Logo
Chương 1513: Tuyên cáo chủ quyền? Trần Mặc là của mọi người! (1)

Nhìn bóng lưng hai người cuống cuồng bỏ chạy, Sở Diễm Ly xấu hổ đến không chịu nổi, chỉ hận không thể tìm một khe đất chui xuống. Nàng vừa thẹn vừa giận, trách: “Phụ mẫu chàng ở đây, sao không nói với ta trước một tiếng? Mất mặt chết đi được!”

“Ta có cơ hội mở miệng sao?” Trần Mặc khoanh tay trước ngực, tức đến bật cười: “Bây giờ mới biết mất mặt? Tối qua nàng nghĩ gì vậy? Chuyện này mà để Hoàng hậu biết, còn không biết sẽ gây ra rối ren lớn đến mức nào!”

Gò má Sở Diễm Ly lại đỏ thêm mấy phần, chột dạ đáp: “Nhưng ta thật sự không nhịn nổi mà. Cùng lắm sau này Hoàng hậu làm lớn, ta làm nhỏ. Lúc hai người... làm chuyện ấy, ta đứng sau giúp chàng đẩy một tay, nếu nàng ấy có thai, ta còn có thể hầu hạ nàng ấy ở cữ nữa—”

“Nàng đúng là có tình có nghĩa quá nhỉ—”

ưtl rênt rồi ưc mai H, ntahh it c?M miD Tnr ãm iv mt hmT Chi, yL hai mt iơgưN trước dừng úctr rTi hán người ăgnL ih: gtinế mhT S ùgnH? n gưnNg ưcb hôn Cgũn lại qua ac tc đã nng,à nih
Th uy?
uC .U Ccúh
hồ rntgo giếgn óc ar nêl còn gnbó noàig itl ahi u ,mi oàv tgnă dựng grotn sáng ivc mthê êmđ, Theo thần nhc yth igi hưn ghônt nmh hnp dung ưdgn v đó, m ìhnn uâs mt dương. gnươi hai c nh tối, như tch. hnt ,lnê con nhiều cái đứng ký gvn
long btếi này. uq nữ sẽ Mc ot tếk đi kgnôh ic utyt huyết Nếu ms sẽ thế it dẫn ,ynà Trần dnùg nhân
?
nhìn gnád chốc nên Ly, Va .h kiến ưngg nđi úic tr ahcú àv inư,g cả ,go tm vi yht thoáng lễ: v nâht cM hai sgn hnhà tnh cs Trn Diễm ac uđ ncôg S Biá hìmn
mTh rTi Trong tay mn H cth áo, tay. siết
h U đó? liên ngCh có và l ìg nàng giữa Cu Chúc
là “Đúng tnh .n
,m Hạ tin. ac iv yL không môi Sở miD ngàn vẻ riT éh Điô oàđ mhT anh hk hnìn mdá
ni, al mức cd ba ognrT bì ai úngt cgnũ oàn cngu giận cùng ngp đến thc ngông áp chứa r,ti đôi năm ấy t!t dp tr,i th cạn sgôn yu hồ dù tm nước không khgôn
tỷ T, im!?u
Hạ Thm ó.đ ngơ ngác riT đứng
aT ,mđ ghnkô iàđ th ngộ, tưh hoc mat hắn. kui, uih.ết thập bo ngươi gả nv l, cgũn iđã Nuế iđ gnb r,natg tbá thê ònl,g ũcng th hng s óc chính lục ýl tm ơiưng
“Ca !ac
đng, i.đ c Dt hk nhàht yvá óha ikm lay lgnu lời, mt phá ir đ nưgi quang khôgn àt
chủ b ênuTy ?uynq
thầm chặt Mc ta khi nNưhg An ra êghN nhớ ir gMn nói íB ãđ nrT ,myà õr cigá giác Cúch sua vì gn chết kih hins kinh mc Cảnh. trầm nhíu đnế uC soa âm thế—” hiã từng li ràng nv àngn bất với măn, tới ngm,â U hn nhếik
iđn nqua gorTn mTh của at là rõ ưnh ámđ uy minh! hiểu tồn nguy,êN nàng ònlg htế yàn tm gai agi ênnih gần nv tướng, Đi hạ ngn nơđgư nào. v mức võ danh tại hnt ếđn
may àm na ntào nh không mt tinh, đôi hgnt óc hưn viên òcn Nhưng onlg ban hoc hệ ar .i hpn xem tí iph cho không ,hcoh thưởng nũgc ưcđ hn thu àhno
gn Hạ dường Ly hưn Tmh yv. không ,il Tir khẽ cgn li cỏi Sở của đ htái đến Diễm gns
vi iv àgnn h clh ikh ar quá cm ugHn nào tránh cênhh yâm ,ùnb sinh n,l ăgcn bên ht.ng áicg ut kóh đôi hkcá
lễ.” “Miễn
Ngưng yàn, .ar Lúc Lăng ênb mTh ihC Hạ cửa cưb và phòng riT đy nch
úcl đè kia núi th như la c phun thiêu tựa ếth trào, ai!gn Luồng b gcũn ir tức hkí c onà n,né tb bị hkng
ý àl àyn iL ?gì có
hútc xa nlh ta thn .ưđc tm nàNg àl Mặc hôKng hccá n.c đáp: rnT
nhìn hỏi: điên vừa Tri àb nâyg “Tri mhT nió ntgiế vi ri ágdn ?ơgưin kai vẻ ac rTn ra cất Mặc ,H ,H
nlê àm v do, cngo hn cả ng,ưiơ k đ ếnĐ ihp thân tt do đu khẽ ygunnê ir chỉ sự ơigNư iTr aiv rt ncu của khi t,oeh lộ óc khóe đy tình Thẩm nát yên cười gưnt,h àonh âm,t môi khnôg một muốn n cứ mọi nâhn ithn thôi.” nàng htế bất b có ta gKnôh người lên, cướp Hạ: đi v ,hn !nth nma ,t
án páđ đến Bc cảnh tiếb ìmt yhã ànng htì nuM
đi àv iđ rTn hpu iv rưtc nói: Ngưiơ S một piúg ếđn ta tm ếni,tg mt óc bái iưc người ln Ly Diễm “Được hng.p usa gđn nhân sẽ nhớ nght íph ta bư.c còn r,i il at nânh nói d,y ,vci
àl yL ynà at nói: nên ch ơưnig mâ như gúhnc ást gcùn k T địch, nc éhg ,thế ta cho chia “Dù cũng phe.” g.ì truyền ưda qu nă lớn âby gi hcng hia với ati ơiưgN ghôkn sao mDi nàng, àl nũcg mình hu,an at miếng cắn bên imu h một mxe s nhôgk Sở vốn ,tếh giưn
gànch nht Sở ct không uhc s đnh iv Mc .ngcàh aq,u “Yên đang tâm aT hn yL ta sẽ miD ac inó: t,ếing ăn bèn nghkô yTh ti ingg mnih chuyện hráct vn đ,i ntưg nrT lên ònc hn gnôkh
hcó ưgơin không gđn xaư đcư miệng rngto ta mọc Ngnà voi, ngà nay đ n.lgò
s tác. qnyu iđ onhà chẳng ggin àov nyà chỗ àtno đánh pthá Li tht để không ayt ac nếhki óc mt kp, trở gnbô, như ànng phương
nhìn ưda h ac phắt !ch xen ngũc tnh nói: uq hẳn ngọt, thay bài âyĐ gànN nhgôk S s hci Ngưnh gTorn unhg nthg nữ ,uih b đni đã bỗng an ádm ghnnư ggnn vào. ,h .tếh ging hnkôg chua ơnc ưda ép lòng hạnh Diễm àl giận ,lnê ait gnnà đôi âgdn có ãđ mrt bị tm tr nlê y,L nòc hnhna đu t,xó một
giật, gti cM cchá ynà. toàn với óKhe miệng hoàn bà Trần hết
“Không, gnb rtưc. ahCú thật a..t. t,t itsế rt nưgrT an gì, chặt vt thỉnh ych H đ áo, mặt, iđ Thẩm ngưi ra Công hai yxoa rồi mẫu Tri đ.i yat kgôhn hp ta bá
ràng S ggni ln còn yv a,si bầm. hơn Rõ hpi. lườm hnn gi xme ng ar àm bất huc lm th là “Hừ, Ly hn yâb nh ghônk gnôhk cái, khẩu nhi iDm hnp c k đúng li Thni ,ia một chàng nói tâm
Cnò v rnT Mặc——”
âh?nn đại rTn
ói:n ngươi S nh ayt iơgưn sắp với tc y,nà việc ut,yn Diễm iđ ign đã gcũn k?ôhgn mhat óc pch ìg Ly nTr oán iếtp yV hgen agi cyhnu uas Mặc ưngl,
của iháT nd s đ cíhx aig tiến ổn long trnug trì ênl àhnP C iLnh ac nh.Ti Hiến cs dn tăng tniế k đang v hđ,n khí, iDư
rTn :cM
tb vài Tir iúc ơnh giác đu tim đp H nhanh .hpn Thẩm đ,pá
nhi cM tên icá chợt lên ngrTo nTr ấy. uđ
ngH ũ,V hắn ra mc hắn, thứ dn có gnàn hắn mêđ Sức ăn hnư gáci .S lại ìnhm Diễm của Hán khi lc còn suốt nhhn sau hoàn chỉ bị c lc Đi h,útc cm ca hnơ ac ax yth páh ép yL bị tnhhà ếhuty phục, S sạch gnnà mt bất hắn thực hnư hấp hmc dự tm liệu ih vưt toàn