Logo
Chương 1455: Nương nương: Bổn cung khó dỗ lắm rồi! Đạo Tôn mời song tu! (1)

Thấy Ngọc U Hàn đột nhiên tỉnh giấc, Kế Hồng Tụ trở tay không kịp, nhất thời cứng đờ tại chỗ.

“Khụ khụ.”

Mãi đến khi Hoắc Vô Nhai bên cạnh ho khan một tiếng, nàng mới sực tỉnh, vội vàng buông tay, ánh mắt lảng tránh nói: “Ngươi đừng hiểu lầm, ta thấy trên mặt ngươi dính chút bụi bặm, muốn giúp ngươi lau đi—”

“Hừ, ngươi nói vậy, chính ngươi có tin không?”

đi đoán như người người uđ, bên iđ àm ôghnk nnăg phi gnúĐ họ gphnò Hồng bên đề nc t đã v,oà ginoà r!a trong Kế T nab nb
!rtn pL
vt họ ac hTy nli mọi hct gdná mặt iđ. v biến sắc người,
àvo giáp íkh ,v Các sĩ yaox người atr xe. êln
aty yunH phí còn th ca tih nh,m ika ôkghn yHếtu ut thế lên iB n,g ưcha Cíh bẩm: ưvt nh nữa.” aqu khẽ ưcT tiết àm hNi nnóg aign hKngô ếhtti cần V gnlã bảo xuất ãđ nghku thật yu lẩm sổ, vy gõ s Chiếu
cm người, mt ếhicu .đi áp họ đã ưhn Ánh qua bọn óc lnê nắng ấm cigá kếnih
T và Hoắc tiến Kế đón. Hng nêl nyà, hiNa ôV Lúc
các đợi cNh “Chuyện Hàn hìt d,ià hucyn U mhnì ir niưg ưnơgi thu nói ich ar này, t gNc óin: v ih ,mt nyà bgn lại đi.” ra đến
nyuhc ra xảy nhgn íB ènb tắt ânV k hC gtorn đã Giang li vn nh.C
chút iũm ra ntê ítn nb igơ không n Thiếu uty đen óc nưgnh khó hi hiệu. cũng thêm, tm tay oá ,iuh
tĩr ãđ ngH hunêi ưnơgi đnế “Kế nòc T, itu t?hế ấu rồi, aob
Lãm “Thanh
íhht.c Nhai oHc mt giải il hpngo chủ, ôV nói. at giGan gnhnư nc ymà
gnhe T nHg Hco ôV Kế àv cgnà cnàg Nhai h.
ìnnh lên ynhnu của óđ. ch đi mt đen điều ciếhc énv gưnd uâs ovà iiG kiệu ,nMô ôiđ ưhn mhc mt chm mắt thm àmu đang Rèm iku góc,
hn ôV nuốt nước coH bọt. hók hơi C khô, aihN gnh ănkh
bừng. nghiến T đỏ Kế mt rgnă, tch gnH
h!ln âTnu
đề, nghe .hpu vn kể nêB ct i:nó y,v ra gnrt rốt Hoắc ra cho ccu ahiN ôV của s nhận rgton ngig loã ycunh pl tn trm tường g,ì êhming đã xy rõ
hámt íB nhC hiểm bị chuẩn .nưlg ãđ nL k ôv ,àny cnùg hắn
oHc có “Sao Nhai đâu?” các Nhng hcák nói: nhíu hc người ngươi? mày ngưi ym Vô
hty áipG ,vy nibh! lĩnh Thống yunH lệnh: h huT il V
T Vân at hni tgôn hóa oc,h ahik “Không soa nghi ,úgđn hpéc th tông nôm cốt nS,ơ ghi etho Các, chí đa Phù utx hc Thinê nói: ãđ trm hài Hgn ca có đây đư?c uhK v cm ođ gânm rntog Kế
vút bay hn ntâh aSu ra. ơih ba đạo my th,
áhck Chỉ nVâ thì sau. những dn rnT Chúc theo đầu nchhí Ngiư agGin cM, người Hòe,
hồ ôh lhnĩ nhgt trấn ngig cao Huyền Giáp này, nbê b .nl V ig Lúc
p,t lên pch ưdgn dĩ, chút óc yunH orngt ưnh mt V li dường cđ nm hútc lóe may thy mắt ánt bt tn.hưg v,y àv iat như
hìTn inogà ca b hơi việc không thất. thê tmh óc ai ra ihTnê vn thì trông uhK ácC hình tổn ổn,
chặt Hoc myà ơh.n Nhai ncgà nhíu
ưlt ar t người .Môn iGi bay Mọi lần
li il dùng bổn để kết có ngươi Va nàH ngàn đáng s ếitc th gnrt chỉ tnrog dám grtn itbế ar con trân Nếu U htn dám htt ác,kh cưi liếc ,nguc nb l giận—” gươni ngươi thương ònc mt tútr l có uq ơc t,ay ir mt cung cchá ngươi là đ gônkh uyd áci, iđ khẩy ynà nhìn hi :nió ngb Ngọc
niơ ulâ “Ý trí mun it oaig rtgưn k glưn :óni khinế chiến Chủ đó đại nyà nòc sống các ctưr, cl tm c Vô êyu chiến hngn năm là, mi nàng bố na clú mt tộc ngươi nluy otàn hnân t b ,ra cHo iph y,đâ trước, nháTh ngươi?” c hnơ nmă ihaN có này của vn uđ rtn Chn ht cth cht aóh oĐ lại, hit đã hiểu
ccáh Miên được íhtc cất il ưs năm mt k cht tgorn sao?! ra Haó tổ àny đó tm ra nôhc iùB ongPh Cảnh lạ,
kiu Sau ếchci về đó hhnna ngưh nlê trung, Châu. lao tvú bay Trgun aik cùng ngôhk đen
ort lên, tổ b giết phiêu hnà gi bn icuh cgnũ Cuối ?h sư cùng cốt từ ếđn Ciá đt uđi at ná?t ưid àl
èrm nhàn yaNg hắn uki Đi gu,xn .tihô sau tnh ió:n đó, h
vậy.” Giang như .óin đu Kgnhô gật sai, Vân đại Chỉ ihák là
at osa gnn àgni tm ếnđ tr pnhg h nữ đây, ?iĐ ob về? htế hnm iĐ tng nugH il ?oas chí Thếiu người, giờ kiện đã nhik úncgh óin r về oá hgknô c ,h phải rm đen n,nhâ
chn không chỉ othe nlê vừa đó ngđ hkc ndgù oàrt đại áp pnuh nvg il nòc gs,nó àon sau .t iL d,t aygn uy hty hc nágs kèm nid ni rc ra, gn đ,ng gncư th ilt r
m óle utt giáp hàn pth nihb nràt íkh hàthn ikh ra. một khí đám ĩs yta ar pếx hàng, xong stá v, đao trong quna,g lgno Một lưi lan ầm nulg ct lên
khẽ hônkg đội ing.tế i,đ ghnư hln óle v ri h tm khi mt Mc nhìn hná rnT ,lnê âunq
là—” này tức híK
thuộc———— ngênuy íkh nhận quen hcrtá ct nghC av nb được cm nùcg gunl ri ôv mt hắn
trạng đến ,nngg bóng bình ưT yg unc ugyNt ý ưngd iku khó đi gơnưs thân cạnh ryT ôgKhn ncu âmt lòng nưig úch nđe, ôkghn tĩnh. hưn ahunq gò bnê
ôV Hồng thần óc Kế ahu,n hcút nkih ng.c Hco T cs nhìn hNai
ipáh tonrg thì c rt cưđ Thánh htm áus đi có Còn T gồm hC stó Luyện những nl Gnaig Vân, Cc và nưig đã ckh bao nhơ tn mt về, ày,n sgn na! Sơn chỉ ng ih,nu tth gniư số
Thấy bớt và ra h.nơ hòa ió:n ,vã hCn Ngọc rồi? Phi, người hin sp cHo htế “Hai Bí gtnor àvng ahi c?hưa hãy nhgp sự đã hik Quý Trn iv àl ìnhh giọng gưin những hắng oàn nxi gtrn uygn Vô hìnt khác iãc vẫn quan cugn lại hníhc gi,i ,ign ti mhi thotá Nhai v
“Vâng————”
tay, pih không ht gnr ra an nói: at uncg tnà.o óC ihp nôTg i,uđ hk gkhôn nmg c Giang at nigư tr ayng mi ciú trong Ch nếu đó Bm nTr phụng về đu, cũng Vnâ e b hn od rồi————” ngnă, ,hc đưa
“Các viễn ngotr T không Cảnh ch tm đấm, ưc,đ ynLu n:êl ihơ íB cht ra cC đ iếst đ vĩnh rồi————” lại nm
các Nàng đến gnđ tấm U g,c úni, gront ôgcn gnôhk hct những igh kỳ thú Cửu hài hnư óc pháp c đa unyh êtn tc hCcú mc àv nghĩ bì gunn lio
được nque đnế bn bản cảm ct vậy ac óđ đạo không, đi li o mc nữa óđ hnn Khgôn giác khí lạ— tia ihp uynnêg, bếti mà hay h áigc óc uthc một hơn t
đạo, nthì hơn igi t mc hình gncũ tth hugn óc nác, iPáh tổn hộ có him ũgnc đi người hpm na đệ ,mph ct nhiều ếnđ đến uđ ôgnt nth t chn coh không đnh như là ncò hpngo yv đâu, bên togrn