.” tiếp phó đây yuê dù hoKhn ưgiơn oàv tnhg “Không ôkhng ch on,à đều qutếy li ps ãđ tm ,ma Châu với nình ct htc ý s A ngươi. H téx g.ahnĩ đt ra Châu, ta nhôkg usy s hty kih cm đối phải có h,ânt Hạ ttháo đ gĐưn iB nưiơg iM bn Thm ta yđâ iđ ntâh ngươi ri li tya
ơniưg li amgn nuq tm cCh một âus Vy iha để ìmnh htuc :nthĩ nén giữ mTh một còn agi ôtih. Du sao? hc hôgkn Hco Đường hoc hìnb đến èđ lẽ ìht oHc o,ãl mong ?hnp s mà chn mang thí ihơ đợi, có
lên Suy nhiều pitế: àm y,v thực uyhcn ũcgn c àlm hti.ô óin nhơ óni với tm nghĩ ca at ànb ,àl sách ngnh mưu kế ưlc yếqtu sp umn đến ivc hn hành này xếp, ngà,n “Ta và ra iđu hc hđn nkôhg lát,
sáo Thm :óin hákhc r?i na gĐưn “Sao ưci ònc gnôhk
nghiêm inơgư aT ,ri ngôkh lặng ca rtgn vi Hnàh nói ir rt trọng, tm vi Lục đã iđ im ctuh tìhn có lại gdn at yàn oil Chu ta ngưnh lúc ha.y lớn, thì inó: av áct
hkó đã th nv um A gưĐn rất vậy. s ca phụ Hắn ưcđ ưnhgn hưn h,ênni l hp àl tch Dù Hin công nhât một àvi mTh Thẩm thật Tmh tình tm để ,t nnàg ũncg ưngĐ, nhiều ,úcha a.N tr t àngn rcưt hacư ucnhy óc sngá ưnĐg vậy
hội không ra cđư nht lại ơhn Ít gưni có ih cách nâg htì itl htcú khác oas? hctú chút tđ hkác tt nh khi hgpơnư chỉ khác ust ybà il phục ơc dni ưđc đ, k một imư bại hya ngnh .đó m,ăn nào dù thành sua, mt, ih cho vn ìmt ni crtư hT óc ĩhng thể onà
cng nya ,nbé khiến s qeun ưT im bao ta của nulô v của nhưng tth uth ctưr ydu lâ.u Thẩm uhi ưgĐn h caưh cgnũ hn sc người nkhi ếitb Bn nngà đưc
Hành hCu gNhe yv, Lục nhìn ciếl uđ vẫn nđế uic Cô sa cùng Li không á.ci yl hnnà cầm liên một gnu Độc ht Thanh lnôu ưnh uaqn uống, .ìmhn dung nàng ũncg cuhny
abo ta gin, tới, rTcư dùng ngoài na ìv trn av đã tm s bị bánh ngày nth bên Chu hai àl đáng nói đ agi này ta vi ra vừa áso nv ũgnc káhhc đ.uâ hinên đ hànH gặm ìg còn đ ó:ni hgnưn “Hai Hoc yan kia ìht có v ghkôn xem gơinư ba vậy Lục cnò
nv Đường. cho đưa àm định hn Tmh yV
imô cn tạm giúp ếitb igi ươgni phin hânt cnhâ dưới, tyquế ri hacư sẽ t cuối ìhnt nhđ iL uếyqt hn hạ hôkgn kih ngb là khi ,ưntgh ưcđ knhgô d ôkghn mt htcu hhìn hưNgn iếbt đo cn tìm n:ió Đường ngơưi ínth ưignơ och il chữa tmâ ,tay ùncg ch an. aThnh đi, byâ nđ thời giúp nưh ãđ ưhn vci lại gũnc at ìnmh xong ếNu Thẩm vn ac dường n,lg lgnò mi ta, gp Tyh tyquế cúht lâu, ếht uưm phải độc tr nên phức. chuyện, ãđ ìmnh ig sau óc gNươi mọi ơđn mt hi kcá.h bàn
snhi luâ Mnu tv nếu hnôgk ng vt Đường nói: im niưg trước hìt Thẩm ri. má icah đùa người li iTnê hết úcl nói n,hà nhg, ihp lực, g.i òG ai ac mt mt ny àl asu hânp
ưađ ytha nôhgk ic nưh yáhn at hàno thế lý uiđ igi ơưngi Lc oàn,t óc ta hưngn được êhmt cần ngưi đưa của iph gni tính hp uCh hip toán th vn có cho ngnà: gươin iv sao mt cho đ, b phương đ iph mlà mnu cnò chữa chiến nv ttir “Trừ ohc mt cho ưi.ngơ nnê knôgh vn xe lăn, đưa vt gũcn noà, hànH iĐ lại tuqyế này, chân.” lực phân h,c lực ta nũcg ohc s biết... khỏi thuốc iđ icv iv vci .nàot
có tác l,n ch.í gdn nhưng vẫn gnôKh
Cuh àl s igi ti ngươi “Có hco ơnigư rất yth uđ ũngc đáng qua tm kẻ hnhà ta ta tth thở yl àn,hn tự ưum ótr .h av thy s uống ar cL l :àid vừa mhìn h,n làm cho Hành ,đy hcnyu rằng hôgnk một ítnh, xu ta sữa ãđ các
tht Na, nó,i hoc hổ?” đó Thm ta grn .iđ hnt hp chút y xu ux àm lòng rt A m có tt thần: nưngg nưig Thật óc h muội chuyện sao ìV náĐg ntêr thân il gĐưn ơngiư đáng một
lóe người, orgtn vn uhcT ươgin ngdù ht mt h,tế đưc :gn Đưgn Thẩm êln của uiv óc aso? mni chữa bt sững đã
at nòC íhtn s ghknô coh ,an .âđu iv nchâ ta cah niơưg toán