Logo
Chương 1514: Tuyên cáo chủ quyền? Trần Mặc là của mọi người! (2)

“Hửm?”

Trần Mặc khẽ cau mày, ngón tay vuốt cằm: “Sao ta lại có cảm giác hai người này là lạ?”

Lăng Ngưng Chi đứng bên khẽ hỏi: “Quan nhân, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Trưởng Công Chúa đột nhiên trọng thương hấp hối, vậy mà sáng sớm nay lại như chưa từng có chuyện gì?”

“Vì nàng tiêu hao quá lớn trong Bí Cảnh, cơ thể bị long khí xâm thực...” Trần Mặc đem toàn bộ ngọn nguồn kể lại cho nàng nghe.

Trần cbư ln cM yt ncg khỏi an.h ra
gnO
cM Uyên, iưgn hậu người những hnKi L ma h nTr đ cũng nam hkp đi nd chấn ênn uđ côgn t,crư nêuygN oteh aus lập Đô. hcá,h lại hh.ĩn ưcđ Thư n,yà nih L tid tnưgh iđ nab iágo gnđ ãMn Ln nưh c,t
du tám ưim àl énl yL phần íhnc đến đ ônh S hpn lại. n,ày trí Diễm vị
ias là àov cuốn húct knôhg vòng quna chi đn,hì iLt, .y êiln sơ đến b triều L tiết ys nh s hC oxáy Uêny aso ti nch là nuqa cần gũcn mt ch những
đó s sức Mc ta tay tóc àym imá s a,yt đình ar nhất cd hiện âu, vn đôi xoa hyT ngkôh gũcn gưntơ v iag iggn s đnh r,t ủi: im o,l mm, ol đ nàng dịu lcú thoáng an ti nh nnơgư nươgn ìg. Trần triều aưđ “Đừng
v phải ênb mthă đ.i it đi đi sẽ nôgc Trn rồi Mc x ty xuôi lý ãlo. rưtc, óNi nha yàn iln ăgLn nxgo “Ta oxg,n định rời
hnaTh ònc Châu tm chuyến...” Ta đi
hcp uh àm tượng t vô êthin yâ"Đ tđ tay có ly oahhkn th knghô hco ơnh orntg ànng dễ ta ơnh nyuH biệt tạp là cM tm ,nngà Ch đaư ghnkô hnC nTr cngũ lúc yma đứng n,gnà treo ngờ nađg viên imk nyà gtưn vậy, L"oã nnì.h nv nLgă at unhc đến him." ùncg Thiên is ũgcn ra giúp đặc ta hkin il đôi gthnă th hóp b iGi là hình sm cân thìn sua iunh t.hc"ú ohc th muốn hộ cui ynà c,tó ênl ,đna àngn ,áph
tm đường ũcgn uNế ac ra bại Diệp sua Hn con .ilu này hyT hâtn tí ,l hnp mêht
pS hà.n s Đnế kh .ri mọi chặt ưing tht gưnđ chính ià,d ànng lúc nrT pch, :nói một at ấy, ud gii cửa. thở icư đường hinp Chờ siết àov nngà hnơ s c,hút cnúhg cM là igng oxng quyết s mt ta cíhnh
l Mặc hơi ngượng rnT ngùng. v
ti một Mc bình tếgni ,ph Ri khi nrT ahn .rctư báo rTn định ty na
nâ cho cnò àny h nìth. gcù,n óNi inđ mt thiuế h v vn nb
hn ?ig “Vậy thì ònc “Nửa vẫn hk pk. cắn nyUê nach L m,ôi
chuyển s nh nh Miã hnmi im ntàhh nd nụ theo, ếnđ usa mưa định ha khi Trn hnt .r ln mặt cs gn,n óc cười vụ Mặc n rạng
lại rnotg lâu ygan ln nUyê enhg in trong L ongià itngế có ích ,cânh hthn nhớ t nmãh cũng gcnă còn gđn, siết, ikếnh Có áuq đã g,p nthg ôgcn c òlgn hnp đường nl g.i ygan mi có cđ ignư gnàn hmt hn àyn đi cũng... nêB nôhgk àm biệt l hty khó chủ ,tli thoảng ,aqu co ìv đỗi
nàng, đ chtú nânh ơc lưu ýk nàng nrgto nth úgnĐ ud hn. nigư rntê Hắn thù .b.áo. có thể ncũg n phải vtế nữ là il yqếtu tất
..ongan. Nhi “Uyên
gôknh lời đã b hnư àvo qu ếKt kín, d mi hi i,lu ưgni bước âcu tm áogi ngưi va nh kẻ vây trường, dứt. một úđng
noà oán, nưgCơ gLno chẳng Bi trông ákhc ơnngư u gh t đy v b vậy, tm .lhn Cừu tiểu
Mặc: ... rnT
thiết tr :óin gncũ cghn ,gì mi ai,k aĐn lắc có nàgm tiếp.h kim cch ,c ãmi iđ th gN ìg mãi âđu êbn ch qnua Uyên đầu gmno nhân quý lâu, oĐ ri nlg L Tếihp áig Nhìn đan nêvi iKm
ôghn qanug tt gĐnú úlc mang định. ngc lên, ib chớp cht ,y Trần nurg Mặc nbê bất
lướt “Lạ này b.iến nat đ uĐ tinh ciư yat :óni uim thời àm tiết thật, ishn ơc ?sao chuyển, óc vết nv Hắn ct ếht pl nóng ggnư hk ,uqa lưu nguyên
gi y,hT g.Nc trở đã nnê vi ba còn Dip phn óc ncgũ hmêt Nma àl ngiư giúp nH áph nhiên, T Mặc h Trần Hp iga hoĐc sẽ đột âyb ngàn nh cnũg diệu. hiK ha pmh Tam ưĐơgn qênu tgn ipD gn,ơCư gôhkn qnua
tc ir nhca gn đ.ó ogtnr, ta giờ àov nửa truyền thần àL t,i bảo nâL sau tin :inó Hắn nmi phen tm nhíu mày K t Các uqa iơh ìmch mc
mhi đến nìmh itr nêUy ch này hết aưđ nnâg t tht iggn vào chí ta hắn ob sao chuyện, s phi y,v mạng, auq ưhn yx hết tm iĐ điô stýu nhân đây?” sống như lại, na thậm àon cn,ư gnuh tim vì ngnh gnn uNế Nheg ln ra Lệ ln bỏ khác n:ió htt m?hi àhgcn
nrT h pk nh aki mềm ãđ Không tunmxg chm đợi hnât vt oá rãi Mc cởi asu. mại ,ar ,gn b hpn thể khắc
“Đại !nânh
gò pđá: nigg cần đi L nbê hnkôg iaH th,t để gn ùD cũng Uyên óc hadn cma vẫn th hitếp thiếp không iogn mâ.t mlà eoht yah tâm chỉ tình nhân, Ch ngh, nh phận nguyện.” ánthgo
yx ar k qau ing đem chuyện va cM ghế, mi nàng thi nnàg cho gian li trong kgnoh nghe. ugnx mô Trần
nnhâ. hk nqua Lnăg hiC ta Nggưn ión. tin m,
e gniư rằng kh oas cổ ri an. miD k,uh óts phải đ.i Cảnh, Bí gsn ônhkg chnâ Lgăn ùD óhk trong đ,u nếu hiC mc ihk mi S không hi hneg iah Ly mt nàt cỗ hìmn lngò gật y mêth vậy ếđ ưgngN
nào?” tnìh rTn thế Lăng ,ri ênb ãlo hình ênl Pih i.h tnếig cM
“Ách...”
mt nghĩ đ civ àl thực Nhưng nh xu. ác,hk ũcng ócg theo k chưa nyà chuyện
tới hn, hmT nói: lgn inuh ấy, ùcgn hk bảo gcn trở tựa về?” nêl nương yUnê ngcă tmi hThná “Đại gp hnm ntgh thả .lgn ghen m hnt ưnh iuc ygnà õV ôc cũng hpi pnh L hnân sao hknôg yv đu mới Sơn nkih sao? s gàNn
hc ,nh hyt n,ta c nòc vn hay...” Lăng ưcah ã.đ vào ckáh ignư cóg nói: Cih hn,ân chỉ tếv hìnn mt thì Đi éko nhàcg nuQa ca để gnhôk Ngưng ynà áo hắn, đỏ
đâu, có oCn hCi này hn thn a.n Ngưng dấu rtnê nnihê óđ cn cả còn ôghnk cũng imu lc ăLng răng :pđá
đã mới nògl ml đg,nô rnT vả Mặc Uêny ottáh ty it ámđ âul hn. tc Ha vào lao t gônc Vất pl ikh nhtg ch L nư,gđ
gii óHa Lệ ph ca iV àl này, yđ lâu hitáo mnô oT phàm iph Uyên gons ht Kim il hng.op nch bao pc nùgc ca hđn hpáp cưd nữa cngh an,Đ cl ti hđn êln ut
gi tích đui p:áđ cũgn hiC nngưh cực là trcư thân có phi áhti hc động vào ph so chịu chờ ưnh dưỡng .th ãđ ũc, yBâ Vn trạng tìh ht nNggư iv ihun, tới, đ.na nlyu hc hơn gnăL tôn tb ayt
il óaH cnò Kinh. Mc nTr đi, khi b tnryu rTưc Hp hTiên ri hâCn Cc àgnn mâT uC ohc nV Ngự
——