Logo
Chương 1441: Lời tỏ tình của nương nương! Trần Mặc còn quan trọng hơn Đại Đạo! (1)

Nhìn vô số con mắt màu xanh biếc chi chít khắp trời, Vô Vọng Phật cảm thấy da đầu tê dại.

Hắn vốn tưởng mình đã mưu tính ngàn năm, chờ cho những kẻ cùng cấp chết hết, trở thành đế cảnh duy nhất còn sót lại trên đời, lẽ ra phải vô địch thiên hạ mới đúng.

Thế mà không ngờ, hắn vừa mới sống lại đã bị dồn vào tình thế này!

“Dựa theo ký ức từ Phật tâm truyền đến, sau trận đại chiến đó, gông xiềng trời đất càng thêm siết chặt, Đại Đạo khó cầu, thế gian đã bước vào mạt pháp thời đại.”

vẫn oĐ khổng đen sát, bóng áhcy. nd vùng l áp ơl gln ugnrt tnrê khgôn bao nêl tđ trmù
?ìg nhnì rnT ctá, nió á?xc Mặc” gđn hn dừng chm hânT cm:h ơgưNi
hty đt gì ôV Pth ngôkh nhiên đúng. óđ cảm gnV
thy thì ar tgron ôV t ng ãđ còn eđn uq kịt. naqug gnul bn Phật thhan ưcah nhp Vọng pk cu mt
kh hnôgk hưn thể nhn iđ uytt cc năm, ếkt v!y àngn óđn ăgtn Bn đợi
h,ík cníhh đo àbn cM ưu vi được ênhti Long là Mà utty rnT tnâh i,á gamn đó! đạp
nêy tm ươgin “Đây nb trưc cứ gnđ ưic l,m ,tmâ hiệu kiếnh lòng!” cđư cùng ơih nói l ngùng nb gưgn đi Nhưng iàh vt là tiếng, tăgn ônkhg uq àl được, ôV tay bếit unế gkhôn nVg ch, nh iuh ãgmn ơưgni s gknôh hành s ggnnư ni:ó có uxa uytt cgũn tăng ciu Pht làm
???
ngcũ thnâ nngà c?M rTn nhm nào rúgtn của nũgc tăng, thể L hưn bn
am yhcnu đã đi tưởng mărt nhất.” mép c, năgt nB icư dùng cũng xá Phật nngh có thể qua chnếh nòc hồi uhi mình vãng hitn cả hôgnt đạo, ămn ctá ngV Vô nói: àl nèb đến nhtâ ac đã này dụng, chi il sinh ulân vi iph đot
.r ơc ,đó rng ad hôk t,h Phật r tqu yêuxn sua rực tỏa ágsn li nugqa nàl auq Nagy
.m nH onhà hoc phương vô ngùc án yàn t ngr
tth giờ hi, qua hư ai ht,ế hơn àl boa sợ rõ àl th kiếp đáng cái uih uânl cahư nh irT h,ếct mrtă sự vô.
ibà là vy ntoà yế,htu th dung ưcđ cơ hpn .nơưig tt đ một Tnr th gPnhươ đúng ntúrg imũ nv nhn cM được ac tc útr páph vừa ngươi gnoL hia r,a quyết vào cl đích!” hnik nth b gii gúpi ênt ì,rt khí aig Như il xch,í
ânrt nb m,gn hn mi hn đi mt ôV đó vẻ nkhôg ehng va mà vui vật, hìt Đại không chứng v,y hy Nếu iph ncgu htì Đạo t.hn ehgn nà,y th thôi.” cũng chứng Vng gnhNư ,oĐ có ươghpn được àl Đại hPt ca hnđ nshi gì ýuq hpi vậy ignư nió inó :tpiế đ tính ngm
ngl clú rồi nôghk àlm ,ếđn im :ih vy hnđ một uếN Mc bn ugcn nrT óc iơnưg đã phi ?hnkgô
cốt lạc? Rút nhik cTáh huyết?
có thông chd gns,á được bần gDn nó:i tc ingơư! h,tc Phật mấu Ngĩh tay, ưnh ingg cao khai mc ăgtn agio với ngV hyt thể lp uts
thể gni cếth! Khngô hc
muốn rnT giúp ngưng biết, hoàn h t,nh vượt tăng phương đng mt sẽ nguyên!” đi Bn ntâh ếipt của đ thnâ oàv Mc giúp ot ngươi ngăt hn ngươi uqa ra ct ac tuh tr nhìn nói: ,đy m ht Thấy áxc bn ngươi ad Bn ki!a gknôh
vốn àgi ám cih nếp đ gnn nhăn yh,t khí óc tốc mt nghn iđ d,c th íthc n ưgnơG bng laì gngna tgrun ps gò trẻ nưh t mt nghtư đời. iv
vừa cung, hn Ngọc gnđ? xác” li gnlò nêh,in nh khi U động, nói ũcng il àHn ac tĐ giưN mdá phn bổn khẽ ưgnơi
dễ agyn bổn ir, lột co gưiơn ưgn,ơx hn chết rTn cho hngkô ngkôh pih xong, là mà đư,c ,nigươ cu áts sống ty dàng ếkhin ngươi niệm e róc ca cầu khó đhn ad hngôt suốt.” gbn ươngi nhất thì tâm lập ct ylnu không cung quá
rãi tay bnà cM mhc n nxu.g ión nTr không g,ì
nhân ucc Nghưn àl s!ao? này rốt nữ
âtm hnp gđưn gáci n!hkág lại Vọng đi dội, một àl C áp tPh đnưg cb mC dữ Đế htn kíh khiến rnu khắc til gdũn hohnk mt àny yr ãhnm trong
hn s s thần ăn,m utx utr xcá s àl tb àtn. inh cxí,h uđ cxá àib thân thịt, yus nũcg ht htn uhni hCo mười
d ànt êyndu cuc ac tth thế ,inhu sát mong nữ nthar gcàn Trong ntìh dù nh, àl manh thấy ach đằng onc đã ơc gncũ mc quá tur đot icá mna ,hnua tình đời tia àl huống vỡ. lại yàn mt àid nl gọi nđg
định sa,i àl “Không hưn htn v!y
qua, ,cóhc hình lo ct là ón nght tàn ra mắt đi ơin nxyêu đầu mà ảnh ưlu hủy ôv hpi cáx ,ión nó at nhíhC bản itd hík .nh tcếh khi nyáh gdn, nthâ lại đã những gntro aus óđ màu lnh xanh, không
,ias hắn ôkghn ơigNư thản óin quả Mặc rTn thật nói. chủ…” ênhni
âyđ yta, ?osa ưctr ếhtik òcn ,tm tòr Đạo l yagn àbn iêtn như ybà ái tình rt il thuần Hiện ig dễ Đại
orngT lòng khó s nex tm m ihnk độ, c Phật iãh và tt hiu. ngV lẫn
oĐ U một gi iig bản bước, nm lẽ hcgn tth Kh,ư Với cn s intế nuênyg cảnh Ngọc óc được Hàn, thượng! mêth “Quy s Đi ôv chỉ của
d ich Dù ht ônghk cảnh U xưng giới .ếđ từ civ ámc đạo ếđn cgN oas sự ca àH,n nb cnă hưn chứng
nghe t vậy? ưnh sao Li tình này giống
âm gimn ón.chg kỳ muốn ra bt áh th đ thể hnhan suy người, tàn gnkôh hhatn đầu ôV Vng nhưng htté gào bắt Phật hptá àn,o
ý vì ĩngha t ng.àn đi và n không àny đột đu nhân t oán ln óc này gcnh xung àm phi tiểu Mc rTn Bn gưhtn iv ùth, ăgtn ra, hai hôgnk
cnu ortgn cảnh. muốn Vô tìm nyuch tuyệt ý cc một Phật nVg tia oxay ítr ơc nhanh, ,àtro Tâm nim nihs
kiểu Đaù gì yv!
đến gànc g,ài trung Vng ua,n ngày tm nv lớn vài íkh Cơ h.i aho trong êni,n hơi cũng dần àv tr uđ ib. hathn hPt uânl uaq với nl niên, tếihu tiêu ngày tục ưtl unnêgy ich rti chỉ ătrm nêin tuổi ôV Mỗi linê ln già dần iđ, hàng suy lâun ãđ th nb mt trung ,ih nưgl đi qua nhkôg từ trọn tm tir uychn ht tiu ,cl khi gnng tức đầu đối giữa tnếi là lần ln,
n.quag ưdi s đi thanh Rồi ac igà mòn ăn li
?
ngươi lùng im, ógi cũng rồi—” ,hn Trần gơn:ưx gncu ngig bn lạnh ý nghNư hegn kh đi v,y óin Mặc ũr tc lnh ưhn óin nhìn
y,àn đoạn ưnh nnhg ùd cổng nên đã c ngàn đ ôkgnh Chung của rưt,c được tmh hnm ămn Yên tginh cũng hóa so êyu kia gaonh y,v đường ngcũ rồi!” nếđ cnhá hT aĐ! luyện ònc yv tđ Cih híc với mức Nngưh
mhc gưxn nb đến ônhgk tđ, đu ai ngch có đo th inga trả “Bất na htế kỳ giá iph đế nguyên ònc ai
c eđn cầu tồn s hcgn, tt sinh! hi, b ontà tại, kih nuốt tiá vni bị hk vĩnh uếN ncò axó năng gôkhn âuln cnò nàho ynà s ôkhng qu
ĩnht pl không Lời này va ln.g a,r tức khí tth
như gnnà óc ênn Mc, ghnkô th uyq ca giới “Lẽ u?t!l này, nrT oàn thotá giưn ikh ihp ngũc