Logo
Chương 1438: Ngọc quý phi dị địa đăng nhập! Dám động đến nam nhân của bổn cung? (3)

Trong nhuyễn kiệu đậu dưới bóng cây xa xa, truyền ra một tiếng thở dài u uất: “Thời cơ đã gần chín muồi, hẳn là sắp bắt đầu rồi nhỉ... Khụ khụ, đoán xem tỷ tỷ ngươi có thể sống sót trở ra không?”

Thiếu nữ áo đen cụp mắt, lặng lẽ không nói, đôi tay trong ống tay áo lại siết chặt.

Ầm—

C,h chặt hoàn ,ébn uđ cm, Do không khí uvt sắc náhc Ly ika ntoà vào iôth tay oĐ chặt gns gnxơư iế,km hóa nắm ãđ Thánh. tya ưtgrn cémh a,óh ggnn trái của động ca S Long àhhnt Diễm siết quá d
cuộc tan dần thi ht dần ăn ging ta vn du irơ oLgn đã ihà thế của lát sự àvo nưh là nkgôh cốt rất b hao được ihu c,o sau đầu rốt mòn tb yc.h Nhưng ugns, ,r mt têui âyc ưid uyế, lgnư nôgkh ,khí ahnhn lc thi óc thể,
quang, gđn ếnihk àgnn v đánh háđn ưnig áttoh tiếp iDm tại Trụy ctr ũcng oigà,n cứng ta thời Sở k,ia yat bya ênb ym bắn đạo tguNy ra ngKhô đ ch vào tm Nhận itór ra .buc ađgn nch, hyt ngort imk ch khi gơi yL
hnCíh ơiưgn
thấy ưntg thấy còn đang nTr âmt hắn. miD Vọng trước voà chưa Sở tm ayt đnh yL n kịp mng, hná mt Phật vui tch ,cM nóng chỉ tm ngđ liếc nhc mi một
Có ncyhu gì?”
hcc chn công không ac Dưi thời... sự Đạo đồng né uQ Nhân gia mi rìt th ca s c,T ncă ln gnúrt uđ tránh, hápP kích bn đích, Tổ
đấu. ìv hô,tgn chúng ad Bi ht hTc, iếcnh bn hTn àm óc àvo ngd sử không hc gnăn thần ghônk ht cũng
“Ta !tibế
õV íhk túy cho h nòC tnhu dgùn ,nhm dù cs thân, tào.r vẫn ánhhT ngnà sôi huyết ipág thì có nháđ ôihk
ôv tc nhTâ .ln ra. nàng gn nli gn, đến cũng ngđ Trụy vừa pl pht yta nngưh Knhôg dường thP tác chỉ Vô ht ưnh nnê lại, bn chậm ,áo tay uđ Thế s gyutN lại giơ ngc ôgknh Pht ngV trở đ, ghonn qaugn
gây hồn. òCn xugn tnh lên hcík
một.” tni sẽ từng rồi hồn lên ingươ ,ưcrt iv, nb các đi này gĐn t tiểu sưu inưg tgăn đường
thi v bộ cl, xa n.gàn nyà émk ct,h nhicế xét iha đều riêng ápph K
người, ký cư coa ccá nói. ưgơni đi Ly nđg ê,unq khế ãđ Sở imD auM ir! iggn uc
.hoc Vọng úthc ingh có tm V Phật Vô
che rt “Để cuộc xem gì?” uig inươg bn tăng ht, mt
ôhgnk yrT d, v oal .tPh ôV thét ưT hắc Nguyệt úcth v Kghnô unc do nuc íahp ngV gào
tc còn Khoảng ôkhng sau, mat thcú .àon động hnĩt nh liền
agngn nùgb mKi cháy, bu ngaqu quét r.ti c
chấp iếkn hưn âyc, cứ chấu u òđi đá it ?vy rung oas cố xe, hCâu noc ngươi các
mi .id hai nâht Ngón hn điểm Mặc, rnu àov tay th tm ngV đầu nrT rẩy thP bt d mât ,gntr tnr
bản úhgnc thế, theo tih là Nhưng đi ôgnhk cc gxươn óc k lc mang cốt uyế il k cũng ưu hkó đây ưlng gnđ ònc bt nguyên, bản r,n naĩhg ncg gncù nhât pó.h thyu nào,
“Không hay rồi!”
ac với Vọng nhniê clú tđ Mặc, àvo hnT Hồn rTn đài cL nutyr linh của đứt, iđ tc nh Pht nb ôV Ngya cl thể. cTh lniê mt bị
“Hử?”
umà đã ếb,ci hln ùgln ý vn nh, nhìn mt gnưi cno unmh gbn thành ãđ đt .chká mt ếbni mắt, đi rTn như đã ưgnd xanh m nhiên mt tch ơnigư Mc nên li
hề chỉ giơ một ncgũ Còn ,gn phòng hoan người hai íckh. nhgc nyuq mc kia
éko ut,r trong ynà chân .hânt ngàn Thấy thi páph không nygu ,hmi b hai nòlg pg ts lại nTr áthot cM th nhưng b
ac nb ânhn n?gcu đng Mun nđế nam