Logo
Chương 1454: nương nương: Bổn cung không thèm chơi với ngươi nữa! Phá giải đại trận, hấp thu bản nguyên! (3)

“Cứ như vậy, tính thêm Quy Khư, trong cơ thể ta tổng cộng có bốn loại bản nguyên chi lực rồi sao?”

“Chẳng lẽ sẽ tẩu hỏa nhập ma?”

Trần Mặc thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng bây giờ cũng không phải lúc nghĩ đến những chuyện này, đằng xa có mấy đạo lưu quang đang tiếp cận, xem ra là do đại trận đã bị phá giải, từ trường khôi phục bình thường, những người sống sót cũng đã cảm nhận được phương vị của Giới Môn.

hápt it ivu mgn mừng khóc. có đệ chí đến ch mht áCc ưgin t h, nh
T ếK Hồng thầm bm. lẩm
li Lam hyucn rt.út iêhTn gkhôn háđn một liền ơSn hc kia có nnàg trận, b tc hN trước och phương đi
cốt nĐg ngay rot chút vớt ión ,hKu không đ!cư Đế cũgn c
òLng nânh ln tht d gncũ nữ này
tự có Lưc ácc ni b dung. không rác,
“Nếu átoth định cho ưingơ chưa vì pih Mc tay!” s hgnkô nth ,imh at itbế vn Trần bn
...âyđ nrT mà ayM hpgn gcun óc
honpg ,mnă ,hóa ếnbi ri.t giữa ãđ irT ngàn đất ttri đ sm qua mất
hnan utyt mỹ dgnu Kế ita mt kia, ưtl phc p.t Hồng T uqa Nhìn mt yđá
Ch khi khắc mang nhThá haó ht hài àov Tư môn, hhnàt inl àvo, va chuẩn h bi Ngay tá.n hit đnh chm êtiu ra b yba Nguyệt ac ôgKhn àv Try nhgưn xa, gyan àiogn knhoh Đo ùc,ng li igi về tiến bn ort thi phía
khác còn hiơ ht gcnh phi gôhkn hnht ưnh vẫn Nếu ếh.ct otngh ìg gn pph gh,pn nnàg gniư
hánc “Kế T, hpi gsn ri Hgn gơiưn không?”
mắt mở gNc t ngkôh nhnì bicế đagn bitế .mch đã tyh U lúc Hàn chm hC àgnn mt, nào nahx ôiđ
ón,i ưvt sống tuyệt hnC ht óts imh óc ht chúC tượng, cs gntư iđ nưig nrT pàoh mnh,õ ,cM unế nb không ygnu eHò ra áckh hn th đ h íB àyn có xa thc s ngoài! nhôgk hnng ũngc mức ac
ar sai đặc gì. khẽ hẳn s biệt, óc Hồng ếK trong Mặc ucb lnòg àHn uhín yut gcN nhưng àv có Tụ gnàr bitế U rằng tós im xy nũcg lo nlg, ym,à nàng nrT ĩgnh iag ônhgk htcú
iub cảm nnh đó, uđ ar ãir ncg iuđ icú .gnxu ca nêinh ìg Đt cmh ,đ ìnnh nàng
nơi ynà thể áiuq rồi!” có ir iuc hki ũgnc ciá uh ngcù “Hu hu, uq
nv vào ir xy aqu oHc tĩnh úhtc tay aus ht? mà nó:i cph boa aNih at lưng, aHy có lẽ uính lâu àl ãđ Vô chẳng mxe nào, ra ghôkn ãĐ àmy gđn as?o uynhc ir
ac iđ lực, ón chi gyuênn gchn tM trì ìhnb tc nưght. khác s bản ơnưgx gia
khiến “Đợi sẽ ta tiếng bà ơưngi nth mt đó định muộn ìg in! aqu ta đến ncgu đy, ms lúc vưt ,ngơưi gọi pih gcnũ kính
đpá htoe Hng li. gnăn bản T Kế
àn!y âhnn dám giành “Cho ngươi nam at với
Hàn y.đ kgnôh htúc hcnâ tm khoanh ngồi, đng U Ngọc
cho không vị Trn phụng, anB cM háhck nnêih thiệt! cnug khanh uq cch
haNi cưĐ gt cHo Vô đu. .hitô
nuc không ca ht àl tr ngng t. Nhìn gNtyu nđe kai bết,i làn trạng nưgsơ tâm Try Kônhg gđan rotà
àngoi Cn,h .H it nSơ n nBê
ri vẫn nrT quay cúhgn ngư:i “Nơi đu âđy Mc nói ta không đi iv nnê mọi nên â,ul .crtư
lên ấu tưởng ândg ònlg kohiá ngđ chừng sảng trĩ gnnà tm hók kniếh cảm nhàH trong lại này icág tả.
nđế cl, yn,à cnư hki vic ũgcn đã th óc mi nhđà chỉ tb sự rời C.nh ưNhgn theo nàng người
“Hả lm ngi
hip cếht aT s đã hnĩg an đ!ây suýt mình thật
s sâu uâs htc nnh hơn về khó Ch gntô ch nưgl Gangi thâm sc càng ca Vân
gcũn gni nrg Ncg ly ,tế dnùg úttr má véo tàhnh thật tm tya nặn. không chết cht tìh nưngh pi,h útl neph đề— đây, gnnà nơhưpg chắc lén Hàn, Nhĩg gtếi vấn s vươn ônhgk U đối sức đến yTu hoàn
igng ao?s ri u âm ganv óni gin H .lnê Mt
im,h ,t vàn ãd ar gôcn năkh muôn gùnc ?osa cuối Hóa nihs oàv óhk il ar àl uygn rnàgt uqa tir
đu nth tiêu có gnađ bn U Hàn gcN n rtgno ión th gi vi đ thân hồn ưnh ly tngr ma htiá nkgôh ,b gn tih nhgpò tuty n.ày Hiện th, idt
xgnu không iđ c triều đã ếuN nên êmht cũng thì v lại an Hnà hđì.n U gi bây bảo gnhúc Ngọc iđ, at hc, chút đây tđ vy với
này!” “Cho ơgnưi ta đánh