Logo
Chương 1515: Tuyên cáo chủ quyền? Trần Mặc là của mọi người! (3)

Trần Mặc thi triển Súc Địa Thành Thốn, thân hình xuyên qua các ngõ phố. Chỉ sau vài hơi thở, hắn đã tới trước Kỳ Lân Các.

Tòa lầu các năm tầng sừng sững vươn cao, toàn bộ đều là tường đen ngói đen, bốn phía im ắng không một tiếng động, toát ra một luồng khí tức nghiêm sát.

Vừa bước qua cổng lớn, hắn đã bắt gặp một bóng người quen thuộc.

ri mỉm đu khôi âul ,âchn i:nó không hân,n yht ĩv bcư quay ưci eNgh .pg iđ t Trn nma lại, gntếi
n ânht gdnu nói hình thanh ca, imư mười ảo, iu,t oá by chất một mạo suá nđg nàm rưtc hgcn thành enđ iưng mái tcó t,ú ar ếuhit c achn dià nmh khó tm m tự khí đne tM trgno toát e,o ti .il nihên phủ xaõ như m,ia nsgươ
riut V nd hThan hchín này, ngũ thân đ.u Hnuy uâCh hđìn it áphi àl ưđc do Lần iđ đích
Hia ngưi .ămn lnê ntg ếnđ
Trn ,tm csh mc ôghkn hnư ưbc ntr, thy mt phóng bức nn kín gbnó ưgi.n đcư lát cgh nkghô sngá đã bn gnt soi trắng hạt không Mặc c,t aqu nihm có một là vuông cửa, đ ,ntôhg ch àmu k thấy xá,m bụi, ngạch ul cả ht gtưn ếnđ dm
Trần Lư háit s?ư :iưgn thoáng Mặc sững
đaư áo rTn đen mi: đi i.m Thiếu âhn,n tay n
rồi.” hhcKá kíh
đầu: s gặp xếp mi iĐ mât ps còn nêY at ,đi niưg Tnr p,d cl nH c ànng rgn óc aih chuyện được.” là lượng tưởng. ,tm Thủy hnơ cM để óin
vì nh đến mnu páh .ưs b hội âmt, nH cơ thnì đt đ tỷ aih cảm nnàg tth nhau, Diệp thà việc uNế từ aso họ Thủy yàn ngưh s hnn mi nngà ngcũ lại ôtgn i,lu rtú không àm .miu gnưi va
đi nhân, u:đ hteo nàig chờ chỉ ,Mc nbê nrT ngađ tgo.rn s aV “Trần gt hty ànng ta mời vo,à uhy hk
hcs àml ra sua iđ tự Huyền cnò ácch Knhôg htt unm hnư nogHà kgnôh h s thể minh phi iph yv, àv có ít hắn Dù ngqua quan uQý mt gcnũ mi thn úgnđ, gnũc y,at chính gđnú. hậu. Vệ gnưl
,đ hia nmg ahpí rognt mlà òvng lân là ac mt áhnc ac rtên umà ng miệng vàng. hùp uiC uc thang thủ, g uđ k
iuhếT ac. ơgi gõ nữ ògnv khẽ tya
đầu cM đáp. nTr gật Đưc.
giở v huy lầu. thử, g,đn rốt yàn hc Ncg ìg! umn T Mc mắt nnâh hnÁ lại hk đi xme lên đang Ta s Trần theo cnưg Dpi cuc trò đi
ua,s nghe tiếng, m két đại átl t môn Mt hc .ar mt
Liệt. ũV mục của V Nói hn, muốn hếtc huc tâm— rõ nhiên kch,á aưch nh Huyền đt cgnh vn tibế đích lẽ Lần hácc này gp
Cốc cc cc
,hík ếĐn ,nb cuối dũng giáo gì áo nH mgo cũng knôh?g óc hTy ri hỏi: yunrt âm nió kéo sau nrT hn,âc nàng tay hik cùng dng đi quanh ưrtc ,ti nl c,M ta đ nhgpư nhân, “Trần chkú gtn
nrT đại .hnnâ
yà:m hnCg như?” nrT hn nhướng Mặc
lại t,s thôi đcư pá gnưi chỉ hưn ôikh nhât bách đ ,y tm nng at ĩv al nyê ngồi cnò Người ìnhh xích cngũ mc áhtp ikhnế nnh mc nề. hc
?H nhTiê Dpi
inó cNg óc c tb lại mắt Diệp thôi. nưgđ, Dọc T pl hnưng gln điều ánh õr umn gràn hđ,n
s pếx tđ. xa nuhgk ahi gnb ign iccếh tp,h dưới nl bàn phía ca êBn niưg gnđa bóng đặt một
hânn ,iđ loạn, huy nói: ycêuhn chk hnìm Mc, Diệp iđ bỗng đ,i dời Ta T sứ mắt đi Không nhkoh ngay ta tyh g.chàn oteh tâm à,cgnh uhi ch iđ tyh gNc muốn hnnì ơhi gp yâđ nTr ,aos vi nòlg
têrn ũncg phiền cười. Trn mặt th mt nhân.” T Ngạc ìht ra Vy pDi iơ,h phào lộ mlà nụ đi
huy gòln Mặc hC ?s nTr giật nảy. cth roTng
song ám núg ta u..t. húcgn hn ưnh... gn,b “Chẳng T hncyu cgN đ pDi :áđp p Hai
ho hsin .cnưh ưht nưh ngtế,i vià người il nhht htú, Một oá thoảng ochká mt ôrgnt bhn hk lnôg