Logo
Chương 1456: Nương nương: Bổn cung khó dỗ lắm rồi! Đạo Tôn mời song tu! (2)

Trong phút chốc, dòng suy nghĩ cuộn trào, tâm trí rối như tơ vò.

“Vô Vọng Tự!”

Hay tin đệ tử môn hạ bị Hội Năng sát hại, Hoắc Vô Nhai sắc mặt âm trầm, đáy mắt lướt qua sát khí nồng đậm.

“Ta đã nói mấy năm nay, hành vi của Vô Vọng Tự càng ngày càng quái dị, thậm chí còn nhăm nhe Long khí———— nay xem ra, tất cả đều có vết tích, chính là vì phục sinh vị thiên niên cổ đế kia!”

ghin och ht ih: sao? Nhgê hP gnM An
l Trần óc chút mò: “Hậu ìg? Mc
gáic hoet unm An cm uđ óel !hkcá nH ngM ìnhn hồn người mt ưnh thy d, yuaq đoạt hc gnam gnrot l,i êuy lên sáng hná êghN
dễ nếđ nữa, ,vy tếhc ùD nmhì ig êtn đ ưnh àny osa đi oas? asu s àny phi hgcn bắt b vgn, áiht d pih nt vn unế biết
b nhuí os?a nrT hk Mc ưgin nhập mày: ir vào “Ngươi hcák
“…”
trong Cnh ca ta cứu nói. Bí biệt đây àvi uBi cM gNu t àgnn a.t đặc ãđ nơ Âm, đến t Hng àngn đ ,ln nrT
im. giưn ivà nàng nió gncũ Mc iđ nhưng il không ca k khác, qua manh káih rTn ưđc oáđn yTu rõ,
như ngM àv .áhck mức lớn nếbi ar cht Nghê giống uq rnT một íhk h biệt được thành ãđ sua tc trước không Mc nnhì nếđ nió áchk dối, nưig An
xua ayt tay hutn uqne đ thấy âtm. t,ia ôc ni:ó không ynà cần nương cảm útch il Mc thôi, “Chuyện rnT
Lúc yà,n tới. Kế T gHn bcư
hyt đưc nl uc có iđ được mht nuhi ãmh mạo h không kôghn li nphơgư Chn ta htn óc còn cl ác đnh vi thực hề pi,úg kôghn th ưhgnn yếu, đoạn mhi ra như .ý tay ht chí ta, vy, ngtro hi “Đối
aqun dngà ht gnđ Nghê eh,p uqá nMg s úghcn tytu là kai b .u..âl gknôh có không q,au ra hoãn cn ia hk d rtì ch tr gđn nmà na, tm đối s usa .rgnt ta aT igNơư nA cùng ó:ni tya k ln ibt,ế
pih trước cho đó, tâhn bn mđ an bo ntào đã...” “Nhưng trước vẫn
phu loã đòi ,uđâ il chuyện Đi ũncg umn này nđế cưha gxno hpi ch!htí mt Vực iig sớm đ,y Tây gì
nh Mộng gcnũ bừng ưndg đui il, âsu iđ. ngưi ôim mp ìg il hyc óin ri ,óđ nA đ thật gêhN ngiư hưn vi muốn ưnghn mt y,ám cúi óin ùngc khẽ hgôkn nên xoay cuối
ra… là “Thật ó.c únđg
óc unaq như ..h.n nl nđg S gây ra đnế ĩtnh êlin có thể ,yv rất
Trn đại nnâh
?!
iha Cách đến giới, còn hn cm n.yà th bit ưđc làm h,t thần ph độ yv
Nếu giúp Trần ta cđư, ch óc àgnn Mc c .inó nói: nào
onx,g nàng Nói hêinn nhtâ nt ar, hìhn ghnôk tm nbiế ưrct đột mất.
hn nhẹ thầm asu ahpí ghànn. Ngay ếnđ đang bước itgến ysu cúl chân yunrt í,htn
lẽ khẽ gHn uyln tăng ac thêm T Nuế at óin: àvi ô,im thể n.hơ nc cch ut đan Kế cnh có s vi nph,
.óni Mộng b lnê Vì mt Nghê y,v nph tc âhnn An gdân tếip đại l. chuẩn hu aig ôn
nói k này mà hnêit cgnù ihk v l.i vn hgnu có cho Công úcl ynug cực nTrgư là nói rtn Chúa nrt ba ,ơc hiểm, thể iđ đa ta ln yat hgcn óhk gônt àl ht ra tsá phm gđ,n gnV nìTh khi từng thP uđ ưbc từ nhất đến
gnàn ngác. nnhha rnogt mt êtui nên ,atn dứt, v av iL ánh nsgá mắt tr cnghó gơn
t na ad rytu là cũng cngũ nTô ng ch ir. thtoá osa ig vẫn đi tar ihnên đ tin Thnhá mà hiển đây, có Võ sợ ưphnơg có gknôh hã,i bây để anđg kp umn oĐ hkôgn thân, àv
mặt, lạnh v trên ig hNnưg nhạt. vn
thực kinh lực ,ưgin như nkgôh không năm Thực uq mà may ôhngk ếcht n,ngà ktế unế nào! đó áon tếh biết vy iv cngũ chết
ac uitr bn cho cưĐ rt nh đình bước———— ,ir ngcũ đi ir, li tự nòc oàn giơưn sẽ kôhng ctưr tm cung sạch đã sẽ, yunch ng .v ìnmh lu,i đnúg ms nigư nhớ còn rút ,na x nhng bt
đi thnh tử, ihnk hníhc nói nmg, cùgn giống Mặc ưhn Trần Chn ta iv nhmgi àm người hsni hnmì nhìn íB oàign ...kit như cgi Trải nàng vắt trcư gtonr tm ra vào đó tm u,cc
ũgcn tính, gknôh kóh êghN nMg thm an. Trần An cM suy mâ àlm
cho ,iđ oT chuẩn trên Cíh b uđ tux trgùn một tên Kế t ođ có vô cl naĐ nih gnt bèn T mấy haưc v mrăt nữa…” nuyl Haó nay hkó àny h mKi Hng ,hing hếc mc cơ không ý cùng hêmt hkă,n i:nó luôn nc ,tt thy vẫn năm óc chút ht t ô,nT
tếbi àgnn ta nói ac tm ta Ngnà Cửu U... Chúc
nrT “Ngươi .ih tm nắm gằn giọng iva ?!ai nàn,g tya yl cM
?yv r,Tn àl nhân?” tr đại .đ.au. hnìn “Đây lp Ngài bp :nió èr rnT at soa ,Mc àml nàNg nTr
,ra ngnh nh ohnà hkgôn hucny chuyện .õr nàng ngoài Nhưng khác đó àont
giật nHà tr v. vgnà vi yat U Ngọc mình,
ngM ìtm quay tiếng ìhnn “An ih: có lại, An iv?c Mc nih nlê nưgnơ àl rTn Nghê, ta phát đầu
ta hNgnư gúpi rTn Mặc àlm ih: nyà chuyện aos cưđ? kóh nngà hiểu
không âđu rưc các cnog oĐ yth nngó Tnr phía gànn “Yên nb :Tôn àvo bèn bàn hcaư ònc Mặc lén đưa ếbit ta a,c ltú út chết.” aqu tay ra, nỡ ri. m, người, at gònl t,âm ca khẽ
imT Tnr cái! cM đập một thhc
ac Vô Nai.h na thc màl một mi Đui ln gcnũ nhận coH này
yth đó itL lần uytếq aưđ nuế vậy đến khgôn đi T aym hnư na! gũnc ar ms đ aus phải e tt để s,hcá rằng của nv s âmt không à,no cm hmn
Tnr (?o)?o cM:
inmg Ncg gni iv m,ngi lgnă ?yv vàgn nhăng ión vừa ói:n U Hàn iưgơn nh bịt nth va mCâ li,
gKhôn i!ếlm đcư
dù hN k đưa cứu tb nguy s gn,d cngũ T thì nghiêm cung at ôlnu at đến Hồng đnh linh ortng k, cứ imh Kế iđ ntá tác hoc là khối ngọc ngươi.” hnt gp nói: n,ó àgnho ,in ưingơ bóp đâu, gơnưi mt vn
ar pc ây!đ gnnơư rgn Cuối cùng htt e yt,a vt hgnkô ,ơưnng bỏ v ti nếu quái kia s mạng pih ihp iuês
loạn ìthn h:i Ngnà là...” bóng hu kia, hNìn ý ohng lngư nàng
rTn úcl ếinb ph vị Cuh ac đã cùng nSg từ đi htú ếitb vệ kia àon. ânuq mt na, Hơn không
Cơ àv Thy ra ar quả nl ôkhng âgy éhpc oánđ Phi ngoài bếit âlu cM n,gim đang ynuhc hơi hiC n nòc Thủy hu bo hkôgn sốt ãđ ìg nyà ob âlu ,pg tnháh C thc ruột, ũgcn ncgũ ghoàn rTn chừng hkgôn i,r
nươn.g ếđn mặt gưin chuyện, gyNa clú ađng nương my inó nrT Mặc ưcrt đi
s .k.ch.á ta ca e chạm õr, ri s Kế ta ôV vi ra khiá Cảnh, htt mưu thní đu, đi s gnV tg người t rng trong ncũg đã đã nđế xy hạn, Tụ ghNn igi kẻ Bí chúng, vi ch hỏi: nnhgư T Hồng hành ucnyh
ia ccu àl “Rốt hc?
óin: cơ vt âcy Ln Kim ,đ ưcđ cnò uil lảng m, rnT aĐn ?hn đã ayt hai chc Mc nucyh th tmì chuyện ãđ àyn àl không it,uếh t.rgn To lnyu bt ir iv hcá,k àit gnas têni chế yàn có aHó quan vào bn ta
ith óđ việc nd rnt, v đhn ,turi người U ihk đáno àl uy, aus đây gVn mi ra nht trước a.yt cảnh———— il là Phật, đại phá chém iđ iđ tinr ìhnb hgônk cn cM cgN nCò do Hàn áhik gii thtoá ión được, hiểm rTn nũcg họ
Mang được l gnưiơ hìt h gia gnH ođ nió T ir không hcn nàng rồi. Cảnh, hN gnos gia óc ếK yngunê Toàn goLn hík gónn u,ihn chênh qu aThhn ht đ g,nb ngươi ngộ bản tu đt Vy đã còn một phá iig hegN nói: ht có at ânnh trì, rongt ?gănhc nòc hpm lệch ati mt àv gunh cũng chtú
chớp chớp .tm rTn cM
Cửu trẻo mng V tryun sát ,ngơưC nô đ õr ghé at:i hắn, ihun tr rt nmu hậu ,knăoh uih tự có này, đi cnă s óc Tnihê đôi An inó đó Tnr iđ giọng Nêhg il nti iđu nMg cuâ âhnn ôim Sơn grnto kh ati ovà hoc uq nếđ băn Bắc ,m hẳn th ,U Thọ khi agi hck cnhyu nhân hCúc
,mái ogh trong Bá nh dĩ mt trận có àyn dỗi gp sau lòng cúth ra cnò hco chút oai, hồi, giận tohi tên nđh cnhg nhưng mt kia, N noà. ikh ôgkhn hcc ngnà lại nV b ònc
Tụ ônhkg Bn ,đo một pìh gn đỏ, hcgn s một hướng ta thèm uđ!â yl qua nHg ođà ?ac lòng ai Kế ám “Phì, tiếng:
Cương?” iđ “Có ếynhcu sự gian tìm cB tth nên hit ,l tm
ln này điểm ht dễ pgưhnơ isa, hkông s itL nói .uaq iđ tuy uytt b tm hưNng đi không tth gdnà nhưng
s ôn ábo đc cưđ đa đại nhân, ngay nL nổi————” Nghê l, ũc c tch nA íhc đpá óc óni: aig mi iưng chữa này ngs hnb tr cúi nâ hk th ìg iđ t tmh rTn nàhh ihk, người Mgn ngũc đi tnêr tsó không ra,
âlu cM chút Trần nhưng trầm không à.no ngâm hồi mối manh
đại đáp, ti grnư nh nương m pơưngh ,đ ctr aĐ trả gnb khíc ãđ tình tạ mc l,i chó nương Ư?m của ân gp hcc in:ó báo đợi mươi hc tiếp ngm icá đc chní tht n đáp, yl ciú ưahC đối inưg rnưg yàn cứu báo thể ìg Đi hgôkn thân !at
kỹ, hc gưnơi một hN thôi.” cưđ mhìn ti
gi àl óđ h:i auS nhn ar li ‘chúng ìg ,gnúđ gì ã,đ ta’? hco òrt óđ uit ghni onaKh ôhkgn tđ nhiên sao tử óc tại nhà il iưgơn nàng nêT đy?
x nói. t.t này êny ta tg s uđ õr, at uhyCn Trần uih Mặc tâm,